Mắt Biếc-Nguyễn Nhật Ánh và phút trải lòng

.P.A.I.N.

New Member
Joined
Sep 28, 2017
Messages
12
Reaction score
0
đọc truyện NNA mấy cái kết buồn ơi là buồn, đọc xong cứ ngồi tự kỉ 1 lúc
Nhất là Mắt biếc,Phòng trọ 3 người vs Còn chút gì để nhớ


Hồi xưa e mê NNA lắm, tính mua hết truyện của ổng về đọc mà ko đủ tiền chỉ mua đc vài tập. hixhix. H có thể mua đc nhưng lại lên mạng đọc hết từ đời nào rồi =,=
 

vitocorleone

New Member
Joined
Oct 14, 2017
Messages
26
Reaction score
0
mắt biếc; giống hồi kí của tasc giả nên nhiều người thấy hay

đi qua hoa cúc :là 1 tình yêu đơn phương trẻ con của 1 thăng đàn ông mới lớn

hạ đỏ: lại 1 thằng mê gái

còn chút gì để nhớ: yêu nhầm xì tin thích đú

trại hoa vàng bác nào nói kết thúc có hậu e
. có đọc khúc cuối thăng nv9 cầm tay con bé ng iu thì có bống người chạy vụt qua hàng rào ko => ko thể coi là kết thúc có hậu khi mối tình 3some chỉ có 2 ng đc

hoa hồng xứ khác: yếu mà bày đặt đánh đón có địch trong khi cái đồn kế bên thì ko thèm quan tâm

cho tôi xin 1 vé di tuổi thơ: ở đâu có chuyện 1 ông 40 hơn tuổi nhớ về thời tuổi thơ hồi 5 6 tuổi mà có Đt đê nt thế Lmao
,

Chúng ta lên giường một chút chăng buồn ơi là sầu. tình dục tuổi dưới vị thành niên afh
ko đc
phải cấm

những chàng trai xấu tính: ăn chuối sẽ vui vẻ ,ăn thịt lăm u sầu


đưa thông tin sai lầm làm hoang mang dư luận


p/s nv Ngạn trong mắc biếc mê gái từ nhỏ

từ lớp 1 đã biết nhìn gái tắm
còn biết gái tắm nó bay lơ lửng trong ánh trăng


già rồi lài nổi máu pedobeaar

kiểu như khi mình học lớp 9 mình có mói tình đầu

khi mình học 12 mình yeu e lớp 9

khi mình ra trường ng iu hiện tại cũng đang học lớp 9


phân tích vài dòng sẳn sàng nhận gạch sll
 

shaggy

New Member
Joined
Sep 27, 2017
Messages
363
Reaction score
0
MBeJayZ said:
Hồi cấp 2, truyện đầu tiên của Nguyễn Nhật Ánh được đọc là seri Kính Vạn Hoa.
Lên cấp 3, bắt đầu đọc truyện tình cảm của Nguyễn Nhật Ánh như : CÔ gái đến từ hqua, Nữ sinh, buổi chiều windows, còn chút gì để nhớ, mắt biếc, những chàng trai xấu tính, thiên thần nhỏ của tôi, bàn có 3 người... Đọc hết số truyện kia trong vòng 1 tuần :-< Đọc xong tự kỉ dài tuần...
Em sn 95 mà đọc truyện của NNA vẫn thấy hay.. Hoặc vì do e hoài cổ, thèm 1 tình yêu trong sáng như ngày xưa hơn là những truyện tình Hàn Xẻng đc các " pé " teen thao thức thẩm ....
Đọc xong truyện của NNA lại thèm 1 khu vườn giống trong các truyện của ông.
Chứ kô như truyện teen bây h.. cảm xúc chẳng đc bao mà toàn yêu đươg nhăng nhít :-<
P/s: đọc còn chút gì để nhớ buồn thật :-<
giống em gái mình đang thích :), cũng 95, nhưng nó là con gái, chú là con zai :lmao:
 

xitrum212

New Member
Joined
Sep 30, 2017
Messages
13
Reaction score
0
Theo em thấy thì cuốn Còn chút gì để nhớ là buồn nhất chứ nhỉ, do hồi đọc mắt biếc thì thấy nó cũng buồn nhưng khi đọc Còn chút gì để nhớ thì tự dưng nước mắt em rơi
, dù đã đọc nhiều lần nhưng mỗi khi đọc lại thì em thấy nghẹn ngào trong tim quá
 

