Hồi ức (Về quê nội để chạy trốn niềm đau)

3quocdiennghia

New Member
Joined
Dec 7, 2017
Messages
83
Reaction score
0
Chương 3: Bạn mới…
Cả đám đi ngang sân bóng làng Hạ thì thấy phía trước một đám người lố nhố cầm đèn như đang tìm gì đó. Chúng tôi đến gần thì phát hiện ra thằng Luân với hai thằng trong đội làng Hạ cùng với mấy nhỏ lúc chiều. Bọn nó đang soi đèn tìm thứ gì đó chỗ sân bóng.
- Xuân: Bọn mày đang làm gì thế Luân?
- Luân: Xuân hả. Bọn mày chưa về à?
- Xuân: Chưa. Mới uống nước chỗ đầu làng giờ mới về. Tìm gì thế?
- Luân: À. Bé Linh làm rơi cái mặt dây chuyền nên bọn tao ra đây tìm giúp.
- Xuân: Rơi ở đây à?
- Luân: Không biết nữa. Linh nói là lúc chiều đi ra giếng lấy nước vẫn còn, nhưng xem đá bóng về thì không thấy đâu nữa.
- Xuân: Thế tìm kỹ hết chưa?
- Luân: Kỹ hết rồi. Chỉ còn chỗ này thôi.
- Tôi: Để tụi tao kiếm phụ cho.
- Luân: Bọn mày ko về à. Cũng trễ rồi mà.
- Tôi: Thì kiếm phụ tụi mày lát tụi tao về sau. Thêm người thì thêm mắt mà. Cho tao mượn cái đèn.
- Luân: Ok cảm ơn tụi mày. Linh đem cái đèn qua cho anh mượn.
Thằng kia nói xong thì một nhỏ cầm cái đèn bão đi về phía tôi, là nhỏ dễ thương nhất đám đây mà. Thì ra nhỏ tên Linh.
- Tôi: Chào bạn. Để tụi mình giúp bạn tìm nhé. Bạn là Linh đúng không?
- Linh: Dạ.
- Tôi: Thế cái mặ dây chuyền của bạn nó hình thù thế nào có thể tả sơ sơ cho tụi mình biết để dễ tìm được không?
- Luân: Ơ… cái này… thằng Luân nghe tôi hỏi xong mặt đần ra như thằng ngáo ngơ.
- Tôi: Sao thế? Đừng nói là nãy giờ tụi mày đi tìm mặt dây chuyền mà không hỏi cái mặt dây chuyền nó hình thù thế nào nhé?
- Luân: Hì hì… ờ thì tụi tao cứ nghĩ là cái mặt dây chuyền nào cũng như nhau. Thằng Luân vừa gãi đầu vừa nhe răng cười
- Tôi: Cạn lời với mày. Thế mặt dây chuyện của bạn nó thế nào? Tôi quay qua Linh.
- Linh: Mặt dây chuyền của mình làm bằng bạc, hình tròn bên trong có hình ba mẹ mình, nó to chừng này này. Nhỏ đưa cái tay ra hiệu, tôi nhìn ánh mắt nhỏ có vẻ gì đó rất buồn.
- Tôi: Ok. Vậy chia nhau tìm nào.
Thế là đám làng tôi cùng đám làng Hạ tỏa ra khắp sân banh tìm cái mặt dây chuyền. Phải nói đây là việc cực kỳ khó khăn không khác gì mò kim đấy bể, chỗ này ban ngày còn khó tìm huống hồ lúc này trời lại cứ nhá nhem, lèm nhèm. Đi một hồi thì cả đám tách ra và thật tình cờ tôi lại đi chung với Linh. Nhỏ soi đèn từng ngóc ngách, ánh mắt của nhỏ có vẻ rất khẩn trương. Chắc đó là một kỷ vật rất quan trọng với nhỏ. Tôi cũng cố banh con mắt ra tìm nhưng phải nói tầm nhìn trong đêm quá hạn hẹp. Cuộc tìm kiếm tưởng chừng như kết thúc khi thằng Luân gọi cả đám quay về mai lại ra kiếm nhưng lúc tôi và Linh đi về phía tụi nó thì tôi cảm giác đạp phải cái gì đó nên tôi đứng lại.
