[Truyện Teen] - Làng quê, Thành phố, Tôi và Em

manhhuy_yb

New Member
Joined
Oct 4, 2017
Messages
1,037
Reaction score
1
o0loading0o3 said:
Sáng ra gõ Facebook tìm được em này tóc màu Hung Đỏ
Phải ngọc mai của cậu ta đây ko :byebye:
mặt dâm dâm :D
 

ace pich

New Member
Joined
Sep 29, 2017
Messages
370
Reaction score
0
truyện end hơi cụt. cần lắm review về những gặp gỡ cũng như cuộc sống các nhân vật hậu ending
 

leodasu

New Member
Joined
Sep 30, 2017
Messages
122
Reaction score
0
Review 1:
- Cái thằng này, ăn xong không chịu dọn đi là thế nào? Mày có muốn ra ngoài không hả? - vẫn trùm nguyên cái khăn trên đầu đi ra từ trong phòng tắm, tí nữa thì đá phải cái bát loa để bày trên sàn.
- Anh chờ em tí. - thằng Nam vẫn cắm đầu vào màn hình máy tính - Em đang combat dở tay.
- Mày có muốn combat ngay tại đây không?
- Anh chờ tí nữa thôi.
- Để đấy anh giữ cho không hai bác lên thấy bây giờ. Cầm xuống rửa nhanh lên.
Thằng bé chỉ kịp "Vâng ạ!" một tiếng rồi nhảy ngay ra ngoài. Không quên nhắc tôi chơi cẩn thận theo tiếng huỳnh huỵch chạy dưới cầu thang.
Tưởng gì chứ, giữ game thì tôi giữ cả ngày cũng được chứ đừng nói là một lát.
Mấy phút sau...
- Ớ ớ. Anh làm gì mà chết của em những bốn mạng thế này?
- Thì... một mạng bị lag... một mạng không bấm được phím... một mạng chuột đơ... còn một mạng... ờ thì... không để ý...
- Anh làm em thọt mất rồi.
- Thôi không làm thọt nữa. Trả mày luôn đấy.
Mặc cho thằng bé mặt đang méo xệch ngồi vào bàn. Tôi bỏ đấy bò lăn ra giường mà vớ lấy cái điện thoại. Màn hình chờ hiển thị lên ngay hai thông báo tin nhắn mới.
Đọc qua, không cần trả lời. Tôi cầm luôn ra ngoài ban công mà nói chuyện. Không quên đóng cửa lại để cho thanh niên kia toàn tâm tu luyện.
- Sao giờ mới thấy gọi lại cho em? - giọng Ngọc Mai hờn dỗi phía đầu dây bên kia.
- Xin lỗi. Anh vừa mới tắm xong. Cầm điện thoại là gọi luôn cho em đây này.
- Vâng. Vậy ý của em anh tính sao?
- Anh thì chẳng vấn đề gì. Nhưng liệu em với Phương Linh gặp nhau như thế, có...
- Không sao đâu. Cứ nghe em.
- Vậy lát anh qua rồi đi luôn nhé, cũng xế chiều rồi.
- Vâng ạ.
Con xe của thằng Nam chở cả hai đứa lăn bánh trên con đường dài giữa lòng thành phố. Nơi mà ánh đèn xe đang ngày một nhiều, hòa cùng đèn đường, đèn điện nhập nhòe làm cho cảnh sắc bỗng nhiên mộng mơ đến lạ.
Nếu như ngày trước, điều mà tôi cảm thấy là sự lạc lõng, bơ vơ, cô đơn giữa nhịp sống nơi này. Thì giờ dáng người yểu điệu đang tựa vào lưng tôi, đôi tay đang đan lại ôm vào người tôi lại mang đến cho tôi một trải nghiệm hoàn toàn khác.
- Như thế này giống ngày xưa anh nhỉ? - giọng nàng hoài niệm.
- Ừ. Nhưng mà... Hì... - tôi cười - Giờ chẳng còn phải cậu cậu tớ tớ nữa... Nhể...
- Muốn cậu thử lại không?
- Thôi... Ngu gì...
Nàng cười, dù chỉ nghe thấy tiếng chứ chẳng nhìn thấy tận nơi. Tôi vẫn dám chắc rằng đó là một nụ cười tỏa nắng.
Một, rồi hai bàn tay khẽ vịn vào eo tôi, trước khi đan lại với nhau thành một vòng tay thật chặt.
Mái đầu ấy tựa nhẹ vào lưng tôi, thủ thỉ:
- Anh này...
- Hử?
- Bọn mình... sẽ không phải rời xa nhau nữa chứ?
