hamham624

New Member
Joined
May 13, 2024
Messages
26
Reaction score
0
Khí trời tháng ba của Vân Thành cũng không tệ lắm, đây vừa đúng là thời điểm cởi áo khoác dày cộp, chạy bộ vào sáng sớm cũng tiện hơn rất nhiều. Gió buổi sáng thổi nhè nhẹ rất hợp lòng người, Giang Mộ Trì chạy bộ sáng sớm xong, tắm rửa một cái rồi chuẩn bị ăn sáng để đến công ty thì nhận được điện thoại của mẹ Giang.

“Tiểu Trì, đang ăn sáng đó hả?”

“Dạ.” Giang Mộ Trì tích chữ như vàng.

“Là như vầy, tối nay mẹ và ba con muốn dẫn con đi gặp một người bạn. Ba của con với chú Kiều là bạn bè, muốn gặp mặt nhau ăn bữa cơm nên con cũng tới luôn nhé.” Mẹ Giang tương đối dịu dàng.

“Mẹ, lại là xem mắt nữa sao?” Giang Mộ Trì nhíu mày để đũa xuống, ánh mắt không kiên nhẫn.

“Không phải, chỉ là ăn một bữa cơm đơn giản thôi, con tới là được. Mẹ đã nhắn địa chỉ qua WeChat cho con rồi, con mà không đến thì mẹ sẽ không về đâu đấy.” Mẹ Giang không cho Giang Mộ Trì cơ hội hỏi nhiều nữa, vội vàng cúp điện thoại, thái độ như vậy mà nói không có gì kì quái là không thể nào.

Giang Mộ Trì để điện thoại di động xuống, suy nghĩ về lịch trình hôm nay một chút. Mẹ Giang đã nói như vậy rồi, sao anh có thể không đi chứ, chỉ là gặp mặt nhà họ Kiều một chút cũng được, công ty cũng có hợp tác với nhà họ Kiều.

******

Sáng sớm Kiều Dư An đã bị mẹ đuổi ra khỏi cửa đặng đi làm đẹp, nhất định cô phải ăn mặc thật đẹp thì mới có thể xuất hiện trong buổi xem mắt.

Mang theo oán niệm đi ra ngoài, rủ đứa bạn thân nhất Lâm Tự Cẩm đi làm móng, không phải cô quá nghe lời, mà là do ba dùng tiền tiêu vặt áp chế, cô không đi thì sẽ đóng băng thẻ của cô ngay lập tức. Với tư cách là một đứa “ăn bám ba mẹ” không có cốt khí nhất nhà, cô chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.

Đến tiệm chăm sóc móng mà cô hay lui tới, Kiều Dư An duỗi tay ra rồi gục đầu xuống bàn chợp mắt, chờ thợ làm nail tẩy màu sơn móng hình hoa bỉ ngạn màu đen mới làm cách đây không lâu. Mẹ nói màu đen là điềm xấu, phải làm lại một bộ móng mới.

Cô thật sự quá mệt mỏi, gục ở trên bàn mà suýt nữa ngủ mất. Trong lúc đang nửa tỉnh nửa mê, bỗng có một bàn tay đập lên vai làm cô xém xíu hồn lìa khỏi xác. Kiều Dư An ngẩng đầu, thu tay lại rồi chào hỏi người mới tới, “Lâm Tự Cẩm, mày muốn chết phải không, làm tao sợ hú hồn.”

Lâm Tự Cẩm cười hì hì, nhìn vẻ mặt mơ mơ màng màng của Kiều Dư An thì biết ngay đó là hậu quả của việc chơi game tới tận khuya của cô nàng.

Nhưng dù vậy, vẫn không thấy bất kì vệt màu xanh nào dưới mắt cô, thay vào đó là đôi má phơn phớt hồng do còn ngái ngủ, lông mi dài che khuất nửa đôi mắt nhìn giống như một cái quạt nhỏ, che đi đôi mắt sáng như sao của cô nàng. Mái tóc màu hạt dẻ xõa xuống, tuy mang theo một chút lười biếng nhưng lại không mất đi vẻ đẹp. Mỗi lần gặp mặt Lâm Tự Cẩm đều muốn cảm thán, “Chị Kiều à, mày lại đẹp hơn nữa rồi.”