vuhoang1093

New Member
Joined
Oct 4, 2017
Messages
10
Reaction score
0
Cuối năm lớp 12 rồi, bài vở đang bộn bề tự nhiên nhớ và lôi truyện của Nguyễn Nhật Ánh ra đọc, Nguyễn Nhật Ánh chủ yếu viết truyện cho thiếu nhi nhưng Mắt Biếc thì khác, có lẽ tầm tuổi này và lớn hơn chút nữa mới cảm nhận rõ hơn. Đây cũng có lẽ là câu chuyện buồn nhất, lần nào đọc xong cũng tốn của mình 1 chút nước mắt
nhớ lần đầu tiên đọc xong truyện, mình tự hỏi, có những con người, những tình yêu mãi mãi như trong truyện sao, có trên đời không, những người cả đời không quên được một người, nếu thật vậy tình yêu thật kì lạ và có lẽ là nơi chất chứa nhiều đau khổ nhất ! Câu chuyện dẫn ta tới những suy ngẫm về tình yêu, những ngã rẽ của cuộc đời ....



Hà Lan (mắt biếc) là người bạn gái Ngạn quen đầu tiên trong đời – hồi mẫu giáo thì phải, và đôi mắt đó cũng đã làm cho Ngạn khổ một đời. “. Hồi nhỏ, tôi thích nhìn vào đôi mắt của Hà Lan, soi mình trong đó, và vẩn vơ so sánh chúng với những viên bi trong suốt, những viên bi "quí tộc" chỉ có bọn học trò trường thầy Phu chúng tôi - những đứa trẻ chỉ quen chơi với những viên bi làm từ trái mù u phơi khô thì đó chỉ là những ước mơ . Lớn lên, đôi mắt của Hà Lan lại gợi tôi nghĩ đến bầu trời và dòng sông, đến những ước mơ dịu dàng của tình yêu và khi đó tôi không còn đủ can đảm để nhìn lâu vào đôi mắt nó như ngày xưa thơ dại .

Ngạn quý mến Hà Lan và làm mọi việc có thể cho cô bé , bất chấp cả sứt đầu chảy máu. Đọc mấy chương đầu, thấy tuổi thơ thật đẹp, mặc dù mình không được trải qua như vậy. Ngạn cũng như mấy thằng nhóc khác hay chơi trò đánh nhau, vật lộn. Cứ như vậy cho đến khi hết tiểu học, mình nghĩ chắc đây là khoản thời gian đẹp nhất đời Ngạn “Năm học cuối cùng của tôi ở trường làng đã diễn ra như vậy . Một bên là những trận đánh dai dẳng và đầy thương tích với thằng Toản và đồng bọn, một bên sự săn sóc êm ái và dịu dàng của Hà Lan.”

Để rồi Ngạn chợt nhận ra rằng : " Những vết đau về thể xác bao giờ cũng chóng lành
"

Lên cấp 2, ra trường huyện là bắt đầu những ngày tháng Ngạn buồn nhiều vì sự thay đổi, không còn như lúc bé. Suốt quãng đời trung học, Hà Lan ngày nào cũng ngồi lẫn trong những tà áo trắng dưới gốc dương liễu, bỏ mặc Ngạn với những buồn vui không người bày tỏ, những ước mơ xa vời và những trận đánh nhau ngày càng hiếm hoi nhưng không thiếu những vết bầm đáng giá, luôn luôn hoài vọng bàn tay chăm sóc năm nào . Ngạn mong những ngày cuối tuần được về làng, vì khi đó, nó với HÀ Lan có vẻ như là đôi bạn ngày nào.



Ngạn đã viết nên bao bản nhạc tặng HÀ Lan, mong một ngày được hát cho HÀ Lan nghe và hiểu, nhưng Dù đã có cơ hội hát nhưng có lẽ HÀ Lan vẫn không rung động gì. Thơ trong mắt biếc có lẽ là hay nhất trong truyện của Nguyễn Nhật Ánh, nhiều lắm…

Những điều lòng muốn nói

Sao chẳng nói được gì

Những điều không muốn nói

Lại nói mãi em nghe

Nhớ ngày xưa tuổi nhỏ

Ta suốt ngày bên nhau

Kể bao điều thầm kín

Lòng có ngại gì đâu

Bây giờ sao quá khó

Lòng anh và tình em

Chút hương thầm trong gió

Biết ngày nào bay lên

Nếu biết tình như thế

Chẳng lớn lên làm gì

Thà như ngày thơ ấu

Hai đứa cầm tay đi…..