- Câu này nên để anh hỏi thì đúng hơn…
- Gì cơ?
- Sau tất cả mọi chuyện, em có còn muốn trốn chạy khỏi anh nữa không?
Nàng không nói gì cả, khẽ ngưng lại một nhịp trước khi nhẹ nhàng nói:
- Có bao giờ… Anh từng coi em là một vận đen đối với mình không?
- Ơ… Sao em lại hỏi vậy?
- Từ trước đến nay, cứ y rằng khi nào em ở gần là mọi chuyện rắc rối đều cuộn đến bủa vây lấy anh cơ mà.
Tôi thở dài:
- Khờ quá. Nếu như không phải sau bao nhiêu chuyện như thế thì làm sao anh có thể biết rằng có một người con gái luôn yêu anh và chấp nhận vì anh mà hi sinh tất cả được.
- Thật luôn đấy?
- Chẳng nhẽ lại không.
- Hì… Mà sao nãy giờ anh cứ đạp long vòng qua mấy khu này vậy?
- Lâu rồi mới được trải nghiệm cảm giác đèo người đẹp trên xe. Phải tranh thủ câu giờ mà tận hưởng chứ.
- Có nặng không?
- Có chứ… - tôi cười – Anh đang chở cả thế giới của anh ngay đằng sau mình mà.
- Eo eo… lại bắt đầu lảm nhảm theo mấy cái câu trên mạng.
- Thế nghe xàm lắm à?
- Ừ… Nhưng mà nghe thích lắm…
Nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt vui tươi của hai tâm hồn cùng nhịp đập con tim, hòa vào thành phố trong một buổi tối tiết trời thanh mát.
Khoảng một tiếng sau, hai đứa dừng xe trước một nhà hàng nhỏ, nơi mà có thể nhìn vào thấy Phương Linh và Thảo đang ngồi nói chuyện qua tấm kính lớn hướng ra phía ngoài đường.
Nhìn thấy chúng tôi, cả hai liền giơ tay lên vẫy :
- Nghĩa ơi bên này...
Vào chưa đến nơi, Thảo đã vội hỏi :
- Sao lâu thế ?
- Cũng bình thường mà, mới có tám giờ tối chứ mấy.
- Đùa, ngồi đợi ông bà nhìn người ta ăn mà "thót hết cả luật". Không đói à?
- Tớ thấy bình thường mà…
Phương Linh nghe vậy ngồi khều khều cùi chỏ vào sườn Thảo nháy mắt, cười đểu đểu :
- Hê hê… Có tí tình yêu vào rồi thì mày nghĩ đói được à?
- Ây chà… Nghe có lý vãi đạn…
Rồi hai bà bụm miệng cười lí nhí, cái kiểu mà không muốn cho bàn dân thiên hạ biết ta đây đang cười một nụ cười khả ố nhưng biếu hiện của bản thân lại đang chứng minh điều ngược lại vậy.
- Mà xin lỗi, vô ý quá… - Phương Linh đứng dậy chào Ngọc Mai – Bạn ngồi đi.
- Không phải vô ý đâu. Vô duyên đấy.
- Im...
Ngọc Mai ngồi xuống ghế, mỉm cười:
- Chào hai bạn. Tớ tên là Mai. Không biết tớ phải xưng hô như thế nào?
- Hì. Tớ là Thảo, còn đây là Phương Linh. Bọn tớ là là bạn của lão này.
Qua màn chào hỏi sơ khai là yến tiệc được dọn ra để cả lũ bụp ngay tức thì. Lúc này tôi mới nhận ra được cái sự bơ vơ lẻ loi của mình giữa một bầy ngan đang phá lên cười theo những câu chuyện kể ra, và chẳng ai khác, nhân vật chính luôn là tôi như một giai thoại khai thác không bao giờ hết vậy.
- Đây này... Chỗ thái dương này... - Ngọc Mai nhổm sang vạch tóc tôi lên - Đây là cái vết ấy đây này.
- Uầy. Cái vết do lựu đạn quăng trúng đây á?
- Chuẩn luôn... Hê...
- Thế quả lựu ấy có bị sao không?
Rồi cả ba lại phá lên cười, hệt như kiểu mấy ông cụ nhâm nhi chai rượu gạo đang ngà ngà say ngồi bàn chuyện chính trị thế giới ấy.
Còn tôi, ngồi trong mâm mà tôi chẳng biết bản thân mình được bứng đi đâu mất rồi nữa.
Chín rưỡi hơn, cả đám giã bạn. Chia đôi trên hai con xe tạm biệt nhau mà không quên hẹn gặp lại trong sự ngán ngẩm của một thành phần bất hảo.
