gelu567890

New Member
Joined
Sep 28, 2017
Messages
4,653
Reaction score
0
Last Updated 13-11-2018 at 22:42
Hòa chung vào bầu không khí spam fan fic ở f17 thay vì ổ xạo lol f145 (khoan, f17 khác éo gì?)
, tôi xin gửi tới các anh bộ truyện sặc mùi quay tay của tôi.


Thể loại: Ảo tưởng, xuyên không, nhẹ nhàng tình cảm


Rating: 16+ (tin tôi đi, truyện nhẹ nhàng trong sáng :doubt:)




Tiến độ thì 1 ngày 1 đến 2 chương nhé



Tóm tắt: (cho ai còn chưa alt x khi tới dòng này)







Lí do post giờ này là tránh để vozer chửi
, với cả đỡ làm phiền mấy ông không thích nhìn Fan fic ngập tràn nữa. Ngoài ra thì tôi cũng hi vọng có mấy lão có mắt sắc vào góp ý cách xây dựng cốt truyện và cách hành văn.


Hòa chung vào bầu không khí spam fan fic ở f17 thay vì ổ xạo lol f145 (khoan, f17 khác éo gì?)
, tôi xin gửi tới các anh bộ truyện sặc mùi quay tay của tôi.


Thể loại: Ảo tưởng, xuyên không, nhẹ nhàng tình cảm


Rating: 16 (tin tôi đi, truyện nhẹ nhàng trong sáng :doubt:)




Tiến độ thì 1 ngày 1 đến 2 chương nhé



Tóm tắt: (cho ai còn chưa alt x khi tới dòng này)

Từ nô lệ, tới chủ nô

Từ bạo chúa, tới Goblin... khoan gì cơ?

Cùng theo dõi hành trình vô cùng dài hơn của một chàng trai "may mắn" lọt vào mắt xanh của những kẻ mạnh mẽ mà rỗi hơi vô cùng!
Chương 1: Xuyên không? Thà không xuyên!

Hắn cảm thấy đầu đau như búa bổ. Mọi thứ thật hỗn loạn. Miệng hắn khô khốc, bụng thì nhộn nhạo. Hắn muốn nôn ra, nhưng dường như cơ thể này không phải của hắn. Cảm giác còn tệ hơn cả chết. Tại sao hắn biết là nó tệ hơn cả chết? Rất đơn giản, vì hắn đã chết một lần rồi!


Những ký ức lộn xộn ùa tới. Một thế giới tăm tối, mù mịt. Dường như có một thứ gì đó đang đuổi hắn. Hắn vấp ngã, đập đầu vào cục gạch. Bóng tối bất tận. Hắn cảm thấy thân thể nhẹ bẫng. Và sau đó hắn gặp... gặp cái gì ấy nhỉ? Hắn không tài nào nhớ nổi!

Tiếp đó hắn tiến vào một cái ống vô cùng nhỏ! Hắn vốn không phải là người có chứng sợ không gian hẹp, nhưng cái cảm giác bị nhét vào một cái ống chật cứng sau đó trượt mãi, trượt mãi trong vô tận thật sự không vui chút nào đâu!


Hắn đứng dậy, cảm nhận cơ thể suy kiệt lung la lung lay của mình. Hắn đang ở trong một túp lều vải hôi hám mục nát đầy mùi ẩm mốc, và người hắn thì bẩn thỉu như thể rất nhiều ngày rồi chưa được tắm vậy. Túm lấy một miếng huy hiệu bằng kim loại sáng bóng, mặt trước có khắc hình con rắn nuốt đuôi, hắn nhìn vào hình bóng phản chiếu của mình.


Thân thể này rất trẻ, tóc tai thì bù xù. Chỉ nhìn qua thôi hắn cũng cảm thấy được một vầng hào quang "kẻ thất bại" đang lan tỏa ra xung quanh mình. Quần áo thì nhàu nát cũ kĩ, tay chân người ngợm yếu ớt, gương mặt thì lúc nào cũng chực như sắp khóc. Loại người như này sẽ luôn là cái đích của sự chỉ trích, hắn có quá thừa kinh nghiệm để đưa ra kết luận này rồi!


Đột ngột có tiếng người bước bên ngoài căn lều của hắn! Đó là hai người đàn ông, người nào cũng mặc trang phục đẹp đẽ bóng loáng. Hắn không biết tại sao mình có thể hiểu hết những gì họ đang nói, có lẽ là do hắn được thừa hưởng một ít mảnh ký ức từ chủ nhân cũ?


- Xin chào, thành viên Johny Ouro. Hôm nay chúng tôi thay mặt Liên minh các chủ nô đến để thu phí thành viên của cậu!


Phí thành viên? Liên minh chủ nô? Cái quái gì vậy? Đầu óc hắn rối như tơ vò! Ít nhất hắn biết cái tên mới của mình, Johny Ouro! Một dòng họ lạ quá!


Một trong hai người đàn ông nắm lấy cổ áo Johny, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất, dí sát mặt Johny vào mặt hắn.


- Quý ngài Johny Ouro không định quịt tiền hội phí đâu đúng không? Tiểu nhân xin nhắc nhở trước cho ngài hay, nếu như ngài dám làm thế, Liên minh sẽ dùng mọi cách để thu hồi khoản nợ của mình, đồng thời tước bỏ vĩnh viễn quyền được bảo vệ của thành viên đối với ngài! Tiểu nhân khá chắc là ngài sẽ không muốn lăn lộn cùng bọn sâu bọ ngoài Xóm liều này đâu ha?


Johny biết hắn cần phải làm gì đó ngay, nếu không mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng hỏng bét!


- Hiện tại trên tay tôi chưa có tiền mặt! Liệu hai anh có thể cho tôi khất vài hôm không?


Hai gã quay sang nhìn nhau, cười phá lên, rồi thụi cho Johny một cú đau điếng vào bụng! Sống trong một xã hội văn minh, nên chưa bao giờ Johny phải nếm trải cảm giác đau đớn đầy lạ lẫm này. Cú đấm giống như một chậu nước lạnh, tạt vào tâm trí chưa kịp điều chỉnh của hắn, nhắc nhở hắn rằng hắn đã lạc sang một thế giới khác.

Và có vẻ thế giới này người ta thích dùng nắm đấm hơn, cho dù là họ có mặc đẹp đẽ như nào!


Gã vừa đấm Johny ngồi thụp xuống, đưa tay nắm lấy tóc Johny kéo lên. Gã đưa chiếc lưỡi thâm sì dài ngoằng ra liếm một đường trên má Johny, khiến cho da gà trên người hắn rơi lả tả!