Nghe vậy Kiều Dư An ngước mắt lườm cô nàng, cái miệng nhỏ nhắn khẽ ngáp một cái, “Kẻ đến trễ có nịnh bợ bao nhiêu thì cũng vô dụng thôi.”

“Ai, hôm nay mày là nhân vật chính, khó khăn lắm tao mới xin nghỉ phép để ra đây được, mày tưởng ai cũng không cần đi làm như mày được à….” Lâm Tự Cẩm thở dài ngồi xuống, giơ tay chào thợ làm nail một tiếng.

“Hôm nay là thứ ba, mày được nghỉ phép, công việc đâu ra cho mày làm vậy? Bịa chuyện thì cũng phải có đầu óc chút.” Kiều Dư An gối cằm lên cánh tay, vì cái ngáp lúc nãy nên đôi mắt đầy nước mắt.

“Khụ khụ, với tư cách là chủ biên tạp chí của tao, vào ngày nghỉ phép thì cũng phải bận rộn nghe chưa?” Lâm Tự Cẩm chột dạ nói sang chuyện khác, “Được rồi, không nói tao nữa, nói về mày chút đi, không phải mới làm móng tay xong hay sao, sao lại chăm chỉ đột xuất thế?”

“Mẹ tao nói màu đen mang điềm xấu.” Kiều Dư An miễn cưỡng lên tinh thần uống một hớp nước, ngồi thẳng người.

“Cô Kiều, đã tẩy xong rồi ạ. Cô xem thử muốn làm kiểu gì đây ạ?” Thợ làm nail lau sạch sẽ tay cô, đưa cho cô một tập danh sách các sản phẩm mới nhất, “Những kiểu này đều là sản phẩm mới của tiệm chúng tôi.”

“Nếu như màu đen là điềm xấu, vậy mày làm bộ móng màu đỏ đi, thêm chút may mắn để lần này mày xem mắt thuận lợi hơn.” Lâm Tự Cẩm vỗ vỗ vai cô, người cùng cảnh ngộ thì đồng cảm với nhau, đều phải đi trên con đường bị thúc hôn mà không có ngày quay đầu lại.

“Nói cũng đúng.” Kiều Dư An mở danh sách ra, liếc mắt nhìn kiểu “sắc nước hương trời”, màu đỏ đóng vai trò chủ chốt với các họa tiết hoa mẫu đơn ở ngoài rìa, khi năm ngón tay khép lại thì nhìn như có một đóa mẫu đơn nở rộ trên tay, “Chọn cái này đi, ung dung hào hoa*, lại may mắn nữa.”

*Thành ngữ 雍容华贵 (ung dung hoa quý) ý chỉ thái độ lịch sự thong dong, trang trọng phóng khoáng của một con người. Thành ngữ này xuất phát từ 《Vương Chiêu Quân》. (Theo baike.baidu.com)

“Có vẻ hơi làm màu quá nhỉ?” Lâm Tự Cẩm lại hơi do dự, hoa mẫu đơn màu đỏ quá lòe loẹt, người bình thường sẽ không chọn kiểu này.

“Có sao? Không thể nào, rất oke mà, chọn cái này đi.” Kiều Dư An gõ nhịp quyết định.

“Ánh mắt cô Kiều chuẩn thật, rất nhiều người muốn làm kiểu này, nhưng mà ngón tay cần phải thon và dài, da phải trắng. Nếu không đạt đủ những yêu cầu đó thì tạo kiểu sẽ không đẹp được, thế mà tay của cô Kiều lại phù hợp với tất cả yêu cầu.” Thợ làm nail nói với vẻ lấy lòng.