- Tôi: Linh cho mình mượn cái đèn.
Linh nghe tôi gọi liền cầm đèn đến soi cho tôi, tôi vạch cái đám cỏ bị dẫm ra thì phát hiện ra bên dưới là cái mặt dây chuyền bị dấu chân tôi đạp lún xuống đất. Linh mừng rỡ nhặt lên rồi tự nhiên nhỏ ôm chằm lấy tôi và khóc. Tôi đơ người vì hành động của nhỏ, cả đám kia thì cũng chết trân luôn.
- Linh: Hix… cảm ơn bạn… cái mặt dây chuyền này rất quan trọng với mình. Mất nó thì mình chết mất. Hix….
- Tôi: Ờ… không có gì. Linh buông mình ra đi mọi người đang nhìn kìa.
Tôi vừa nói xong thì Linh lật đật đẩy tôi ra, nhỏ nhìn qua mọi người một lượt rồi cúi mặt xuống. Chắc là đang mắc cỡ đây mà.
- Tôi: Tìm được mặt dây chuyền của Linh rồi. Thôi tụi tao về đây, trễ quá rồi.
- Luân: Cảm ơn tụi mày nhiều nha. Có gì bữa nào hẹn đá bóng lại tụi tao mời nước nhé.
- Xuân: Ok. Lần sau thì tụi mày sẽ biết tay. À cho tụi tao mượn 02 cây đèn đi bữa sau qua trả.
- Luân: Hahaha… cứng đấy trai. Cảm ơn tụi mày lần nữa. Nó vừa nói vừa đưa hai cây đèn cho bọn tôi.
Vậy là đám làng tôi chào mấy đứa làng Hạ rồi đi về, vừa bước đến con dốc phía thì có tiếng ai đó gọi. Có khi nào ma trêu không trời nhưng đi cả đám thế này thì sợ gì. Vậy là cả đám quay lại nhìn, một đứa nào đó đang cầm đèn bão chạy về phía chúng tôi. Đừng nói ma lồng đèn nha. Tôi lúc đó cũng hơi xoắn rồi, định bụng ma thật là ba chân bốn cẳng mà nhảy thôi nhưng cái dáng quen quen hình như là thằng Luân.
- Luân: Hộc… hộc… tụi bây đi nhanh quá làm tao đuổi theo mệt bở hơi tai.
- Xuân: Có chuyện gì à?
- Luân: À. Bé Linh nó có cái này đưa cho mày. Nó cảm ơn mày đã tìm cái mặt dây chuyền giúp nó. Thằng Luân vừa nói vừa đưa cho tôi một con búp bê được tết bằng len rất đẹp.
- Tôi: Xời. Có gì đâu mà khách sáo thế. Bạn bè giúp nhau mà. Tôi đưa con búp bê cho thằng Luân.
- Luân: Con Linh nó nói là phải đưa cho mày bằng được. À. Chiều giờ quên hỏi mày tên gì?
- Tôi: Ờ. Tao tên T. Anh họ thằng Xuân.
- Luân: Ờ. Vậy đi. Để tao chạy về nói cho con Linh biết. Chào tụi bây.
Thằng Luân nói xong lại phi như ma đuổi về phía làng Hạ. Tôi thì vẫn tay cầm đèn tay cầm con búp bê kia. Quay ra sau thì thấy đám làng tôi đang nhìn tôi với ánh mắt đê tiện trong đó đê tiện nhất là thằng Xuân em họ tôi.
- Tôi: Vụ gì?
- Xuân: Hihi… anh T hay thật. Chưa gì đã cua được hoa khôi làng Hạ rồi.
- Tôi: Mày nói linh tinh gì thế. Ai cua ai. Ai hoa khôi?
- Xuân: Thì con Linh chứ ai. Ai chẳng biết nó là một trong mấy đứa dễ thương nhất làng Hạ. Mấy thằng làng mình cũng qua đó thả thính mấy lần nhưng nhỏ đâu có chịu ai. Vậy mà anh T… hahaha… bái phục sư huynh…
- Tôi: Thôi mày nói nhảm quá. Về thôi trời tối rồi.