lên lớp 10, Ngạn và HÀ Lan khăn gói ra thành phố. Thành phố đẹp nguy nga tráng lệ nhưng trong mắt Ngạn sao bằng làng Đo Đo, Hà Lan thì khác , nó thích tahnhf phố, mỗi lần gặp Ngạn nó hay khen thành phố và chê làng….Rồi từ đây cuộc đời bắt đầu nhữn Những ngã rẽ, Ngạn vẫn chưa bao giờ dám nói lời yêu Hà Lan. Tình yêu mà, sao lý giải được, biết bao người yêu mà hông dám nói, mà dù gì Ngạn cũng đã nghỉ: “Rất nhiều năm về sau này tôi thường tự trách mình tại sao hồi đó tôi không nói thẳng với Hà Lan là tôi yêu nó. Nếu tôi nói ra điều đó, hẳn cuộc đời của chúng tôi đã rẽ sang hướng khác, sáng sủa hơn và ít xây xát hơn. Nhưng thời gian càng lùi xa, tôi hiểu rằng điều đó thật ra không cần thiết như tôi nghĩ. Tôi đã viết những bản tình ca và hát chúng lên. Đó là lời tỏ tình của tôi . Trong những ngày tháng đó, Hà Lan đã nhìn thấu đáy lòng tôi như người làng Đo Đo nhìn thấu những viên sỏi phơi mình dưới lòng suối Lá vào những mùa nước cạn. Vậy thì, tôi cần gì phải nói ra những điều đã không còn là bí ẩn với cả hai đứa tôi . Và liệu có ích gì nếu tôi nói Hà Lan rằng tôi yêu nó và được nghe nó nói nó cũng yêu tôi, khi mà tất cả những điều đó đều có thể đổi thay trong một sớm mai nào ?”



Nhưng rồi Hà Lan yêu Dũng - Anh họ của Ngạn, 1 con người ăn chơi đua đòi , 1 con người của thành phố :( Ngạn biết điều đấy nhưng chỉ biết đau khổ gửi lòng mình vào tiếng đàn



Gửi mùa hè

Giữ hộ chút tình yêu

Khi chia xa

Vẫn nhớ ngày gặp lại

Lúc ấy, em có là cô gái

Đốt tôi bằng

Ngọn lửa của riêng em ??

Điều tồi tệ nhất là HÀ Lan đã có con với Dũng và phải bỏ học. Dũng hứa sẽ cưới HÀ Lan sau khi xong quân dịch . Ngạn cũng cũng ra đi, về Quy Nhơn học làm thấy giáo , mong 1 mai về làng Đo Đo dạy học. Nhưng ngày trở về, Dũng đã cưới một người con gái khác, không phải là HÀ Lan.



HÀ Lan vẫn không trở về, vẫn trụ lại ở thành phố- có lẽ HÀ Lan thuộc về nơi đó, gửi đứa con gái tên là Trà Long cho bà ngoại. Ngạn trở về quê. Làm thầy giáo. Ngạn lo cho Trà Long, thân thiết với nó, nuôi nấng, chăm lo, dạy học cho đến khi nó phải ra thành phố học. Trà Long thông minh, cũng đôi mắt biếc như mẹ nó, nhưng khác là nó yêu làng Đo Đo, như chú Ngạn -

khúc ruột liền với tình yêu quê xứ, mỗi bước ra đi là mỗi bước bận lòng.

Ngạn vẫn ở vậy. Vẫn không quên được Hà Lan. Mẹ Ngạn ngày càng buồn phiền, thấy Ngạn vẫn chưa yêu ai.

Mẹ HÀ Lan là người hiểu rõ nhất tình cảm của Ngạn dành cho Hà Lan. Trong một lần về làng, mẹ HÀ Lan đã nói chuyện với HÀ Lan, mong Ngạn và HÀ Lan sống chung. Qua bao nhiêu gian khổ, cũng đã lớn tuổi, HÀ Lan vẫn không chịu lấy Ngạn., thật kì lạ, số phận con người.

Trà Long cũng học làm giáo và trở về làng. Lòng Ngạn xao xuyến, như Trà Long đã mang mùa hè HÀ Lan đánh mất của Ngạn trở về: “Suốt ba tháng hè, tôi đến với Trà Long, hai chú cháu không rời nhau nửa bước. Ngày ngày, tôi dẫn Trà Long đi câu trên suối Lá, nơi ngày nào thầy Cải vẫn lang thang. Tôi và Trà Long ngồi im lặng bên nhau trên bãi cỏ ven suối, tai lơ đãng nghe chim kêu trong lá, mắt dõi theo những cánh hoa rụng đang lững lờ trôi theo dòng nước, thỉnh thoảng lại vướng vào chiếc phao điên điển đang bập bềnh chờ cá cắn câu . Hai chú cháu cứ ngồi thinh như đá, có khi suốt buổi không nói với nhau một tiếng nào . Mà sao, trong lặng lẽ, ánh mắt mỗi người đều ấm áp, long lanh”