- Theo quy định, mày có ba ngày trễ hẹn nộp phí! Sau ba ngày, Liên minh sẽ bắt đầu tiến hành thu hồi khoản nợ của mình. Với một thằng thất sủng khố rách áo ôm như mày thì chỉ có một con đường duy nhất là bị bán thành nô lệ để trả nợ thôi, chứ loại yếu ớt như này có đem làm pin cũng không đắt! Lúc đó tao sẽ mua mày, để thử xem thằng trai lơ cưng của cố tử tước Tiranly có thật "ngon" như trong lời đồn không?


- Mày đừng quên nhắc cho quý ngài Johny đáng khinh là do Liên minh cảm thấy nghi ngờ về khả năng thực tế của hắn, thế nên nếu như hắn không thể đào tạo ra một nô lệ hạng D- trong vòng một năm thì Liên minh sẽ tước bỏ danh hiệu thành viên của hắn. Lúc đó mày muốn thì chỉ cần ra Xóm liều tóm là xong, đỡ phải tốn phí tiện thế còn gì!


Hai gã cười khả ố, rời đi, bỏ mặc Johny nằm ôm bụng lại. Cảm giác nhục nhã và ghê tởm lan tỏa khắp người hắn! Hắn là ai, là người thắng cuộc, là kẻ thành đạt! Nào có kẻ ngạo mạn nào có thể nuốt trôi được cơn ức này! Hắn nhắm mắt lại, cố gắng mò mẫm trong đầu mình xem rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào!

***

Dựa vào những ký ức vụn vặt trong đầu mình, Johny thở dài. Cái này giống như khởi đầu một trò chơi với độ khó cao nhất, và bẫy tử vong ẩn nấp khắp mọi nơi vậy!


Johny Ouro - nói đúng hơn là chủ cũ của thân thể này, là một kẻ thất bại. Thất bại đến tận xương tủy!


Johny cũng không đến từ thế giới này. Ở thế giới của Johny, hắn chỉ là một thằng nhóc mười sáu vừa lên cấp ba, với ước mơ duy nhất là được nắm tay con gái và ... đái lên người họ! Vâng, "hắn" là một thằng nhóc bệnh hoạn với những sở thích tình dục kì lạ vậy đấy! Nếu như những đứa trẻ đồng trang lứa đang vì hormone quá thừa mà phát tiết vào vận động hoặc thậm chí là đi cưa gái, thì Johny co mình trong một cái vỏ ốc, tưởng tượng ra những hình ảnh kì lạ về một cô bạn gái xinh đẹp hoàn hảo.


Cũng phải thôi, thằng nhóc này không có tài năng gì, thậm chí có thể nói là hơi đần một chút. Nó không luyện tập bất cứ môn thể thao cơ bắp gì, vậy nên cơ thể của nó yếu ớt một cách trầm trọng. Johny cao khoảng một mét bẩy, nặng cỡ năm mươi cân, cộng thêm với quanh năm trốn trong phòng đọc sách báo đen khiến cho nó giống y như mấy thằng... người ta hay miệt thị là gì nhỉ, những kẻ ăn bám? Đại khái vậy!

Đầu to mắt cận, tóc tai bù xù, cơ thể lẻo khoẻo, da trắng xanh tái nhợt vì thiếu nắng, tính cách thì tự ti ít nói, Johny luôn là một đối tượng bị bắt nạt trong lớp. Chính vì không có cô gái nào chịu làm quen với một thằng phế vật như vậy, cho nên Johny chỉ có thể phát tiết những suy nghĩ tình dục của mình lên người bạn gái ảo.

Nó đọc quá nhiều những cuốn truyện cấm, từ những cuốn tình cảm trong sáng, dần dần chuyển sang đen tối bệnh hoạn đồi trụy nhất mà con người có thể nghĩ ra. Nó bị cuốn hút bởi những hình ảnh ấy, và luôn luôn muốn được thực hành chúng lên một người bình thường.


Nếu mọi chuyện cứ tiếp tục diễn ra như vậy, thì có lẽ năm sau Johny sẽ bị tinh trùng chạy lên não, sẽ bắt cóc một cô bạn cùng lớp, hãm hiếp tra tấn hành hạ cô ta đến chết, và may mắn thoát tội vì đất nước hắn sống miễn án tử cho trẻ vị thành niên dưới mười tám tuổi đấy. Chỉ tiếc, hoặc cũng có thể nói, may mắn thay, Johny bị cuốn vào Sương mù.

Nó được một vị quan chức cấp cao của Ouro cứu, và xin trở thành người hầu cho vị này. Mặc dù có chút vấn đề về thể lực và thời trang, nhưng xét cho kĩ thì Johny cũng khá... xinh trai, so với những đứa trẻ mười sáu tuổi khác. Và cái vị quan chức đáng kính nọ thì có sở thích hơi dị thường tí thôi! Chỉ biết là sau một thời gian "phục vụ", Johny đã được vị quan chức nọ xin cho một vị trí ở Liên minh chủ nô, trở thành một vị chủ nô được liên minh thừa nhận và bảo hộ.

Vốn dĩ lão ta chỉ muốn cho Johny trở thành một cư dân của Tòa Thành Trắng thôi - chỉ cần có thể tìm được một việc làm chính thức là được. Nhưng khổ cái thằng bé này ngu xuẩn và vô dụng vô cùng, làm cái gì cũng hỏng, cho nên không chỗ nào dám nhận một ôn thần như thế này. Cực chẳng đã, lão ta mới đành phải tìm tới cách cuối cùng để một người có thể có quyền công dân - đó là trở thành một thành viên của liên minh.


Quá kinh tởm! John rùng mình.


Thật không thể tin được lại có loại phế vật chìa mông cho người ta thông để sinh tồn thế này! Không chỉ là đàn ông, mà với tư cách của một con người, hắn cũng ghê tởm những kẻ vì mạng sống mà bán đứng mọi thứ như thế này! Nếu như phải luồn cúi để sinh tồn, thà rằng hắn chịu chết cho xong!


Sau khi vị tử tước đáng kính nọ chết, người nhà của lão bắt đầu tìm cách xua đuổi Johny ra khỏi nhà, để tránh phải phân chia tài sản cho thằng trai lơ này! Không tiền bạc, không nhà cửa, lại thân cô thế cô, cực chẳng đã Johny Ouro phải mang theo chút tiền bạc ít ỏi để dành được của mình trốn tạm ra Xóm liều ở bên ngoài tòa thành để ở.