Tôi chặn ngay lời nói của thằng Xuân kẻo một lát nó lại biến câu chuyện từ không thành có nữa. Vậy mà đâu có yên, trên đường về cả đám 10 thằng cứ châm chọt tôi và nhỏ Linh làm tôi nhức cả đầu. Về đến nhà thằng Xuân thì cả đám chia tay, tôi lấy cái xe đạp chạy về nhà, về đến cổng thì nghe tiếng mọi người đang nói chuyện. Chắc là mấy cô chú của tôi đã đến cả rồi. Tôi chạy vào nhà thì thấy chị Mai đang ngồi nói chuyện với 02 chị và 02 anh. Trong số họ tôi nhận ra hai người quen là chị Vy bạn chị Mai và anh Tài người yêu chị Vy (hai người này lúc tôi thi DH ở Hà Nội đã giúp họ thành đôi). Hai người còn lại tôi không quen.
- Chị Vy: Chào nhok. Nhớ ai đây không?
- Tôi: Dạ nhớ chứ. Chị Vy dễ thương sao mà em không nhớ được. Hihi…\
- CV: Ui Chu Choa. Cái miệng cái miệng biết nịnh rồi kìa… kiểu này nhok mà đi cua gái thì ối cô chết mê với nhok.
- Tôi: Hihi… chị cứ nói quá… ối cô đâu không thấy chỉ thấy em vẫn lính phòng không đây chị ơi.
- CV: Thôi đừng có mà xạo ông tướng ạ. Mai nó kể hết với tui rồi. Ông tướng là đào hoa số 1 đó…
- Tôi: Hihi… thôi em đi tắm đây. Mấy anh chị ngồi chơi.
Tôi lủi về phòng lấy quần áo rồi đi tắm. Tắm xong thì tôi chạy ra bếp xem cô Lành với mấy thím nấu ăn. Một lát sau thì mọi người tập trung đầy đủ và bữa tiệc bắt đầu. Bàn tôi ngồi có AM, AQ, thằng Xuân với anh Tài và anh Hùng (bạn của chị Mai). Ngồi ăn thì anh em nói chuyện vui vẻ nhưng tôi để ý có hai ánh mắt cứ hướng về bàn khác. Đó là ánh mắt của anh Hùng cứ liên tục nhìn về phía chị Mai còn ánh mắt thứ hai là lão Q cứ nhìn chằm chằm chị bạn còn lại của chị Mai. Lúc này tôi đá nhẹ vào chân AM rồi ra hiệu cho lão nhìn hai đối tượng đang mất tập trung kia. Như hiểu ý anh M liền đứng dậy hô lớn.
- AM: Nào anh em ta dô chăm phần chăm.
- AQ: Ờ… ủa mà mấy đứa nói gì…
Lão M hô lớn làm hai đối tượng kia giật mình và ngơ ngác. Cả bàn thì được một phen cười bò.
- Tôi: Tại thấy hai anh đang đắm chìm trong tửu sắc nên tụi em phải giải cứu các anh thôi. Sao nào, nãy giờ hai anh ngắm người đẹp chắc no rồi đúng không.
- AQ: Bậy nào. Anh có ngắm người đẹp nào đâu chú em mày cứ đổ oan cho người vô tội không.
- Tôi: Vậy hen… không ngắm đúng không. Ok. Chị Mai, chị Vy với chị gì ơi. Qua em nhờ tí.
- AQ: Cái thằng này mày gọi mấy đứa làm gì? Lão vừa nói vừa kéo tôi ngồi xuống.
- Tôi: Làm gì kệ em. Đấy. Ba người họ qua đến rồi. Hehehe… anh có gì muốn hỏi thì hỏi đi.
- AQ: Tao có muốn hỏi gì đâu.
- Tôi: Không hỏi thì em hỏi. Chị ơi cho em hỏi chị tên gì dạ?
- Chị gái: Hihi… chị tên Hà. Có gì không em?
- Tôi: Nãy giờ em thấy có một tên nhìn lén chị suốt nên em muốn cảnh báo chị cẩn thận ấy mà. Hehehe… tôi nói mà ánh mắt liếc sang lão Q.
- Chị Hà: Ai nhìn lén chị đâu. Sao chị không biết vậy.
