Long Jin

New Member
Joined
Feb 1, 2018
Messages
80
Reaction score
0
popreddevils said:
Có drop giữa chừng ko thớt

Được gửi từ :lol: - vozForums
Dự định sẽ full để in sách, tái bản kèm bộ Buồn Của Em, yên tâm hén! Đi được 5 chap rồi.
 

BOT

Administrator
Joined
Apr 10, 2018
Messages
26,075
Reaction score
2
popreddevils said:
Có drop giữa chừng ko thớt

Được gửi từ :lol: - vozForums
Dự định sẽ full để in sách, tái bản kèm bộ Buồn Của Em, yên tâm hén! Đi được 5 chap rồi.
 

hung kuuybi

New Member
Joined
Sep 27, 2017
Messages
152
Reaction score
0
Long Jin said:
Dự định sẽ full để in sách, tái bản kèm bộ Buồn Của Em, yên tâm hén! Đi được 5 chap rồi.
són són là nhặt :gach: nhé :):)
 

Long Jin

New Member
Joined
Feb 1, 2018
Messages
80
Reaction score
0
NYT5T
Chap2:
Lắm lúc cũng tự hỏi bản thân đang cố gắng vì điều gì, tại sao!? Tự hỏi rồi tự tìm câu trả lời nhưng không có kết quả, yêu mà! Cần gì phải có lý do, đôi khi cứ ngu ngơ hóa ra lại bớt đau lòng, nhìn người mình thương sống vui vẻ hạnh phúc là đủ.
Hơn nữa tâm phải kiên định lắm tôi mới cưỡng lại được những cử chỉ, hành động của Diệu đối với tôi, cứ như giữa hai người yêu nhau chứ không phải bạn.
Nói thì nói cho có vậy thôi chứ thấy cái cảnh đi ăn sáng, nhìn Diệu với ai kia gắp qua gắp lại miếng thịt bò trong bát phở cho nhau mà lòng cứ nhói từng cơn. Thôi thì thay vì ngồi đó thấy cảnh không muốn thấy, tôi xì xụp bát phở nhanh hết mức có thể rồi kiếm cớ đi vệ sinh, buồn!
Tiếp đó là chuỗi thời gian rong chơi, Đà Lạt nhấp nhô với những con đường dốc, những thung lũng với rừng thông reo trong gió, những chùm hoa dại mọc ven đường bên cạnh những bức tường đá rêu phong cổ kính.
Với chiếc máy ảnh trên tay, tôi vô tình trở thành phó nháy bất đắc dĩ, chụp mười tấm thì hết chín tấm cảnh hai người bọn họ không ôm thì cũng hôn nhau. Đau, đau lắm, làm sao mà không đau cho được khi nhìn một thằng con trai âu yếm người thương trước mặt mình mà vẫn phải cười, hô to " một hai ba, chụp!". Cuộc sống mà, buồn!
Thi thoảng cũng có một vài tấm nhờ người đi đường chụp hộ cả ba, nhưng chắc là không có tấm nào đẹp khi mà một tấm hình ba sắc thái, thử hình dung trong một khung ảnh, người thì mếu vì buồn, người thì cười vô tư, kẻ thì mặt mày cau có khó chịu, chỉ tội thợ ảnh nào rửa tấm hình đó chắc phải vắt trán suy nghĩ dữ lắm.
Trong lúc cao hứng tôi đưa tay nựng hai má nhỏ Diệu, cũng may anh chàng kia không thấy. Cũng đã lâu rồi hai đứa không đi chơi cùng như thế này, bao nhiêu yêu thương chợt ùa về nhưng lại không dám thể hiện ra, trong người cứ bứt rứt khó tả.
Đang giữa chừng thì anh người yêu kia như quên gì đó, nhăn mặt lầm bầm trong miệng lục túi trước lục túi sau, được một lúc dù không muốn nhưng vẫn phải bắt xe về khách sạn. Cơ hội là đây, kèo này đúng như sách vở nói là thiên thời địa lợi nhân hòa, chờ mãi cuối cùng cũng có không gian riêng tư chỉ tôi với Diệu.
Khi chiếc taxi chở anh người yêu vừa khuất, tôi vội kéo Diệu vào quán coffe cóc ven đường. Thật ra thì tôi muốn cả hai tới một nơi nào đó riêng tư hơn nhưng hoàn cảnh không cho phép, ai mà biết được anh chàng kia quay lại lúc nào, không thấy tôi với Diệu thì kiểu gì cũng rùm beng một trận.