Mua sắm căn lều rách này cùng với một ít đồ hộp đã tiêu tốn gần hết của cải của hắn, và giờ thì Johny "mới" đang phải tìm cách để giải quyết khoản nợ hội phí của mình, nếu không thì ba ngày sau hắn sẽ bị thằng biến thái kia thông đít mất!
Lí do post giờ này là tránh để vozer chửi
, với cả đỡ làm phiền mấy ông không thích nhìn Fan fic ngập tràn nữa. Ngoài ra thì tôi cũng hi vọng có mấy lão có mắt sắc vào góp ý cách xây dựng cốt truyện và cách hành văn.
 

hmaka

New Member
Joined
Oct 3, 2017
Messages
458
Reaction score
0
Up :gach: nay rảnh rỗi up lên đây vậy :doubt:
 

gelu567890

New Member
Joined
Sep 28, 2017
Messages
4,653
Reaction score
0
Đang ngồi chơi MLBB, ngại viết chương mới quá, tìm cái gì đó làm cho vui :doge:


Mà sao vào cắn nhanh vậy :canny:

hmaka said:
Up :gach: nay rảnh rỗi up lên đây vậy :doubt:
 

bianhchum

New Member
Joined
Sep 28, 2017
Messages
11,275
Reaction score
0
K hợp lắm, nhưng rate 5* cho chủ thớt có tinh thần nhé. Ủng hộ thớt chất lượng
 

hmaka

New Member
Joined
Oct 3, 2017
Messages
458
Reaction score
0
^
^
Tôi không cắn chìm mẹ rồi :angry:

Up có 1c, nhận xét mọe gì đây :shame:
 

gelu567890

New Member
Joined
Sep 28, 2017
Messages
4,653
Reaction score
0
Đêm đã tới, tiếp tục ô uế F17 nào :doubt: À nhầm thanh tịnh chứ


Chương 2: Tòa Thành Trắng

Hắn túm lấy chiếc bình nhựa đựng thứ nước lành lạnh, tu ừng ực để trôi tuột mớ đồ hộp khô khốc trôi tọt xuống dưới cổ họng. Trên chiếc hộp đó ghi rõ là đồ ăn dành cho chó!

Một điều rất tiện lợi là hắn có thể thông thạo ngôn ngữ ở nơi đây, thế nhưng vẫn đề ở chỗ, Johny cũng chỉ mới sang thế giới này được một thời gian mà thôi, làm sao mà một đứa thất bại như nó lại có khả năng thông thạo ngôn ngữ tốt như vậy?


Có quá nhiều thứ hắn cần phải tìm hiểu, nhưng lại có quá ít kiến thức còn tồn đọng trong cơ thể này. Johny túm lấy chiếc chăn vải đay màu nâu đậm, quấn quanh người, cố gắng giấu đi sự yếu đuối gọi đòn của cơ thể này.

Nếu như hắn không nhầm thì nơi hắn đang ở gọi là Xóm Liều, và chỉ cần nghe cái tên thôi đã đủ biết sự phức tạp của chỗ này rồi!


Bên ngoài căn lều là một màu xanh trắng lờ mờ ảo bao trùm khắp nơi. Phía đằng xa xa, Sương mù trắng xóa, đặc sệt dựng lên như một bức tường khổng lồ chạy xa tít tắp về phía hai bên.

Từ bức tường đó, những sợi sương trắng tan tác lan tỏa khắp nơi, khiến cho không gian nơi đây lúc nào cũng u ám u quạnh như trong những bộ phim Trung cổ kinh dị vậy!


Johny nhận ra không chỉ riêng mình hắn mới giấu mình trong lớp áo choàng kín mít! Gần như tất cả những kẻ xung quanh hắn đều mặc những bộ trang phục che toàn thân, đầu cúi thấp, chân rảo thoăn thoắt như thoi đưa. Giống như họ sợ rằng, chỉ cần họ dừng lại một giây thôi, sẽ có cái gì đó nuốt chửng họ vậy.


Chợt Johny nghe thấy tiếng phụ nữ gào thét gần đó. Hắn quay đầu lại, và thấy vài ba gã đàn ông đang đè một người đàn bà ra cưỡng hiếp. Trông chúng rất bặm trợn, và hai trong số chúng thậm chí còn không nhìn giống con người!

Johny vội vàng quay đầu đi, giả vờ như không thấy! Trọng nghĩa cũng tốt, hào hiệp cũng thế, muốn làm được điều đó thì hắn phải có sức mạnh, mà đối với hắn, thứ đó quả thực quá xa xỉ!


Ở Xóm Liều, nhà cửa phần lớn đều do những chiếc lều vải tạm bợ tạo thành. Chỉ có một số ngôi nhà được xây nên kiên cố bằng gỗ và gạch đá, và nằm rất gần với một tường thành cũng khổng lồ không kém gì bức tường Sương mù.

Bằng mắt thường, Johny cũng có thể thấy có thứ gì đó rất sai sai đối với tòa thành đó. Ví dụ như, ở bên ngoài, nơi hắn đang đứng đây, bầu trời xám đen, tối tăm như trong phim kinh dị, trong khi phía bên trong tòa thành, cách qua một bức tường, trời vẫn cao và mây thì trắng!

Hãy tưởng tượng, giống như toàn bộ không gian này vốn chỉ có một màu tăm tối mờ mờ tỏ tỏ, nhưng sau đó có ai đó đã đục thủng một lỗ tròn trên bầu trời, đặt vào đó những rặng mây, ánh mặt trời và gió mát. Nó khiến cho bức tranh tổng thể trở nên vô cùng kì cục!


Tòa thành đó được gọi là Tòa Thành Trắng, cũng từng là nơi Johny Ouro đã ở. Nơi đó là nơi tập hợp những người thành đạt nhất, và nô lệ của họ. Những người đó sống trong nhung lụa sung sướng, được phục vụ tận miệng.

Không như cư dân chạy nạn vật vạ ở khu Xóm liều bên ngoài bức tường thành này, phải tìm cách xoay sở từng bữa, và mạng sống thì như chỉ mảnh treo chuông nặng! Chỉ trong mấy chục bước chân, Johny đã chứng kiến không dưới mười vụ cướp bóc, bốn vụ bắt cóc, và hai vụ cưỡng hiếp ngay giữa đường.

Còn xác người chết thì nằm vật vạ khắp nơi - sẽ có một đám quái vật tới "dọn cỗ". Một vài lần Johny suýt chút nữa thành nạn nhân, nếu như hắn không kịp cảnh giác chạy sớm.


Nhưng so với Sương mù thì những chuyện cướp giết hiếp ở đây chỉ như trò đùa. Chính mắt Johny đã nhìn thấy hàng đống xúc tu thô dài thò ra từ bên trong màn sương đó, vươn dài ra tới tận gần chỗ hắn đứng, cuốn lấy một số kẻ đen đủi và lôi tọt vào bên trong bức tường hơi nước.

Johny không rõ số phận của họ ra làm sao, song chỉ cần nghe những tiếng hét thảm tắt lịm đi cũng đủ để hắn lạnh cả người.


Và hắn sẽ phải sống sót ở một nơi như thế này sao?