- Tôi: À. Có hai đối tượng khả nghi cứ nhìn lén chị với chị Mai nãy giờ. Em thấy mấy chị tốt hơn nên qua đây ngồi bàn này để được các chàng trai bảo vệ.
- Chị Vy: Hihi… nhok lại định giở trò gì nữa đúng không.
- Tôi: Hì… trò gì đâu chị. Nè… AQ xê cái mông ra, chị Hà ngồi đây có ông anh đập chai của em bảo vệ nhé. Chị Vy thì ngồi gần anh Tài đi còn chị Mai thì thôi ngồi gần anh Hùng vậy. Ngồi đi mấy chị… tôi hối ba chị ngồi xuống.
- Tôi: Đấy. Thế có phải đẹp đôi không. Lát anh Q với anh Hùng phải cảm ơn em đấy nhé…hehehe… tôi nhìn hai ông kia với ánh mắt đê tiện.
- Chị Mai: Mọi người thấy đồ ăn mẹ em nấu thế nào?
- AH: Ngon. Ngon lắm luôn Mai.
Lão này đúng xạo luôn nãy giờ lão lo ngắm chị Mai có ăn miếng nào đâu mà bày đặt khen ngon.
- Tôi: Món dưa chuột ngon nhất hả anh?
- AH: Ờ. Đúng rồi. Dưa chuột ngon nhất.
Hihi… CM cười rồi cả bàn cùng cười. AH thì chắc chưa hiểu chuyện gì nên mặt có vẻ ngơ ngác như nai vàng.
- CV: Cái thằng nhok này chọc ông đấy H. Thôi để H ăn cho ngon đi T.
- Tôi: Hihi… thôi em không gây rối nữa. Nào dô chăm phần chăm đi mấy anh mấy chị.
Thế là mọi người nâng ly, bữa tiệc diễn ra khá vui vẻ. Tôi thỉnh thoảng lại chọt lão Q và lão H làm cả bàn cười phá lên. Chị Hà thì có vẻ cũng bồ kết anh Q rồi còn CM thì chưa thấy có biểu hiện cảm xúc gì. Ngồi nói chuyện thì biết anh H này dân Hải Phòng đang học ngoại thương chung với CM, còn chị Hà thì dân Bắc Ninh. Tự nhiên lúc đó tôi cao hứng phát biểu.
- Tôi: Chị Hà dân BN vậy mời chị làm vài làn điệu quan họ đi.
- Chị Hà: Thôi… chị hát dở lắm…
- Tôi: Kệ… dở hay gì cũng hát cho mọi người nghe đi chị…
- CM: Đúng rồi đó Hà… mày hát cái bài gì hôm bữa đấy…
- CH: Bài làng quan họ quê tôi à…
- CV: Đúng rồi… bữa mày hát bài đó nghe nhức óc lắm mà. Hát đi Hà…
- Tôi: Mọi người cho một tràng pháo tay nào…
Hoan hô… mọi người vỗ tay như pháo.
- CH: Dạ thưa ông bà, mấy cô chú và mọi người. Con xin hát tặng mọi người bài Làng Quan họ quê tôi.
Làng Quan họ quê tôi… chị Hà cất tiếng hát làm mọi người phải chú ý. Giọng hát cực hay làm tôi nổi da gà. Nhắm mắt lại cứ có cảm giác như mình đang được đứng ở một buổi diễn quan họ nơi các liềng anh liềng chị đang hát giao duyên. Khi chị Hà hát xong câu cuối cùng thì tôi và mọi người vẫn còn như đắm chìm trong bài hát vài giây.
- AQ: Hoan hô… hoan hô… hay quá… AQ là người đứng dậy vỗ tay đầu tiên và sau đó mọi người đều vỗ tay.
- Tôi: Chị hát hay quá. Em nổi cả da gà đây này.
- CH: Hihi… cảm ơn em.
Buổi tiệc kéo dài thêm và màn văn nghệ tiếp tục. AM và AQ thì song ca hò kéo pháo, hai lão vừa hát vừa diễn như thật. Anh Tài và chị Vy thì “Sợi nhớ sợi thương” chỉ có tôi là ngồi đó và nghe mọi người hát. Cuộc sống phải chi cứ yên bình thế này mãi mãi nhỉ.