Diệu vẫn vậy, nét thơ ngây với mái tóc xõa ngang vai che đi bờ má hồng với lúm đồng tiền duyên cho lòng ai ngây ngất. Trong cơn say tình, bất giác tôi nhoài người sang hôn nhẹ vào má Diệu, đáp lại nhỏ chỉ nở nụ cười mỉm đầy ẩn ý rồi ghé sát tai tôi thầm thì:
- Thấy sao?
- Sao là sao!?
- Không chút cảm giác gì hết hở?
- À...có!
- Có sao tả nghe thử.
- Thì...hơi...phê phê.
- Nhiều hông?
- Cũng...nhiều.
- Rồi nghĩ gì?
- Có nghĩ gì đâu.
- Không nghĩ gì mà hai tay run run dậy đó hả?
- Thiệt! Chắc tại trời lạnh, Đà Lạt mà!
- Hiệp!
- Sao!?
- Có thương tui hông?
- Ai mà biết! Tự nhiên hỏi gì tào lao sao trả lời.
- Chỉ cần nói có hoặc không.
- Thì...có...chút chút.
- Chút chút là cỡ bao nhiêu, bằng hộp kẹo với bó hoa lúc đó hông?
- Gì!? Kẹo, hoa gì?
- Thì cái hôm valentine chứ gì. Mua chi rồi không tặng.
- Sao biết?
- Thấy mà! Giấu giấu diếm diếm bị phát hiện.
- Thì...tại người ta có người thương rồi, thấy cũng xứng đôi nên thôi.
- Người ta là ai? Tui quen hông?
- Không! Mà sao tự dưng nói cái gì không có liên quan chút nào, nói chuyện khác đi.
- Nói cho xong chuyện này đã, nhìn thẳng mắt tui nè!
- Có gì đâu mà nhìn.
- Giờ hỏi nè! Ai làm gì mà cứ hết trốn rồi tránh, bộ ghét tui lắm hở?
- Trốn hồi nào đâu, tại bận chớ ghét gì.
- Bận cũng lựa nữa hở! Sao toàn canh lúc thấy tui là bận, tui gọi điện rủ đi ăn, coi phim cũng bận, thậm chí kêu qua nhà nhờ sửa cái bóng đèn có mấy bước chân cũng không rãnh luôn là sao? Có ghét thì nói chứ làm vậy tui buồn ông nhiều lắm, biết hông?
- Bận thiệt mà! Tại mấy nay công việc nhiều, với lại có bồ thì rủ bồ đi chớ rủ tui chi.
- Bồ nào?
- Còn bồ nào nữa, đó đó! Mới về khách sạn đó.
- Há!
Tự dưng nhỏ há lên một tiếng rồi ôm bụng cười nắc nẻ:
- Ông bị gì dậy hở? Nghĩ sao kêu bồ.
- Chứ gì nữa mà không bồ. Không phải bồ mà ôm hun các thứ.
- Biết ngay là ông nghĩ như dậy mà! Hèn gì...
- Sao? Thì thấy sao nói dậy chớ ai biết gì đâu, mặt hầm hầm suốt.
- Tính ổng khó ở dậy từ hồi nào giờ chứ phải mới đây đâu.
- Ổng nào!?
- Thôi đợi chút xíu nữa ổng quay lại rồi ba mặt một lời.
- Thôi khỏi, cái nào khó quá cho qua đi. Mắc công ồn ào.
- Nói mới nhớ, tui để ý từ hôm qua tới giờ không thấy hai người nói chuyện với nhau. Sao? Ghen phải hông?
- Tào lao! Ai rãnh đâu ghen! Bồ ai nấy hưởng, dư hơi đi ghen bồ người ta, rãnh.
- Đã nói không phải bồ mà cứ...
- Từ bữa đó tới giờ tính ra cũng gần hai năm! Không phải bồ sao đeo bám dai dữ, đu như sam, ăn phở còn gắp thịt bò qua lại...
- À há! Để ý cũng kỹ quá ta! Giờ hỏi lại lần nữa, trả lời thật lòng nha!
- ...
- Có trả lời hông để còn biết đường hỏi nè, làm gì im ru?
- Thì Diệu hỏi đi, đang nghe đây.
- Mình lớn rồi, đổi cách xưng hô đi, ông tui nghe bần quá mà xưng tên thì nó sến sến.
- Chứ giờ muốn gọi sao?
- Anh với em dễ nghe hơn.
- Sao cũng được! Rồi giờ hỏi gì hỏi lẹ đi chớ "ông" bồ quay lại là khỏi hỏi.
- Anh!
- Mới nói gì?
- Anh!
- Lạy hồn! Nổi hết da gà.
- Đang nói nghiêm túc mà giỡn hoài.
- Rồi! Nghiêm túc nghe nè, hỏi đi.
- Anh...có thương em hông?
 