Johny nhìn một vòng xung quanh. Đĩ điếm, bợm nhậu, đầu trộm đuôi cướp ở khắp mọi nơi! Rồi hắn lại nhìn về phía Tòa Thành Trắng. Trong ánh mắt hắn cháy hừng hực ngọn lửa quyết tâm.

Hắn sẽ phải ở nơi đó, ăn thức ăn ngon nhất, uống thứ rượu hảo hạng nhất, và sống một cuộc đời cao sang phú quý. Hắn đã làm được một lần, và hắn sẽ làm lại được một lần nữa!


Đột nhiên trong đầu hắn nổ vang lên một tiếng "tinh"!


- Hệ thống đã hấp thụ đủ năng lượng, bắt đầu khởi động!


- Địa điểm: Tòa Thành Trắng! Chủ nhân có muốn đọc giới thiệu vắn tắt không?


Giọng nói này làm Johny hoảng hết cả hồn! Cũng phải thôi, tự nhiên trong đầu xuất hiện một giọng nói lạ hoắc huơ, ai mà chả không kinh hãi!

- Ngươi là ai?


Johny cố gắng nén hết nỗi sợ, dè dặt hỏi.


- Hệ thống Tiến hóa Tối thượng do một chủng tộc vô cùng tiên tiến trong vũ trụ sáng tạo ra, nhưng cuối cùng bị hủy diệt trong chiến tranh! Trong đầu ngài hiện giờ chỉ còn là một mảnh vỡ nhỏ của hệ thống đó! Nếu như ngài có thể cung cấp thêm năng lượng, hệ thống sẽ giúp ngài tiến hóa thành sinh vật hoàn mỹ bậc nhất!


Hắn cau mày. Hệ thống hỗ trợ kiểu này khá giống với một số truyện giải trí hắn từng đọc. Nhân vật chính bị lạc sang thế giới khác, có một hệ thống nào đó hỗ trợ, và trở thành bá chủ thiên hạ, hậu cung thành đàn.

Tuy nhiên đối với loại truyện đó hắn chỉ xì mũi coi thường. Tại sao những kẻ thất bại lại thất bại? Vì chúng lười biếng, ngu xuẩn, lại bảo thủ và dễ hài lòng với những gì mình có. Những hệ thống trong truyện đó chỉ cung cấp cho đám thất bại đó con đường, còn đi như nào hoàn toàn dựa vào nỗ lực của họ.

Ấy thế mà anh nào cũng bỗng nhiên lột xác thành người chăm chỉ cầu thị, thông minh ẩn nhẫn, thế mới tài cơ chứ!


- Như vậy hiện tại ngươi có thể làm được gì?


- Do năng lượng thu thập được quá ít nên hệ thống chỉ có thể giúp chủ nhân giám định một số thông tin mà thôi! Đồng thời, ngài có một món quà tân thủ, ngài có muốn mở ra không?


Quà tân thủ? Johny hoang mang.


- Mở ra!


- Chúc mừng, ngài thu được một ít bối cảnh về thế giới này, cùng hai trăm đồng vàng làm vốn khởi động! Vàng sẽ được thể hiện dưới dạng ngân phiếu, do kho bạc Tòa Thành Trắng phát hành.


- Còn bối cảnh thông tin là gì?


Trong mắt Johny xuất hiện một giao diện với rất nhiều ô cửa sổ. Ví dụ như khi hắn nhìn về một gã say rượu nằm bên vệ đường, hệ thống sẽ cho ra thông tin.


- Một kẻ say rượu, sức sống rất thấp, dự kiến tử vong trong vài tháng nữa!


Hoặc khi hắn nhìn về phía Sương mù, hệ thống cho giới thiệu như sau.


- Một màn sương phép thuật, bao quanh toàn bộ thế giới này. Thực chất nó là phần biên giới của không gian này với các không gian khác. Những kẻ đen đủi bị Sương mù cuốn phải, sẽ lạc vào thế giới khác, trong đó Tòa Thành Trắng đóng vai trò trung tâm.


Còn khi hắn quay về phía tòa thành, hệ thống chỉ ghi vẻn vẹn.


- Tòa Thành Trắng, màu trắng!


Rất hiển nhiên, nó còn chưa thu thập đủ thông tin về chỗ đó.


***


Với một kẻ không còn nhiều tiền trong túi, lại mắc một khoản nợ trời giáng phải trả gấp, kẻ đó phải làm như thế nào bây giờ? Thực tế thì có khá nhiều cách, nhưng đa phần đều liên quan tới trốn nợ hay thậm chí là tự sát, cũng là một kiểu trốn tránh mà thôi!

Còn với những kẻ khao khát được sống tiếp, thì vay mượn người thân rồi trả lại từ từ cũng không tệ!


Có điều Johny ở thế giới này không thân không thích, kẻ thù thì lắm chứ bạn bè chẳng có ai, biết tìm đâu ra chỗ để vay? Bán dâm hay lao động chân tay cũng không phải là một lựa chọn tồi. Tuy nhiên Johny đồ rằng nếu như hắn vác cái thân thể này đi làm những việc trên, bị quịt lương đã là may mắn lắm rồi đấy!

Thu hẹp tất cả các giải pháp lại, đối chiếu thêm với một ít trí nhớ vụn vặt trong đầu, cuối cùng hắn chỉ còn nghĩ được tới một phương pháp, đó là vay nặng lãi!


Hiện tại Johny cần phải kéo dài thời gian cái đã, còn chuyện tương lai hắn vẫn chưa biết sẽ phải xử lý thế nào. Cùng lắm thì hắn nhảy vào Sương mù, để xem số phận sẽ đưa đẩy hắn đi đâu!

Johny rảo bước về hướng một khu chợ tương đối tấp nập. Theo như hệ thống chỉ dẫn thì nơi đó là một khu chợ phiên do ba thế lực xã hội đen nơi đây bảo kê.


Thế lực thứ nhất bao gồm những người lính gác Tòa Thành Trắng. Đó là những chiến binh được đào tạo bài bản, có nghĩa vụ canh giữ và bảo vệ tòa thành khỏi đe dọa từ màn sương mù. Ít nhất trên lý thuyết là thế, còn thực tế thì chúng chỉ là lũ chó cậy gần nhà chuyên bóc lột dân cư Xóm liều.


Phe thứ hai là tổ chức buôn lậu đa thế giới. Đúng như tên gọi, chúng buôn đủ mọi thứ, từ hàng hóa cho tới cả... sinh vật có trí khôn. Đứng đầu tổ chức này là một người đàn bà tên Ada, mà theo lời trà dư tửu hậu của đám cu li đứng gần hắn đang bàn tán rôm rả thì cô ta rất xinh đẹp và khiêu gợi.


Nhưng tuyệt đối không bao giờ được khinh thường Ada! Cô ta trước kia là lính đánh thuê chuyên nghiệp ở một thế giới tràn ngập ma pháp, sau đó bị lạc sang Tòa Thành Trắng.

