Những câu nói, đoạn text buồn nhất mà bạn từng đọc

boyhoinach_x8

New Member
Joined
Sep 27, 2017
Messages
775
Reaction score
0
"Mình dừng lại đi thôi, anh phải lấy vợ chứ" - she said
Em kém tôi 1 tuổi, đã có 1 cô con gái nhỏ hơn 1 tuổi. Thằng chồng em ngoại tình, khốn nạn, đi tù 15 năm vì tổ chức buôn lậu.
 

boyhoinach_x8

New Member
Joined
Sep 27, 2017
Messages
775
Reaction score
0
"Mình dừng lại đi thôi, anh phải lấy vợ chứ" - she said
Em kém tôi 1 tuổi, đã có 1 cô con gái nhỏ hơn 1 tuổi. Thằng chồng em ngoại tình, khốn nạn, đi tù 15 năm vì tổ chức buôn lậu.
 

elead123321

New Member
Joined
Oct 2, 2017
Messages
884
Reaction score
1
Em nghĩ rồi

em không có tình cảm với anh

:sosad: :sosad: hi vọng em chỉ đang giận dỗi :sosad:
 

elead123321

New Member
Joined
Oct 2, 2017
Messages
884
Reaction score
1
Em nghĩ rồi

em không có tình cảm với anh

:sosad: :sosad: hi vọng em chỉ đang giận dỗi :sosad:
 

crow116ver1

New Member
Joined
Sep 27, 2017
Messages
839
Reaction score
0
elnino_149 said:
Lúc còn trẻ, thường ko mấy ai cảm nhận được sự hiện diện của bố mẹ xung quanh mình, vì nó là điều hiển nhiên. Chỉ khi ngoài 30, ra đời đủ lâu, nếm trải đủ thế nào là người dưng nước lã, mới thấy kinh hãi về 1 ngày ko còn xa nữa, sáng thức dậy ko còn bố mẹ. Ko còn bánh mì treo sẵn đầu xe. Bữa tối ko sẵn có, sập át ko có ai sửa, bát tự rửa, quần áo tự giặt. Hết tiền ko có ai để xin. Mình ta với ngôi nhà trống, ko có hai người già nằm đó như đã từng mấy chục năm qua. Còn ai quan tâm đến ta nữa ko ? Anh, chị ? Vợ con, bạn bè ? Nhân sinh là phù du, nhưng bố mẹ là thực, khi bố mẹ ko còn, nó là siêu thực, là thăm thẳm. Vũ trụ điên rồ, đạo lý nào, tôn giáo nào, đạo đức nào bắt ta phải chịu đựng chuyện này ?!!
Buồn vl
Đụ mẹ. Đêm 30 tết tây năm ngoái bị sốt xuất huyết đc hai ông bà đưa đi nằm viện, vào nằm một đêm ở cái phòng có 2 ông già chắc cũng chẳng sống đc bao lâu nữa, ông thì cạo trọc kiểu đi trị xạ nhiều rồi có đứa con gái cỡ cấp 2 chăm sóc, ông kia thì cỡ 60-70 tuổi, ko đi được luôn, mà chẳng ai chăm, nhìn hai ông đấy tôi thấy chán mẹ luôn. May hôm sau ông già xin chuyển cho ra phòng tự nguyện ở 1 mình 1 phòng phí 1tr5 một đêm. Nằm ở viện 4 ngày về tôi sờ troét nguyên mấy tuần và cứ nghĩ về việc sau này ko còn bố mẹ nữa. Đụ mẹ, từ xưa đến nay xưm phim cảm động đến máy đéo bao giờ khóc, hai cái tuần đấy nằm xem phim lol gì hơi xúc động tí là lại có nước mắt. Đọc mấy dòng của ông xong làm tôi như quay trở lại hai cái tuần kinh khủng đó :sosad::pudency:
 

crow116ver1

New Member
Joined
Sep 27, 2017
Messages
839
Reaction score
0
elnino_149 said:
Lúc còn trẻ, thường ko mấy ai cảm nhận được sự hiện diện của bố mẹ xung quanh mình, vì nó là điều hiển nhiên. Chỉ khi ngoài 30, ra đời đủ lâu, nếm trải đủ thế nào là người dưng nước lã, mới thấy kinh hãi về 1 ngày ko còn xa nữa, sáng thức dậy ko còn bố mẹ. Ko còn bánh mì treo sẵn đầu xe. Bữa tối ko sẵn có, sập át ko có ai sửa, bát tự rửa, quần áo tự giặt. Hết tiền ko có ai để xin. Mình ta với ngôi nhà trống, ko có hai người già nằm đó như đã từng mấy chục năm qua. Còn ai quan tâm đến ta nữa ko ? Anh, chị ? Vợ con, bạn bè ? Nhân sinh là phù du, nhưng bố mẹ là thực, khi bố mẹ ko còn, nó là siêu thực, là thăm thẳm. Vũ trụ điên rồ, đạo lý nào, tôn giáo nào, đạo đức nào bắt ta phải chịu đựng chuyện này ?!!
Buồn vl
Đụ mẹ. Đêm 30 tết tây năm ngoái bị sốt xuất huyết đc hai ông bà đưa đi nằm viện, vào nằm một đêm ở cái phòng có 2 ông già chắc cũng chẳng sống đc bao lâu nữa, ông thì cạo trọc kiểu đi trị xạ nhiều rồi có đứa con gái cỡ cấp 2 chăm sóc, ông kia thì cỡ 60-70 tuổi, ko đi được luôn, mà chẳng ai chăm, nhìn hai ông đấy tôi thấy chán mẹ luôn. May hôm sau ông già xin chuyển cho ra phòng tự nguyện ở 1 mình 1 phòng phí 1tr5 một đêm. Nằm ở viện 4 ngày về tôi sờ troét nguyên mấy tuần và cứ nghĩ về việc sau này ko còn bố mẹ nữa. Đụ mẹ, từ xưa đến nay xưm phim cảm động đến máy đéo bao giờ khóc, hai cái tuần đấy nằm xem phim lol gì hơi xúc động tí là lại có nước mắt. Đọc mấy dòng của ông xong làm tôi như quay trở lại hai cái tuần kinh khủng đó :sosad::pudency:
 
Top