nocong2018

New Member
Joined
May 29, 2018
Messages
287
Reaction score
0
Long Jin said:
NYT5T
Chap2:
Lắm lúc cũng tự hỏi bản thân đang cố gắng vì điều gì, tại sao!? Tự hỏi rồi tự tìm câu trả lời nhưng không có kết quả, yêu mà! Cần gì phải có lý do, đôi khi cứ ngu ngơ hóa ra lại bớt đau lòng, nhìn người mình thương sống vui vẻ hạnh phúc là đủ.
Hơn nữa tâm phải kiên định lắm tôi mới cưỡng lại được những cử chỉ, hành động của Diệu đối với tôi, cứ như giữa hai người yêu nhau chứ không phải bạn.
Nói thì nói cho có vậy thôi chứ thấy cái cảnh đi ăn sáng, nhìn Diệu với ai kia gắp qua gắp lại miếng thịt bò trong bát phở cho nhau mà lòng cứ nhói từng cơn. Thôi thì thay vì ngồi đó thấy cảnh không muốn thấy, tôi xì xụp bát phở nhanh hết mức có thể rồi kiếm cớ đi vệ sinh, buồn!
Tiếp đó là chuỗi thời gian rong chơi, Đà Lạt nhấp nhô với những con đường dốc, những thung lũng với rừng thông reo trong gió, những chùm hoa dại mọc ven đường bên cạnh những bức tường đá rêu phong cổ kính.
Với chiếc máy ảnh trên tay, tôi vô tình trở thành phó nháy bất đắc dĩ, chụp mười tấm thì hết chín tấm cảnh hai người bọn họ không ôm thì cũng hôn nhau. Đau, đau lắm, làm sao mà không đau cho được khi nhìn một thằng con trai âu yếm người thương trước mặt mình mà vẫn phải cười, hô to " một hai ba, chụp!". Cuộc sống mà, buồn!
Thi thoảng cũng có một vài tấm nhờ người đi đường chụp hộ cả ba, nhưng chắc là không có tấm nào đẹp khi mà một tấm hình ba sắc thái, thử hình dung trong một khung ảnh, người thì mếu vì buồn, người thì cười vô tư, kẻ thì mặt mày cau có khó chịu, chỉ tội thợ ảnh nào rửa tấm hình đó chắc phải vắt trán suy nghĩ dữ lắm.
Trong lúc cao hứng tôi đưa tay nựng hai má nhỏ Diệu, cũng may anh chàng kia không thấy. Cũng đã lâu rồi hai đứa không đi chơi cùng như thế này, bao nhiêu yêu thương chợt ùa về nhưng lại không dám thể hiện ra, trong người cứ bứt rứt khó tả.
Đang giữa chừng thì anh người yêu kia như quên gì đó, nhăn mặt lầm bầm trong miệng lục túi trước lục túi sau, được một lúc dù không muốn nhưng vẫn phải bắt xe về khách sạn. Cơ hội là đây, kèo này đúng như sách vở nói là thiên thời địa lợi nhân hòa, chờ mãi cuối cùng cũng có không gian riêng tư chỉ tôi với Diệu.
Khi chiếc taxi chở anh người yêu vừa khuất, tôi vội kéo Diệu vào quán coffe cóc ven đường. Thật ra thì tôi muốn cả hai tới một nơi nào đó riêng tư hơn nhưng hoàn cảnh không cho phép, ai mà biết được anh chàng kia quay lại lúc nào, không thấy tôi với Diệu thì kiểu gì cũng rùm beng một trận.
Diệu vẫn vậy, nét thơ ngây với mái tóc xõa ngang vai che đi bờ má hồng với lúm đồng tiền duyên cho lòng ai ngây ngất. Trong cơn say tình, bất giác tôi nhoài người sang hôn nhẹ vào má Diệu, đáp lại nhỏ chỉ nở nụ cười mỉm đầy ẩn ý rồi ghé sát tai tôi thầm thì:
- Thấy sao?
- Sao là sao!?