Từ hai bàn tay không, Ada đã tạo nên cả một đế chế buôn lậu xuyên thế giới hùng mạnh đến như vậy, là bởi Ada nắm giữ kĩ thuật bước nhảy không gian, cho phép tổ chức tiến vào bất cứ thế giới nào chúng muốn.

Đây là một kĩ thuật vô cùng bá đạo, đến cả Tòa Thành Trắng cũng phải thèm nhỏ dãi, có điều không một ai dám vuốt râu hùm cả! Những kẻ ngu xuẩn biến mất trước đó đã dạy cho người ở lại một bài học quá rõ ràng về sức mạnh của Ada rồi!


Hơn nữa, Tòa Thành Trắng nói thế nào cũng chỉ là một thế giới, cho dù có làm gắt thì tổ chức buôn lậu cũng chỉ cần rút lui, sau đó dăm bữa nửa tháng lại cho quân tới quấy rối thì đám quý tộc cũng quỳ sớm.


Còn đội thứ ba, cũng là nơi Johny định tới đây, là đám cho vay nặng lãi do một con yêu tinh béo mập cầm đầu. Tên thật của nó không ai nhớ, vì mọi người thường gọi nó là Bara. Bara là một kẻ hào phóng.

Nó luôn có dư dả tài chính để cho người ta vay, với lãi suất rất tình bạn, chỉ 2% một ngày. Căn cứ vào ký ức của Johny về hội cho vay ở thế giới cũ của hắn, 0,5% một ngày đã bị coi là cắt cổ rồi, còn Bara gấp bốn luôn!

Và đặc biệt là con yêu tinh này không bao giờ sợ quịt tiền, vì nó luôn biết cách để nghiền ép giá trị con nợ của mình.
 

gelu567890

New Member
Joined
Sep 28, 2017
Messages
4,653
Reaction score
0
Yên tâm, lúc đầu nó khổ, sau sướng lắm :doubt: Đại khái thế

Chương 3: Bắt đầu khởi động

Nhà của Bara cách cổng chợ tương đối xa, lại nằm trong một cái xó xỉnh ngoằn ngoèo. Nhưng không một ai có thể đi lạc được, bởi vì nó là tòa nhà lớn nhất ở khu Xóm Liều. Tòa nhà chỉ có hai tầng, được xây bằng gạch vữa kiên cố, khác hẳn với các ngôi nhà tạm bợ được đắp nên từ bùn và phế liệu khác. Bên ngoài căn nhà đã bị mưa gió bào mòn mất màu sơn nguyên gốc, để lại một cái màu mốc mốc xám xịt y như cuộc đời của những người tới nơi đây vay tiền. Ánh đèn lóe ra từ những ô cửa sổ, nhưng không hề ấm cúng, mà lạnh lẽo, từa tựa đôi mắt của một con thú khổng lồ khát máu nhìn chòng chọc vào những kẻ mạt hạng tuyệt vọng phải tới cầu cạnh nó. Cửa chính gồm hai miếng ván che tạm bợ lại, sau nhiều lần bị đập vỡ bởi những kẻ quấy rối.


Bara thừa sức xây một ngôi nhà khang trang kiên cố hơn, cũng như mua đứt một ngôi nhà ở trong tòa thành, nhưng điều đó thật là vô nghĩa! Ở khu Xóm Liều, một căn nhà quá đẹp cũng chẳng để làm gì, vì sương mù sẽ ăn mòn hết những lớp sơn đắt tiền. Cửa chính cũng không cần sửa, tại sao nó lại phải ngăn những con cá béo mập đến hiến tiền cho Bara? Nếu như không phải vì một lý do thú vị nào đó thì Bara thậm chí còn chẳng muốn làm cửa. Kẻ nào dám đến đây cướp tiền của lão? Những tên trộm đến bước đường cùng đã thử trộm, thậm chí cướp của Bara, và chúng đem lại cho Bara một số tiền còn lớn hơn cả khoản tiền chúng muốn cướp. Còn tại sao Bara không muốn sống ở trong thành? Nếu vậy thì hắn phải rửa chàm trên tay cái đã, bởi trong thành không cho phép loại hình dịch vụ này tồn tại.


Johny bước vào trong tòa nhà. Một hỗn hợp của mùi rượu, mùi thối chân, mùi nước hoa rẻ tiền, và mùi máu xộc vào mũi hắn. Bên trong tòa nhà có một vài kẻ, cả người cả thú, đang đánh bạc, chửi bới om sòm. Chúng là đàn em của Bara, những con chó trung thành nhất, được ở lại nơi này ăn uống chè chén chơi bời và trấn áp những kẻ quấy rối. Những đứa khác, ít tài năng hơn, thì bủa ra ngoài kia tìm kiếm con mồi, ăn trộm cướp giật bắt cóc bảo kê v...v. Dăm con điếm đang nhảy những điệu múa uốn éo kích dục trên bàn, ở dưới là vài thằng đàn ông thừa nội tiết tố đang gào rú, miệng cười sằng sặc, tay cầm từng xấp tiền giấy nhét vào ngực, vào chỗ kín của "vũ công". Một vài đứa chú ý đến Johny. Chúng tiến lại gần.


- Xin chào quý khách, quý khách đến đây làm gì?


- Tôi đến vay tiền.


- Vay tiền? Như vậy mời quý khách lên tầng trên gặp ông chủ. Có điều, phiền quý khách giơ hai tay lên trên để bọn này kiểm tra. Không ai được mang vũ khí đến gặp ông chủ!


Một gã béo mập mắt ti hí tiến lại gần, sờ soạng khắp người Johny, kiểm tra tất cả những vị trí có thể giấu vũ khí, kể cả khe mông. Khi đã chắc chắn rằng con mồi vô hại, hắn gật đầu với lũ kia.


- Được rồi, mời quý khách theo tôi.


Bara là một kẻ thông minh, vậy nên hắn luôn muốn lũ đàn em phải cư xử đàng hoàng với "thượng đế", tất nhiên là khi thượng đế vẫn còn trả tiền đủ. Còn khi họ không trả đủ tiền, Bara sẽ cho họ biết cái gì mới gọi là ác quỷ.


Johny theo gã tay sai lên trên tầng. Tầng hai nhỏ hơn tầng dưới, bởi vì xung quanh căn phòng đặt rất nhiều tủ giấy tờ. Đó là những tờ giấy vay nợ, giấy bảo kê, giấy chứng nhận trả tiền v...v của vô số khách hàng, phần lớn là người Xóm Liều, có một phần nhỏ đến từ trong thành. Ở cuối căn phòng là Bara, đang ngồi trước bàn làm việc, một tay cầm một xấp giấy, miệng lẩm bẩm tính toán, một tay còn lại cầm một sợi xích ròng xuống dưới bàn. Từ dưới bàn vang lên những tiếng ọt ọt ọc ọc, khỏi cần nghĩ cũng biết cái gì đang làm gì ở dưới đấy đấy.