Tiệc tàn ai về nhà nấy, tôi vào phòng chuẩn bị đi ngủ thì thấy con búp bê mà nhỏ Linh tặng, nhìn cũng dễ thương đấy, thôi cột vào cái balo này vậy. À. Hai ngày nữa là đến hội làng rồi… háo hức quá đi.
 

3quocdiennghia

New Member
Joined
Dec 7, 2017
Messages
83
Reaction score
0
Chương 4: Về thăm trường và gặp gái…
Sáng hôm sau tôi thức dậy thật sớm, ra sân khởi động rồi tôi phi ra đường để chạy bộ. Chạy 1 vòng xóm xong tôi về nhà, lấy quần áo tắm rửa vệ sinh cá nhân thì trời cũng đã hừng sáng. Tôi vòng ra phía nhà bếp thì nghe có tiếng nói cười vọng ra. Có tiếng của bà, cô Lành, CM, CH, CV nữa.
- Tôi: Bà, cô và mấy chị đang nói chuyện gì mà cười vui vẻ thế?
- CM: Hihi… Chị đang kể cho bà và mẹ nghe chuyện hôm bữa T lên Hà Nội thi DH ấy.
- Tôi: Ơ! Em lên Hà Nội thi thì có gì mà kể chị?
- CM: Có chứ sao không? Chuyện em giả làm người yêu của con Vy này.
- Tôi: Hihi… chị nhắc em mới nhớ. Nghĩ lại mà em nổi hết da gà. May mà AT chịu tỏ tình với CV nếu không chắc em xỉu tại chỗ.
- AT: Nói xấu gì anh thế chú em? Có tiếng AT ở phía sau lưng.
- Tôi: Hihi… đang nói chuyện hôm bữa sinh nhật CV ấy mà anh. Mà sao mọi người dậy sớm vậy. Chưa 06 giờ mà?
- CH: Em cũng dậy sớm đấy thôi. Bọn chị quen rồi. Trên Hà Nội giờ này là bọn chị nấu ăn xong rồi đấy.
- Tôi: Thế sinh viên là phải dậy sớm thế hở chị?
- CH: Chứ sao. Em tập làm quen đi là vừa.
- Tôi: Hì… chuyện gì chứ dậy sớm thì quá dễ nhưng còn cái vụ nấu ăn thì… Hehehe… em chịu chết.
- CV: Rồi… chắc lại là Hùng Version 2.0. Hùng chuyên gia úp mì tôm bữa sáng đấy.
- Tôi: Tương lai chắc em cũng vậy thôi mấy anh chị ơi. Hihi…
Vậy là tôi cùng mấy anh chị nói chuyện một lúc nữa thì bữa sáng cũng được nấu xong. Món cháo lòng mà tôi rất thích. Xong bữa thì chị Mai dẫn CV, CH đi chợ. AH và AT thì theo ông ra đình xem mọi người tập văn nghệ cho ngày Hội làng. Tôi thì đi qua nhà của cô 3. Vừa vào đến sân thì thấy chị Hòa cùng chị Hiền đang chuẩn bị đi lên đồi.
- Tôi: Em chào hai chị.
- C Hòa: T mới qua hả em?
- Tôi: Dạ. Hai chị lên đồi mía à?
- C Hòa: Ừ. Ba mẹ chị với AM đi từ sáng rồi, còn hai chị chuẩn bị cơm nước xong giờ cũng đi.
- Tôi: Vậy thôi chào hai chị em về đây.
Tôi quay người bước ra phía cổng thì có tiếng C Hòa gọi.
- C Hòa: T ơi chị nhờ cái này.
- Tôi: Chị gọi em hả?
- C Hòa: Ừ. Sáng mai em có bận gì không?
- Tôi: Sáng mai á. Không. Em không bận gì cả. Có việc gì không chị?
- C Hòa: À. Mai chị định nhờ em lấy xe chở chị lên trường ấy mà.
- Tôi: Trường mình hả chị? Bộ có điểm thi rồi hả chị?