Có lẽ Trà Long đã yêu Ngạn thật nhiều, ai cũng vui, mẹ Ngạn, mẹ Trà Lòng, hình như cả Ngạn. Nhưng đọc đến đây, mình chẳng vui chút nào, sao mà có thể vậy được, dù Trà Long như hiện thân của mắt biếc ngày nào, còn gì là chung tình nữa. Mình luôn ngưỡng mộ những ai can đảm yêu mãi một người. Nhưng may không phải vậy……

Đến một ngày, Ngạn nhận ra, Ngạn thương Trà Long nhưng đó không phải là tình yêu. “Tôi cứ ngờ tình tôi xưa đã tắt, chiều hôm qua tôi bỗng thảng thốt nhận ra nó vẫn cháy trong lòng. Tôi đã tê tái hiểu ra mối tình tôi với Trà Long chẳng qua chỉ là sự nối dài của mối tình tôi với Hà Lan qua một hình bóng khác. Cứ nghĩ đến cảnh ôm Trà Long trong tay mà lòng cứ ngỡ đang hôn Hà Lan đắm đuối, tôi rùng mình, nghe lạnh toát sau lưng”.

Ngạn đã quyết định ra đi!, rời bỏ Trà Long, rời bỏ làng Đo Đo. Vì Ngạn mãi không quên được bóng hình đó



Một câu chuyện buồn
Đến giờ mình vẫn tự hỏi phải chăng Ngạn không có được Hà Lan có phải là do quá yêu
?



P/s: Đây là lý do vì sao mình để tên FB là " mắt biếc " , người mình thật sự yêu không có đôi mắt đẹp như vậy, nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy ( đã từng nhìn rất nhiều ) thấy cả 1 bầu trời, những ước mơ và thấy lòng mình xao xuyến lạ lùng




Cảm ơn những người đã đọc hết note này dù biết chẳng có ai
)
 

shurikel

New Member
Joined
Sep 27, 2017
Messages
23
Reaction score
0
hic... chả thấy mắt biếc có gì hay... yêu mẹ lẫn con ... thấy chuối vd . ko có tý hài hước nào , buồn và dở hơi .. mình đọc Mắt biếc toàn lướt .. THiên thần nhỏ của tôi đối với mình vẫn là hay nhất .... "Còn chút gì để nhớ " cũng không bất ngờ lắm , cái loại con gái hiền hiền ít nói lại là những đứa dễ thay lòng đổi dạ
 

vuhoang1093

New Member
Joined
Oct 4, 2017
Messages
10
Reaction score
0
shurikel said:
hic... chả thấy mắt biếc có gì hay... yêu mẹ lẫn con ... thấy chuối vd . ko có tý hài hước nào , buồn và dở hơi .. mình đọc Mắt biếc toàn lướt .. THiên thần nhỏ của tôi đối với mình vẫn là hay nhất .... "Còn chút gì để nhớ " cũng không bất ngờ lắm , cái loại con gái hiền hiền ít nói lại là những đứa dễ thay lòng đổi dạ :sosad:
Mỗi người có 1 cảm nhận bạn ui, tuy nói thế thui chứ mình nói thật bạn đừng giận nhé. ĐỈnh cao của truyện NNA là 2 truyện Mắt Biếc và Còn chút gì để nhớ :D, bạn mà phát biểu thế này thì thay mặt những người hâm mộ NNA , mình thấy buồn quá:gach::gach:
 

ff2904

New Member
Joined
Jan 6, 2018
Messages
7
Reaction score
0
mình đồng ý với bạn ở trên, Trại Hoa Vàng kết thúc không có hậu
đọc mà thương con bé vô cùng, người ta chỉ lo đi theo bạn gái xinh đẹp khác, không chịu tặng con bé những đóa hồng, phút cuối cái bóng vụt đi, không biết nhân vật chính có ngẩn ngơ mà nhận ra không nhỉ
 

WonderMoon

New Member
Joined
Oct 10, 2017
Messages
9
Reaction score
0
ff2904 said:
mình đồng ý với bạn ở trên, Trại Hoa Vàng kết thúc không có hậu :sosad: đọc mà thương con bé vô cùng, người ta chỉ lo đi theo bạn gái xinh đẹp khác, không chịu tặng con bé những đóa hồng, phút cuối cái bóng vụt đi, không biết nhân vật chính có ngẩn ngơ mà nhận ra không nhỉ :sosad:
Thương bé Thảo... đọc truyện này mình cực thích có 1 đứa em gái GATO với thằng Chuẩn


Up cho bác , up cho mắt biếc... ngày trước đọc mê lắm.. mà có con vợ hờ nó bảo cứ mỗi lần đọc mắt biếc nó lại khóc..

Mà đã ai đọc lá nằm trong lá chưa nhận xét coiiii đi
 
Top