Ở những thành phố lớn, thì cái tầm ở quê tắt điện, khỏi ra đường. Thì nơi đây, nhịp sống mới như đang trong lúc rộn rã nhất.
Vì đã muộn nên tôi đưa nàng thẳng về nhà ông anh Thanh.
- Em vào đi.
- Không. - nàng phồng má bướng bỉnh - Anh về đi rồi em vào.
- Cho a nhìn em vào cho yên tâm.
- Nhà bác em chứ nhà ai mà không yên tâm? Anh về trước đi.
- Nh-...
- Nhanh lên...
- Ừ. Vậy anh về nhé...
- Nhớ đi cẩn thận đấy, về đến nhà thì gọi ngay cho em...
- Anh nhớ rồi...
Tôi quay xe ra về, trùng chân đạp từ tốn, chốc chốc lại ngoảnh lại nhìn về bóng dáng người con gái đang dựa cổng vẫy chào tôi mà mỉm cười hạnh phúc.
Đi thật nhanh về nhà, mấy con đường giờ thưa thớt người hơn. Nhưng cái nhịp thành phố thì mới chỉ vơi bớt đi phần nào. Thi thoảng qua những hàng ghế đá vỉa hè, một vài cặp đôi muộn giờ vẫn còn đang âu yếm. Nếu như lúc trước, hẳn là tôi sẽ thấy một nỗi niềm đầy vơi nào đó hiện diện trong tim mình. Còn giờ, mọi chuyện đã khác rồi.
Thành phố dù lớn đến đâu, nhưng chỉ cần có một người luôn nhớ và quan tâm đến mình, sẽ chẳng bao giờ bạn nhớ rằng mình đã từng cảm thấy cô đơn lạc lõng nữa.
- Dạ em nghe.
Tin tôi đi, khi một người luôn cậu cậu tớ tớ với bạn chuyển sang làm người yêu. Thì điều bạn phải cảm nhận và nên tận hưởng là mấy cái "vâng, dạ" đầu tiên. Cái cảm giác ấy phê pha lắm.
- Nghĩa...
- À... Ừ, anh về đến nơi rồi nè...
- Thế nói luôn đi, gọi xong lại chẳng thấy đâu. Làm người ta cứ tưởng.
- Hì... Nhớ em quá...
- Thì chả đang nói chuyện với em đây còn gì nữa.
- Muốn gặp cơ.
- Bật cam lên gọi video, em cho xem này. Em cũng nhớ con lợn của em lắm.
- Thôi, đêm rồi.
- Èo... Tưởng dư lào...
- Mà hôm nay, em thấy sao?
- Anh muốn hỏi về chuyện Phương Linh ấy à anh?
- Ừ... Em thấy liệu có khả năng nào xảy ra khả năng ấy không?
- Ờm... Không đâu. Em nghĩ... chỉ là mối thân thiết bình thường thôi.
- Dựa vào đâu mà em nghĩ vậy?
- Giác quan thứ sáu của con gái...
- Nghe chả có tí cơ sở khoa học nào... Hèm...
- Nhưng cũng chả bao giờ sai đâu.
- Anh cũng mong vậy, không thì áy náy lắm...
- Èo... Thế mà chả thấy áy này với mình bao giờ vậy kìa...
- Xin lỗi đi, nhiều lắm ạ.
Tiếng nàng hờn dỗi chuyển sang cười khanh khách ở đầu dây bên kia:
- Trêu tí thôi, chứ em hiểu Lòng Nghĩa mà...
- Gớm, nảo có thấy hiểu bao giờ.
- Em mút tay xin thề, em mà nói sai mai Nghĩa đưa em đi ăn no nổ bụng thì thôi.
- Cái thể loại điều kiện gì vậy?
- Haha...
Cuộc nói chuyện kéo dài đến tận khuya. Sau khi tạm biệt kèm một câu chúc ngủ ngon sến sẩm đến nỗi đứa nói ra còn nổi hết cả da gà. Tôi cất điện thoại, thả tầm nhìn của mình ra khoảng không gian trước mắt.
Vẫn cảnh vật ấy, vẫn âm thanh và bầu không khí ấy. Nhưng cảm nhận đã khác. Đứng trước tôi bây giờ sẽ là một tương lai hạnh phúc, và chắc chắn tôi sẽ trân trọng và giữ gìn nó. Không để vuột mất khỏi tay để rồi phải chơi vơi tim kiếm với những đêm dài thao thức một mình nữa.
Thời gian trong đau khổ đã qua rồi thì phải tự biết trao mình cho yêu thương thôi. Không thể nào để mình mãi là kẻ lang thang lạc lối được.
 
Top