- C Hòa: Không. Chẳng qua là… chị… chị… Chị Hòa cúi mặt tay vân vê vạt áo. Tôi nhìn thoáng qua là hiểu ra vấn đề.
- Tôi: Hihi… hẹn với thằng Dũng đúng không?
- C H: Chị… chị…
- Tôi: Em đoán trúng rồi chứ gì… hihi… ô tô kê… chừng nào đi chị cứ alo em.
- CH: Hihi… chị cám ơn T nhé.
Chào chị Hòa xong tôi lại rảo bước về nhà, tranh thủ vào vườn kiếm có trái cây gì để ăn không, đi một vòng thì chỉ được 2 trái đu đủ. Cũng tạm gọi là ổn rồi. Tôi lấy võng và cần câu ra ao, một lát sau mấy chị và cô Lành đi chợ về, ông và hai anh kia cũng về ngay sau đó. Một ngày bình yên trôi qua.
07 giờ sáng hôm sau tôi chở CH lên trường, một công đôi việc vừa giúp chị ấy và thằng Dũng vừa có thể vào hỏi han thầy cô tình hình điểm thi rồi tình hình điểm chuẩn mấy trường tôi thi. Vừa đến cổng trường đã thấy cờ hó Dũng đứng ở đó.
- Dũng: Hòa đến rồi à?
- CH: Uh… Dũng chờ lâu chưa?
- Dũng: Dũng cũng mới tới thôi.
Dek mợ hai anh chị này trò chuyện mà quên luôn sự có mặt của tôi.
- Tôi: Không thấy đại ca đứng đây hay sao mà không chào một tiếng vậy thằng kia.
- Dũng: Ơ. Thằng T ở đây từ bao giờ thế nhở, sao nãy giờ tao không thấy mày. Nó nói mà cái mặt troll không chịu nổi làm tôi ức chế.
- Tôi: Mày chết với tao Dũng ơi. Hây a…
Tôi hét lên rồi túm đầu nó kẹp vào nách và xuất chiêu… Hói đầu xoáy… thằng nhỏ la oái oái còn CH thì đứng đó cười vui vẻ. Bất chợt có tiếng con gái.
- Thầy ơi…
Sau tiếng gọi ấy thì một vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau làm tôi giật mình.
- Hix… thầy ơi em nhớ thầy quá… một giọng nói quen thuộc, đó là giọng của Phương Anh.
- Tôi: PA thả anh ra xem nào. Mọi người đang nhìn kìa.
Tôi vừa nói vừa gỡ tay PA ra nhưng nhỏ cứ ôm lấy tôi thật chặt. CH và thằng Dũng thì cứ tủm tỉm cười. May là đang nghỉ hè nên trường cũng không có ai chứ không chắc tôi độn thổ quá. Cố gắng một lát thì cũng gỡ được tay của nhỏ ra. Lúc này tôi quay lại nhìn PA thì thấy nước mắt đang chảy.
- Tôi: Thôi nín đi nào. Làm gì mà đứng giữa đường khóc như con nít vậy?
- PA: Tại em nhớ thầy, gặp thầy em vui quá nên em khóc… hức…
- Tôi: Rồi rồi… nín nào… mà mới sáng đi đâu đây?
- PA: Hức…(lấy tay quẹt nước mắt, nước mũi nhìn gớm quá). Em đến trường học phụ đạo hè.
- Tôi: Chà chà… nay ngoan nhở…
- Dũng: Thôi mày với PA nói chuyện đi. Tao với Hòa đi ra đây tí.
- Tôi: Hai anh chị lại định đánh lẻ chứ gì. Tôi biết tỏng rồi nhé.
- Dũng: Chẵn lẻ gì. Tao với Hòa đi chợ mua hàng. À. Trưa nay ghé nhà tao ăn giỗ nhé. PA cũng đi cho vui nhé.
- PA: Dạ.
- Tôi: À. Thì ra là bữa nay nhà trai có đám giỗ nên nhà gái lên đi chợ nấu nướng thể hiện cô dâu đảm đang chứ giề. Hé hé… tôi nhìn chị Hòa với ánh mắt đê tiện, CH mắc cỡ mặt đỏ cả lên.