Gã tay sai ra hiệu cho Johny đứng yên, sau đó chạy lại gần Bara, thì thầm một chút, rồi vẫy tay cho Johny lại gần.


- Xin chào cậu trai nhỏ. Nghe nói cậu muốn vay tiền đúng không?


- Đúng vậy!


- Quy tắc của ta rất đơn giản. Ai cũng có thể vay, có vay có trả! Những kẻ tuân thủ sẽ là khách quý của Bara, còn những kẻ vi phạm... Khặc khặc... Cậu có thế chấp không?


- Nếu như vay không thế chấp thì cần thủ tục gì và vay tối đa bao nhiêu?


- Vay không thế chấp sao? Cũng không phải là vấn đề gì! Cậu chỉ cần nhỏ một giọt máu lên tờ giấy này, nó là khế ước vay tiền đến từ một thế giới ma pháp. Nếu như quá thời hạn mà cậu không thể trả được tiền thì lúc đó cậu sẽ là của ta!


Johny cau mày.


- Định nghĩa "của ta"!


- Thể xác, linh hồn, mọi thứ của cậu đều thuộc về ta! Sau đó ta dùng cách nào để nghiền ép giá trị của cậu thì đó là việc của riêng ta rồi!


Con yêu tinh cười nhe răng. Răng nó đều tăm tắp, ám màu khói thuốc. Chiếc răng cửa bên trái còn được bịt vàng nữa.


- Như vậy tôi có thể vay bao nhiêu tiền?


- Do cậu mới vay lần đầu, tín dự chưa cao, cho nên tối đa ta chỉ có thể cho cậu vay năm trăm đồng vàng, trả trong hai mươi ngày, lãi 2%/ngày.


- 2% ngày?!!


Mặc dù Johny đã biết trước lãi suất, nhưng khi nghe tới đây, hắn vẫn không thể không hút một hơi khí lạnh! Chuyện này giống như hắn vừa hoãn án tử của mình từ ba ngày sang hai mươi ngày vậy!


Nhưng có càm ràm cũng chẳng có ích gì! Johny dùng đầu bút lông đâm một lỗ trên ngón trỏ, bôi lên tờ giấy. Trên tờ giấy lập tức hiện ra một dòng chữ.


- Johny Ouro, vay 500 tiền vàng của Bara. Thời hạn trả 20 ngày. Số tiền phải trả 700 vàng. Nếu không trả hết khoản nợ trong thời hạn thì Johny sẽ trở thành đồ vật thuộc sở hữu của Bara.


Rất ngắn gọn và súc tích, Johny rủa thầm.


- Rất tốt! Đây là tiền mặt! Chúc cậu khỏe mạnh!


Giá trị một đồng vàng ở đây là như thế nào mà Johny dám mạnh mẽ vay tới tận 2%/ngày? Để dễ hình dung thì, một gia đình nghèo khó, sẽ tốn khoảng ba mươi đồng vàng một tháng chi phí sinh hoạt. Với năm trăm vàng, Johny có thể thuê nhà ở khu Ouro với giá một trăm năm mươi vàng/tháng, có thể sinh hoạt cần kiệm trong khoảng ba tháng kế tiếp, tất nhiên là không tính tới thời hạn và lãi phải trả Bara.


Đột ngột Johny móc ra một tờ giấy từ trong túi. Trên tờ giấy có ghi rõ ràng mệnh giá của tờ ngân phiếu trị giá hai trăm đồng vàng này.


- Đây là bảy trăm vàng! Trả ngay lập tức! Giờ tín dự của tôi đã cao lên chưa?


Bara trợn trừng mắt. Đây là lần đầu tiên có kẻ làm như vậy. Chấp nhận đốt hai trăm vàng chỉ để tăng tín dự?


- Được!!! Giỏi lắm! Tao thích mày rồi đấy!


Bara đập bàn hét lớn.

]

- Nếu như mày muốn vay thêm, thì mày có thể vay tối đa một nghìn, trả trong ba mươi ngày, lãi hai trăm rưởi. Thế nào, có muốn vay không?


- Được!


Bara cầm lấy bảy trăm, đặt nó lên tờ giấy ban nãy. Tờ giấy lóe sáng, sau đó tan thành tro bụi, bằng chứng của việc thỏa thuận đã chấm dứt. Hắn lôi ra một tờ giấy mới, bảo Johny nhỏ máu vào đó, sau đó thỏa mãn cuộn tờ giấy lại cất đi.


- Tao thật sự thích mày đấy nhóc! Vừa có đầu óc vừa có đủ dũng cảm! Hi vọng mày có thể tiến xa!


- Cảm ơn!


Johny lạnh lùng cầm lấy xấp tiền giấy, đếm cẩn thận từng tờ một. Tương lai của hắn phụ thuộc hoàn toàn vào món tiền này. Sử dụng tốt, hắn sẽ có một bàn đạp tuyệt vời. Sử dụng lỗi, ha ha...


Vậy thì có khi nào Bara chơi bẩn, cho đàn em cướp đoạt tiền của người vay ngay khi bước ra cửa không? Ha ha ha, trước khi Bara thống nhất quyền cho vay, đúng là có rất nhiều kẻ cho vay nặng lãi làm vậy đấy. Nhưng như đã nói, Bara là một kẻ khôn ngoan. Hắn không làm những trò mèo đấy, vì vậy hắn bỗng dưng trở nên "thánh thiện" hơn rất nhiều trong mắt những kẻ đi vay. Và khi người ta chỉ còn biết Bara tay cho vay an toàn nhất , Bara đã đập chết toàn bộ những thế lực cho vay khác, trở thành "tổ chức tín dụng" duy nhất và lớn nhất của Xóm Liều. Làm ăn phải dựa trên chữ tín đấy!


Còn về phần Johny dám dùng phương pháp này để gia tăng khoản vay và thời hạn của mình, thực chất không phải do hắn bộc phát ra, mà đã trải qua suy tính rất cẩn thận. Hệ thống khi giới thiệu về trùm của khu chợ, cũng đưa cho hắn thông tin về các mức vay mà hắn có thể tiếp cận. Sau khi tính toán, Johny nhận ra rằng, nếu như hắn chỉ vay ở mức đầu tiên thì sẽ chẳng đủ tài chính để làm bất cứ điều gì, vậy nên hắn cần phải làm một điều táo bạo hơn! Dù sao thì hắn cũng chẳng có gì để mất!