- Không chút cảm giác gì hết hở?
- À...có!
- Có sao tả nghe thử.
- Thì...hơi...phê phê.
- Nhiều hông?
- Cũng...nhiều.
- Rồi nghĩ gì?
- Có nghĩ gì đâu.
- Không nghĩ gì mà hai tay run run dậy đó hả?
- Thiệt! Chắc tại trời lạnh, Đà Lạt mà!
- Hiệp!
- Sao!?
- Có thương tui hông?
- Ai mà biết! Tự nhiên hỏi gì tào lao sao trả lời.
- Chỉ cần nói có hoặc không.
- Thì...có...chút chút.
- Chút chút là cỡ bao nhiêu, bằng hộp kẹo với bó hoa lúc đó hông?
- Gì!? Kẹo, hoa gì?
- Thì cái hôm valentine chứ gì. Mua chi rồi không tặng.
- Sao biết?
- Thấy mà! Giấu giấu diếm diếm bị phát hiện.
- Thì...tại người ta có người thương rồi, thấy cũng xứng đôi nên thôi.
- Người ta là ai? Tui quen hông?
- Không! Mà sao tự dưng nói cái gì không có liên quan chút nào, nói chuyện khác đi.
- Nói cho xong chuyện này đã, nhìn thẳng mắt tui nè!
- Có gì đâu mà nhìn.
- Giờ hỏi nè! Ai làm gì mà cứ hết trốn rồi tránh, bộ ghét tui lắm hở?
- Trốn hồi nào đâu, tại bận chớ ghét gì.
- Bận cũng lựa nữa hở! Sao toàn canh lúc thấy tui là bận, tui gọi điện rủ đi ăn, coi phim cũng bận, thậm chí kêu qua nhà nhờ sửa cái bóng đèn có mấy bước chân cũng không rãnh luôn là sao? Có ghét thì nói chứ làm vậy tui buồn ông nhiều lắm, biết hông?
- Bận thiệt mà! Tại mấy nay công việc nhiều, với lại có bồ thì rủ bồ đi chớ rủ tui chi.
- Bồ nào?
- Còn bồ nào nữa, đó đó! Mới về khách sạn đó.
- Há!
Tự dưng nhỏ há lên một tiếng rồi ôm bụng cười nắc nẻ:
- Ông bị gì dậy hở? Nghĩ sao kêu bồ.
- Chứ gì nữa mà không bồ. Không phải bồ mà ôm hun các thứ.
- Biết ngay là ông nghĩ như dậy mà! Hèn gì...
- Sao? Thì thấy sao nói dậy chớ ai biết gì đâu, mặt hầm hầm suốt.
- Tính ổng khó ở dậy từ hồi nào giờ chứ phải mới đây đâu.
- Ổng nào!?
- Thôi đợi chút xíu nữa ổng quay lại rồi ba mặt một lời.
- Thôi khỏi, cái nào khó quá cho qua đi. Mắc công ồn ào.
- Nói mới nhớ, tui để ý từ hôm qua tới giờ không thấy hai người nói chuyện với nhau. Sao? Ghen phải hông?
- Tào lao! Ai rãnh đâu ghen! Bồ ai nấy hưởng, dư hơi đi ghen bồ người ta, rãnh.
- Đã nói không phải bồ mà cứ...
- Từ bữa đó tới giờ tính ra cũng gần hai năm! Không phải bồ sao đeo bám dai dữ, đu như sam, ăn phở còn gắp thịt bò qua lại...
- À há! Để ý cũng kỹ quá ta! Giờ hỏi lại lần nữa, trả lời thật lòng nha!
- ...
- Có trả lời hông để còn biết đường hỏi nè, làm gì im ru?
- Thì Diệu hỏi đi, đang nghe đây.
- Mình lớn rồi, đổi cách xưng hô đi, ông tui nghe bần quá mà xưng tên thì nó sến sến.
- Chứ giờ muốn gọi sao?
- Anh với em dễ nghe hơn.
- Sao cũng được! Rồi giờ hỏi gì hỏi lẹ đi chớ "ông" bồ quay lại là khỏi hỏi.
- Anh!
- Mới nói gì?
- Anh!
- Lạy hồn! Nổi hết da gà.
- Đang nói nghiêm túc mà giỡn hoài.
- Rồi! Nghiêm túc nghe nè, hỏi đi.
- Anh...có thương em hông?
Lại són đcm. Đang gay cấn shot:
Được gửi từ iPhone 6s - vozForums
 