- Dũng: Thôi thôi mày đừng có ghẹo H nữa. Giờ mày đi với tụi tao hay ở đây với PA.
- Tôi: Ở đây với PA làm gì. Tao đi với mày. Tôi định lên xe thằng Dũng thì PA nắm tay tôi.
- PA: Hức… thầy… nhỏ nắm tay tôi lắc lắc, mắt thì ướt át…haizz… thiệt tình… thôi vậy.
- Tôi: Thôi mày với CH đi đi, có gì lát quay lại thì gọi tao ra. Tao vào trường hỏi thăm thầy cô vài câu.
- Dũng: Ok. Vậy tao với Hòa đi trước. Chào PA nhé.
Thằng Dũng nói xong thì nó và CH lấy xe chạy đi, lúc này tôi mới nhìn về phía PA thì thấy nhỏ đang nhìn tôi không chớp mắt.
- Tôi: Sao thế? Mặt thầy dính gì à?
- PA: Không. Em đang muốn nhìn thầy thật lâu thật lâu.
- Tôi: Hâm quá. Thôi đi vào trường. Không phải em nói phải đi học phụ đạo hè à.
Vậy là tôi cùng PA bước vào trường, PA đi về lớp nhưng không quên dặn tôi chờ nhỏ. Tôi cũng hứa với nhỏ. Nhỏ vào lớp tôi bước về phía phòng giáo viên. Tôi gặp được thầy Văn và cô CN. Thầy cô hỏi thăm tình hình thi cử tôi cũng trả lời là làm bài cũng tốt. Ngồi nói chuyện một lúc thì thầy cô có tiết phụ đạo nên tôi chào cả hai người rồi ra căn tin trường ngồi đợi PA. Kêu một ly cam ép xong ngồi nhìn trời nhìn đất rồi nhớ lại những kỷ niệm với mấy nhỏ rồi tự cười một mình. Một lúc sau có tiếng chuông, tôi đoán là xong tiết học nên tôi đi về phía lớp PA, đang đi thì có ai đó khiều vai tôi, tôi quay đầu nhìn lại thì ơ… Linh à… sao nhỏ này lại ở đây nhỉ.
- Linh: Dạ em chào anh.
- Tôi: Ơ. Linh à. Sao bạn lại ở đây?
- Linh: Dạ em học 11 ở đây mà anh.
- Tôi: Thế à. Hì… mình không biết. Mình cũng học ở đây này.
- Linh: Dạ em biết. Anh học 12A7 vừa tốt nghiệp xong.
- Tôi: Sao bạn biết mình học 12A7?
- Linh: Dạ em… nhỏ lại cúi mặt vân vê vạt áo. Cái quái gì thế nhỉ.
- Thầy ơi… có tiếng con gái, và từ phía xa PA cùng với Ngân và Yến đang chạy lạch bạch về phía tôi.
- Ngân: Em chào thầy… hihi… Ơ bạn là… Ngân nhìn Linh với gương mặt có hình dấu hỏi to đùng.
- Linh: Dạ em chào mấy chị.
- Tôi: À đây là Linh, đang học 11 ở trường mình. Linh ở làng gần chỗ ông bà của anh.
- PA: Bạn cũng học 11 hả? Vậy là bằng tuổi tụi mình rồi. Bạn học 11 mấy?
- Linh: Mình học 11A3.
- Yến: 11A3. À mình nhớ rồi. Bạn là Trương Thị Mỹ Linh trong đội học sinh giỏi Toán của trường đúng không?
- Linh: Ơ. Sao bạn biết.
- Yến: Hihi… hôm bữa thi kiểm tra trắc nghiệm chọn thành viên đội HSG Toán mình cũng tham gia, bữa đó mình cũng thấy bạn. Bữa xem danh sách đội có tên bạn nên mình đoán. Bạn chắc học giỏi toán lắm nhỉ?
- Linh: Hihi… mình học cũng bình thường à chẳng qua là mình thích môn Toán nên mình hay tìm nhiều bài tập để làm thôi.
- Tôi: Linh thích học toán thế cơ à. Hay đấy! Để mình tặng Linh quyển sách bài tập Toán nâng cao nhé.
- Linh: Hihi… thật không ạ… Nhỏ nắm tay tôi lắc lắc (tay con gái đứa nào cũng mềm vậy hả trời).