"Đầu tiên, mình cần phải đến Văn phòng thị chính và thuê một căn hộ rẻ nhất!" Johny cẩn thận ngó trước ngó sau, thỉnh thoảng lại nhắm mắt cảm nhận những tờ tiền cạ loạt xoạt bên trong ngực áo. "Ở Xóm Liều không có bếp, không có nhà tắm, lại phức tạp, nếu như cứ ở đây sẽ có ngày bị trộm vào cắt cổ mất!".


- Hi hi, đi đâu mà vội vàng thế anh chàng đẹp trai?


Một giọng nói ngọt ngào từ tính vang lên đằng sau. Có một người phụ nữ đột ngột choàng lấy cánh tay Johny, kẹp nó vào giữa cặp núi đầy đặn của cô ta. Nhưng Johny không hề cảm nhận được chút gợi cảm nào, vì hắn thấy một mũi nhọn cộm cộm đang dí vào sườn trái hắn. Từ vị trí này chỉ cần đẩy nhẹ một cái là lưỡi dao sẽ đâm ngập vào tim, và hắn sẽ ngỏm củ tỏi ngay lập tức!


Cô ta thì thầm vào tai Johny.


- Tiếp tục đi thẳng, đến quán rượu trước mặt, chúng ta sẽ nói chuyện ở đó! Nếu như cậu dám hó hé gì thì đừng trách!


Trong đầu Johny lúc này tràn ngập hỗn loạn. Mẹ kiếp, đây là lần đầu tiên hắn bị cướp, nên làm cái gì bây giờ? Trong tiểu thuyết hắn đọc, nhân vật chính khi bị dí dao đe dọa thường bộc phát ý chí, lấy một địch trăm...Phì! Xin lỗi! Hắn chỉ là người thường thôi, đã vậy còn rất yếu ớt. Lúc này hắn nên làm gì? Có chỗ nào có thể chạy trốn không? Mục đích cô ta tiếp cận mình là vì khoản tiền của Bara sao? Tại sao cô ta lại biết? Đủ loại ý nghĩ xẹt qua trong đầu Johny, song chẳng có cái nào giúp hắn thoát khỏi thực tại phũ phàng là hắn đang bị một người đàn bà đe dọa cả!


Khi hắn tỉnh hồn lại, thì thấy mình đang ngồi trong góc tối của quán rượu, trước mặt là một cốc bia mát lạnh sủi bọt. Trước mặt hắn là một người phụ nữ mặc áo choàng trùm kín đầu.


- Xin lỗi vì sự bất kính! Tên tôi là Isabella, nhưng cứ gọi tôi là Isa. Chủ nô có muốn uống chút gì không, hay thứ bia rẻ tiền này không phù hợp với phẩm giá của chủ nô?


Vừa nói cô ta vừa nhấc chiếc mũ trùm đầu ra. Johny không thể ngăn mình nhìn cô ta vài lần. Isa rất xinh, Johny thừa nhận - mặc dù hắn vốn không thích chuyện nam nữ, nhưng hơi già. Cô ta có lẽ khoảng ba mươi nhăm, hoặc bốn mươi tuổi. Thời gian bắt đầu in dấu trên khóe mắt và làn da cô ta rồi. Trông cô ta khá khỏe mạnh, kiểu phụ nữ xốc vác, việc gì cũng có thể làm.


Johny hít một hơi sâu, nhằm lấy lại bình tĩnh. Khi trái tim hắn đã thôi đập bang bang, hắn nói.


- Đầu tiên, tên tôi là Johny, chứ không phải "chủ nô". Thứ hai, cách cô mời đàn ông đến quán rượu đúng là hơi... cấp tiến đấy!


- Hì, xin lỗi nhé, cái này là thói quen nghề nghiệp thôi! Ở Xóm Liều, khi cậu muốn bắt chuyện với người khác, tốt nhất là cậu nên đặt sẵn mũi dao lên sườn họ, nếu không rất có thể cậu sẽ bị đâm chết lúc nào không biết đấy!


- Được rồi. Vậy thì cô muốn nói chuyện gì đây?


Isa chưa trả lời vội. Cô ta cầm vại bia lên, ngửa đầu tu một hơi thật lớn. Bia trào ra từ hai bên mép cô ta, thấm ướt xuống vùng cổ, len lỏi xuống khe ngực sâu hoắm... Johny buộc mình phải rời ánh nhìn đi. Không biết tại sao hắn cảm thấy bị cuốn hút một cách kì lạ bởi kẻ mới chỉ mấy phút trước thôi còn dí dao vào sườn hắn!


- À, kì thật thì tôi đã chán cái cảnh phải mở một con mắt khi ngủ và nói chuyện với nhau bằng dao găm lắm rồi. Tôi là một cô gái mạnh mẽ, nhưng cái Xóm Liều này thật sự quá sức chịu đựng!


- Hóa ra là vậy! Cô muốn rời khỏi đây phải không? Rất tiếc, lính gác sẽ không cho cô vào thành nếu như cô không thuộc bất cứ dòng họ nào! Cô nên tìm một dòng họ nào đó và xin thử xem?


Isa nhếch mép cười. Chết tiệt, Johny thầm nghĩ!


- Cậu nghĩ tôi chưa thử sao? Nhưng mà có quá nhiều đơn xin, và số lượng thì cứ tăng lên liên tục mỗi ngày. Trong khi lũ quái vật và ác ma cứ liên tục xuất hiện ngoài Sương mù.


- Có lẽ ngày nào đó đơn của tôi sẽ được duyệt, nhưng cũng có thể ngay ngày mai tôi sẽ bị một con quỷ khổng lồ tóm được. Phải, lạc quan lên! Mẹ kiếp, ở đây làm gì có hi vọng!


- Vậy thì cô muốn gì?


- Cậu đang giả ngu phải không Johny? Bên cạnh trở thành công dân, vẫn có những cách khác để có thể vào thành mà! Tôi thì không có đủ tiền để hối lộ lũ lính gác, nhưng nếu như cậu chịu trở thành chủ nô của tôi...


- Khoan đã, tại sao cô biết tôi là một chủ nô? Mà đây cũng là chuyện tôi muốn hỏi ngay từ ban đầu rồi!


Isa đứng dậy, chuyển chỗ sang ngồi cạnh hắn. Mùi hương phụ nữ lập tức tràn ngập bên trong lỗ mũi hắn! Cô ta đưa tay vòng qua lưng hắn, búng đánh cách một cái vào chiếc huy hiệu có khắc hình con rắn nuốt đuôi. Johny cảm thấy nó khá đẹp và giá trị nên đã mang theo nó đi ra khỏi lều.


- Chỉ là tình cờ tôi thoáng thấy phù hiệu của dòng họ Ouro khi vạt áo của cậu xốc lên mà thôi! Chứ tôi sẽ không nói là cậu bị ít nhất bốn kẻ theo dõi khi tiến vào trong ngôi nhà của Bara đâu nhé!