MayThichGi

New Member
Joined
Feb 27, 2019
Messages
18
Reaction score
0
Són vãi ấy ...:go::go::go:

Được gửi từ iPhone 6s - vozForums
 

vozforums000

New Member
Joined
Oct 14, 2017
Messages
95
Reaction score
0
Edit chap lên #1 đi thím.. có 2 page nên vô coi chứ nhiều page rồi chắc k lội luôn quá:chaymau:
Được gửi từ cõi âm - vozForums
 

Long Jin

New Member
Joined
Feb 1, 2018
Messages
80
Reaction score
0
NYT5T
Chap 3:

Tôi im lặng với câu hỏi của Diệu, sau một lúc thấy tôi như không muốn trả lời nhỏ cũng không buồn hỏi nữa. Hai người nhìn về hai hướng với đôi dòng suy nghĩ khác nhau.
Thời gian như trôi qua một cách chậm chạp, chậm đến mức làm con người ta cảm thấy bức bối, đến lúc chịu không nỗi nữa tôi lại quay sang trách nhỏ:
- Em hỏi làm gì trong khi em đã có người thương, hỏi kiểu đó khác gì xát nước mắm tim anh.
Như chỉ đợi tôi mở lời, nhỏ liền vặn vẹo:
- Xát muối chớ! Nhỏ giờ mới nghe xát nước mắm.
- Thì kệ đi! Mắm muối gì cũng mặn, rát như nhau.
- Dậy là nãy giờ giận hờn không trả lời cũng không thèm nói chuyện luôn hở?
-...
- Có biết là gần hai năm rồi anh mới chịu ngồi với em như này hông? Hai năm, là hai năm chứ không phải một hai ngày.
- Rồi sao!? Thì trước em chưa có bồ mình còn đi chung được, có bồ rồi ai dám đi nữa, bạn là bạn mà bồ là bồ, cái nào ra cái đó. Mà sao đang ở bên Pháp tự nhiên về đây chi dậy? Đang yên đang lành...
- Giờ anh muốn kiếm cớ gây sự với em phải hông?
- Không!
- Nói không mà như muốn chửi vào mặt em dậy đó hở?
- Em bắt bẽ dữ quá! Mà nói gì khác đi, nói cái này nữa chắc cãi nhau thiệt.
- Anh quá đáng!
- Ừ! Anh quá đáng, được chưa? Cho xin cái lỗi, hỏi này xíu.
Nhỏ im lặng, tôi tiếp tục:
- Bồ em tên gì?
- Là sao? Chứ hồi đó tới giờ anh không biết hả?
- Ai nói đâu mà biết.
- Không biết thì phải hỏi chứ.
- Ai rãnh đâu đi hỏi tên bồ người ta.
- Dậy chớ sao giờ hỏi?
- Thì hỏi để dễ xưng hô chớ qua giờ cứ gườm gườm thấy ớn. Đi chơi mà cứ như đi đánh lộn, mặt lúc nào cũng gầm gầm gừ gừ.
- Anh không nhớ thiệt hả?
- Nhớ gì?
- Cái ông bồ mà anh nói đó.
- Rồi sao? Quen biết gì mà nhớ.
- Có quen mà! Hồi đó còn đi chơi chung nữa mà, ráng nhớ thử coi.
- Có hả?
- Có! Nhớ kỹ lại đi, cái mục ruồi dưới cằm, ngay chỗ này nè.
Nhỏ vừa nói vừa đưa tay chỉ vào phần cằm dưới bên trái, nhưng mà thiệt tình là với cái tâm trạng lúc đó tôi không cách nào nhớ ra được:
- Chịu! Nhỏ giờ có chơi với ai có mục ruồi đâu, thẹo thì có.
- Giỡn nữa! Hoàng Ruồi, nhớ chưa?
Tôi đưa tay gãi đầu gãi tai một lúc rồi đực mặt ra:
- Không nhớ thiệt mà! Quen lúc nào nói luôn đi chớ khơi khơi dậy gãi đầu bứt hết tóc cũng không nhớ.
- Thì cái hồi nhỏ xíu xiu, nói sao ta...à! Anh nhớ có lần bị chó rượt chạy té rách quần tét mông hông?