Lâm Tự Cẩm nghe thợ làm nail nói, theo đó nhìn về phía tay của Kiều Dư An. Mười ngón tay nhỏ dài trắng nõn, mỗi móng tay đều mượt mà vừa phải, móng tay trắng mịn, dù cho không sơn móng tay thì nhìn cũng đẹp. Không thể không nói đây là bàn tay đẹp nhất mà Lâm Tự Cẩm nhìn thấy, mà cũng đúng thôi, Kiều Dư An đâu phải là người thường đâu.

“Lão Lâm à…, tao nhờ mày nghe ngóng thử về Giang Mộ Trì đó, mày có nghe ngóng được gì không?” Tay Kiều Dư An không thể quơ lộn xộn nên cô đành phải nói chuyện.

“Người này á, không có gì để nghe ngóng thêm nữa cả, trên cơ bản những gì tao biết đều là những gì mày biết, chỉ là gần đây tao nghe thấy anh ta đang dính phốt với tiểu hoa đán ngành giải trí Hạ Y.”

Kiều Dư An phấn khởi hóng hớt xong, thoáng nhớ lại dáng vẻ của Hạ Y, cảm thán nói: “Chậc chậc, Hạ Y à, thẩm mỹ của anh ta hơi bị đặc biệt đấy, dáng vẻ cô ta thì gầy như con khỉ khô, không sợ sờ tới sờ lui rồi đụng trúng mấy cục xương sao…?”

“Là rất gầy ấy chứ, chỉ là không phải thời buổi bây giờ đang chuộng kiểu mỹ nữ gầy teo sao? Hơn nữa nơi không nên gầy của người ta cũng đâu có gầy đâu nè.” Lâm Tự Cẩm cúi đầu mở điện thoại tìm được một tấm ảnh chụp, “Nè, đây là ảnh bọn họ ăn cơm chung bị chụp phải đấy, không nét lắm, thêm điều nữa là tao cũng không biết chính xác trông Giang Mộ Trì thế nào, trước đây anh ta không học ở Vân Thành, không ở chung một nhóm với tụi mình, tao chỉ thường xuyên nghe ba tao ca ngợi anh ta, bảo anh ta là kỳ tài kinh doanh.”

“Kỳ tài cái gì chứ, không phải là cũng ăn bám ba mẹ giống tao sao.” Kiều Dư An bĩu môi, hiển nhiên là không phục lắm, bởi vì mẹ nhà mình cũng thổi Giang Mộ Trì lên tận trời xanh, chưa bao giờ thấy mẹ coi trọng một người đàn ông như vậy đâu.

Lâm Tự Cẩm kiểu “mày không có thuốc nào cứu được nữa”, khoác tay lên vai cô, “Chị Kiều à, mày phải nhìn thẳng vào bản thân mày một chút, người ta là người đứng đầu tập đoàn Giang thị, còn mày thì mới đích thực là đứa ăn bám ba mẹ trong nhà. Hơn nữa mày không biết cách người khác nhận xét về mày với nhận xét về người ta là một trời một vực à?”

Giang Mộ Trì này được đánh giá rất tốt ở Vân Thành: có đầu óc buôn bán, còn trẻ tuổi mà đã tiếp quản tập đoàn Giang thị, trong thời kì anh tiếp quản thì địa bàn của tập đoàn không ngừng được mở rộng, nhiều lần nhận được những đơn hàng lớn gây chấn động giới kinh doanh ở Vân Thành. Càng đáng ngưỡng mộ hơn là anh không nhiễm những thói hư tật xấu của đám con nhà giàu, chưa bao giờ dính vào cờ bạc hay đàn bà, sống tự chủ, thanh liêm, kỷ luật. Thế thì làm sao mà các vị phụ huynh không coi trọng được chứ?

Đọc thêm nhiều nội dụng tuyệt vời, hay click vào: https://btruyen.com/ngon-tinh/hom-nay-vo-tim-ra-loi-cua-anh-chua/46266.html
 
Top