Johny rùng mình. Đúng là Bara không làm chuyện mờ ám, nhưng không có gì đảm bảo những kẻ khác sẽ không! Chỉ cần hắn bước ra khỏi khu vực ảnh hưởng của con yêu tinh, thì chuyện sống chết của hắn lúc này không còn do nó quản nữa!


- Yên tâm, tôi đã giải quyết những rắc rối đó cho cậu rồi!


Isa nở một nụ cười tràn đầy vẻ "thân thiện"! Rất hiển nhiên, Isa cũng thuộc nhóm "săn mồi", song cô nàng tình cờ thấy được phù hiệu của hắn, nên mới quyết định đổi ý. Đầu Johny bắt đầu hoạt động hết công suất, cố gắng phân tích những thông tin tình báo qua lời nói của Isa. Có vẻ như cô ta khá mạnh, và khôn ngoan!


- Cô không nhất thiết phải trở thành nô lệ của tôi. Cô hoàn toàn có thể bán mình cho Farid ở chợ nô lệ, cứ vài ngày họ lại mở một phiên chợ nô lệ đó.


- Rồi sao? Tôi già rồi, sẽ chẳng ai chịu bỏ một khoản tiền lớn để mua một bà già cả. Và những nô lệ rẻ tiền thì rồi cũng chỉ kết thúc cuộc đời ở lò mổ hoặc làm pin mà thôi. Vậy thì trở thành nô lệ có ý nghĩa gì nếu như tôi vẫn phải chịu số phận như khi sống ở Xóm Liều?


- Vậy thì...


- Không không Johny! Tôi có ý này hay hơn. Mặc dù tôi không phải là cô gái ngon lành hoàn hảo gì, nhưng chỉ cần cho tôi một chỗ chui ra chui vào, và ba bữa một ngày, cậu sẽ thấy tôi còn hơn cả một nô lệ bình thường đấy! Tôi sẽ là phụ tá đắc lực nhất của cậu!


- Mẹ kiếp Johny! Khi còn làm gái điếm trên tàu, tôi đã từng nói chuyện với đám nô lệ rồi! Tôi biết cách để nô lệ phải nghe lời, từ những đứa nhóc choai choai cho tới những cô tiểu thư hư đốn cứng đầu! Cậu sẽ không phải hối tiếc đâu!


- Cô có chắc không Isa? Đây không phải là một hợp đồng lao động, mà là trở thành nô lệ. Từ giờ tôi hoàn toàn có quyền quyết định số phận của cô.


- Chỉ cần cậu đừng đi quá xa là được! Nếu như tôi không thấy nó vi phạm lương tâm thì cứ thoải mái đi! Cậu không biết mình cần phải làm những điều kinh tởm gì để có thể sống sót ở cái hố địa ngục này đâu!


Đột nhiên trong đầu Johny vang lên ba tiếng đinh đinh đinh. Một khung cửa sổ bắn ra, trên đó có ghi:


- Nhiệm vụ tức thời: Chiêu mộ kỹ nữ Isabella.


- Độ khó: Thấp!


- Phần thưởng: Phụ tá Isabella, có thêm thông tin về nội bộ Tòa Thành Trắng!


Johny động tâm rồi! Đây là lần đầu tiên hắn thật sự động tâm với một cô gái, thật đáng tiếc là không phải trên phương diện tình yêu!


- Như vậy cô có thể làm những gì?


- Tôi có khả năng dọn dẹp, nấu nướng, chăm sóc. Nếu như cậu cần một thư kí tính toán sổ sách thì tôi cũng có thể làm, nhưng tôi không có nhiều kiến thức lắm về mảng đó. Nếu cậu cần giải trí thì tôi biết cả nhảy múa, ca hát, chơi nhạc cụ. Kể cả các kỹ thuật làm tình, cái này tôi có thể tự hào mà nói mình rất giỏi đấy!


Johny bắt đầu trầm tư. Một mặt, hắn đúng là rất cần một phụ tá. Cơ thể này quá yếu ớt, chẳng thể làm nổi cái gì ra hồn. Bản thân Johny cũng không có nhiều kiến thức về công việc nhà cửa lắm, hắn kiếp trước là nhà phân tích tài chính kế toán. Tuy nhiên, một người lạ hoắc nhảy ra đòi làm phụ tá suốt đời cho bản thân? Hút cần hàng ngày à?


- Johny, rốt cuộc cậu có đồng ý không? Chúng ta không có cả ngày đâu!


Isa bắt đầu sốt ruột.


Johny chợt nhớ tới một câu nói rất nổi tiếng của một danh nhân tên Đức. "Dùng người thì không nghi, nghi người thì không dùng". Mình cần người, vậy thì dùng thôi! Hi vọng hệ thống không lừa bịp hắn!


- Như thế thì Isa, từ giờ cô là nô lệ của ta!


Johny xòe bàn tay ra.


- Ngài sẽ không bao giờ phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay, thưa chủ nhân!


Isa không bắt tay Johny, mà cầm lấy tay hắn, sau đó hôn lên mu bàn tay hắn.


- Nhiệm vụ hoàn thành! Thu được phụ tá Isabella! Thu thập được thông tin về các khu vực trong Tòa Thành Trắng!


Lúc này một giao diện khác bắn ra trong mắt hắn. Nó là về chỉ số của Isabella!


- Danh tính: Isabella Camera.


- Tuổi: 32.


- Nghề nghiệp: Kỹ nữ


- Trạng thái tinh thần: Trung lập. Nô lệ cảm thấy hoài nghi về uy quyền của chủ nô. Cần nâng cao mức độ trung thành để thấy được càng nhiều thông tin hơn!


- Khả năng đặc biệt: nấu nướng, chăm sóc, dọn dẹp, ca múa nhạc, làm tình, sử dụng dao.


- Đánh giá: Nô lệ hạng D-. Ít nhất thì chủ nhân còn có thể ra lệnh cho nô lệ làm một số chuyện. Cần nâng cao mức độ trung thành để trả nô lệ về đánh giá thực sự!


- Chúc mừng chủ nhân đã sở hữu nô lệ đầu tiên! Mở khóa hệ thống đánh giá thứ hạng chủ nô theo tiêu chuẩn Tòa Thành Trắng. Đánh giá: hạng F.


Johny cau mày nhìn cô nàng nô lệ mới toanh của mình đang cười hớn hở kia, tự hỏi không biết hắn có vừa làm một điều ngu xuẩn hay không!
 

I love my wife

New Member
Joined
Dec 3, 2017
Messages
104
Reaction score
1
đếch hiểu sao đọc truyện mà tên nhân vật tiếng Anh lại ghét với khó nhớ vcl, tên tiếng tàu thì lại dễ lọt tai :sexy:
 
Top