- Ai té rách quần tét mông, em hay anh?
- Anh chứ ai! Lúc đó hình như mới ba tuổi, em cũng không nhớ chính xác chỉ nghe kể lại.
- Ai kể?
- Thì anh Hoàng chứ còn ai, ảnh chạy ra dí lại con chó chạy xịt khói, mà nghĩ sao con chó con mà cũng sợ, bị nó rượt chạy tới nỗi té rách quần.
Nhỏ vừa nói vừa cười khúc khích, tôi ậm ừ:
- À ừ!
- Sao! Nhớ chưa mà ừ?
- Nhớ mang mán là có bị chó rượt, mà lúc đó nhỏ quá sao mà nhớ cho nổi.
- Cái mông giờ còn sẹo hông?
- Còn!
- Đó! Biết mà.
Nhỏ lại cười, tôi làm bộ dỗi:
- Đang nói anh Hoàng ruồi nào đó rồi lái sang sẹo ở mông. Chịu! Mà sao nãy giờ đi cũng lâu sao chưa thấy quay lại, hay là sáng ăn phở lạ bụng bị táo bón.
Nhỏ xùy một tiếng:
- Cái tật nói xàm không chịu bỏ! Ảnh về khách sạn lấy cuốn sổ tay.
- Thanh niên cao to đen hôi xài sổ tay, ghi đề hay gì?
- Cái miệng, nói bậy là giỏi, cuốn sổ của em.
- Chi? Điện thoại đâu sao không dùng, thời buổi nào còn ghi sổ.
- Thì có lý do mà, tại...
Nói tới đây giọng nhỏ chợt ngập ngừng, nét mặt có chút đượm buồn. Tôi thắc mắc:
- Tại?
- Thôi không có gì. Hai năm qua anh sống sao? Nhà sát bên mà muốn thấy cái mặt cười chào tiếng cũng khó, nhiều lúc ở nhà ngóng từ sáng tới tối không thấy bóng dáng luôn, núp gì mà kỹ quá!
- Anh đi làm mà!
- Chủ nhật cũng làm, lễ lạc cũng làm, làm ngày hai mươi bốn tiếng hở? Nói xạo không có sách vở.
- Móc họng quài. Quên nữa, Hoàng Ruồi là ai nói đi, cứ lấp lửng biết ai mà lần.
- Anh nhớ nhà em có mấy người hông?
- Uhm để coi..., bác trai bác gái, dì bảy, dì tám, em, hết rồi.
- Thiếu rồi, còn một người nữa.
- Đừng nói ông Hoàng ruồi gì đó nha! Không thấy chút liên quan gì luôn.
- Bỏ cái mục ruồi đi, hồi đó anh Hoàng mập ú như heo, đánh lộn khắp xóm không đối thủ.
- Gì? Khoan, cái người mà em nói anh nhớ hình như là anh Lợn lòi mà!?
- Thì biệt danh, còn tên thì Hoàng, sau lớn lên cái mục ruồi nó bự với body gọn lại nên kêu Hoàng Ruồi. Mà cũng có thể anh không nhớ, tại ảnh qua Pháp lúc em với anh còn bé xíu xiu.
- Em nói thiệt hả? Nói giỡn hay nói chơi?
- Thiệt chứ giỡn chơi gì.
- Không phải bồ thiệt hả?
- Nghĩ gì anh em ruột mà kêu bồ, muốn ông bà hiện về cạo đầu hả, nói tào lao.
- Dậy chứ lúc sáng anh nghe ồn ào trong phòng, cứ tưởng.
- Anh tưởng gì? Đầu óc đen tối, ảnh la em tự nhiên trước mặt người lạ, em nói anh với em thì có gì mà lạ, ảnh la quá trời.
- Thiệt hả?
- Thiệt!
- Chưa tin được, để lát ổng quay lại hỏi cho chắc.
- Thì em cũng đang định như dậy nè! Mà sợ ảnh đập anh.
- Làm gì đập anh?
- Thì ghét! Hông thấy qua giờ hăm he suốt hở? Kìa, phải chiếc taxi nãy ảnh đi hông?
Tôi ngó ra đường rồi gật gù:
- Ừa! Mới nhắc hiện hồn liền, linh như gì chắc chết không dám vái.
 
Top