- Tôi: Đương nhiên là thật rồi. Mình mà nói xạo thì cho thằng Dũng bạn mình làm con cún. Hì…
- Linh: Eo ôi. Anh thề gì mà khôn thế.
- Tôi: Hì…
Bất chợt tôi cảm thấy da gà nổi khắp người, một luồng điện xẹt qua lưng làm tôi giật giật. Có gì đó không ổn rồi. Tôi từ từ quay đầu ra phía sau thì phát hiện 03 cặp mắt mang hình tia lửa điện đang soi vào tôi. Ba cặp mắt ấy cứ nhìn tôi rồi nhìn qua Linh rồi nhìn xuống bàn tay của tôi đang bị Linh nắm.
- Tôi: Hì… ba cô học trò nhỏ làm gì mà nhìn anh ghê thế?
- PA: Hừ… thầy với Linh là gì của nhau?
- Tôi: Anh mới quen Linh vài ngày trước thôi.
- PA: Quen mấy ngày trước mà tặng sách rồi còn nắm tay thế kia ớ?
- Tôi: À… quên. Tôi vội rút bàn tay ra.
- PA: Em là em nghi lắm. Thầy mà lén phén coi chừng chết với tụi em.
PA vừa nói vừa đưa tay lên làm điệu bộ cắt cổ, Yến cũng không vừa khi làm hình cái kéo cắt cắt còn Ngân thì chỉ hai ngón tay vào mắt cô ấy rồi chỉ vào mắt tôi như muốn nói là “em sẽ theo dõi thầy đấy”. Tôi lúc đó toát hết cả mồ hôi nhưng trong đầu chợt nảy ra một ý tưởng.
- Tôi: Có ai muốn ăn kem không nào?
- PA: Hứ. Đừng hòng dụ dỗ bọn em nhé. Em dễ thương nhưng không có dễ dãi đâu.
- Tôi: Ồ. Thế PA không ăn kem à. May quá. Anh đỡ tốn tiền.
- PA: Hừ. Ai bảo em không ăn chứ. Em sẽ ăn 03 cây kem cho thầy sạch túi luôn.
- Tôi: Thế Ngân và Yến có ăn kem không?
- Ngân: Có chứ. Em ăn 03 cây.
- Yến: Em sẽ ăn đến khi nào không ăn nổi thì thôi.
- Tôi: Ok. Anh sẽ mời ba đứa ăn đến vỡ bụng thì thôi. Quán kem gần trường thẳng tiến nào.
Vậy là tôi với ba cô nàng bước về phía cổng, tự nhiên tôi sực nhớ hình như còn một nhân vật đang ở đây nữa. Tôi quay người lại thì thấy Linh đang nhìn bọn tôi với vẻ mặt buồn bã.
- Tôi: Linh sao thế, đi với bọn mình cho vui.
- Linh: Em cũng được mời á? Nhỏ nói mà gương mặt lộ rõ vẻ hớn hở.
- Tôi: Thì mình mời cả bốn người mà. Đi nhanh nào.
Tôi vừa nói vừa vẩy tay ra hiệu cho nhỏ, nhỏ cười te toét rồi chạy lạch bạch về phía chúng tôi. Và giờ là một tình cảnh éo le đây. Hai cô nàng Yến và PA thì khoát hai tay tôi còn Ngân và Linh thì vừa đi vừa nói chuyện đủ trò làm cả bọn cười vỡ bụng. Bước vào quán kem thì mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đám chúng tôi đặc biệt là mấy thanh niên cứ phải nói là chảy dãi đầy bàn. Chọn một bàn ở phía trong, cô bé PV đem menu ra và chờ chúng tôi gọi món.
- Tôi: Nào. Mời bốn công chúa chọn đi. Muốn ăn bao nhiêu cũng được.
- PA: Yeah.. yêu thầy nhất… xem nào. Mấy bà chọn đi…
- Tôi: Linh thích ăn kem gì thì chọn đi. Mấy viên cũng được.
- Linh: Dạ… hihi…
Vậy là bốn cô nương lật hết trang này đến trang kia chọn lựa, tôi thì kêu một ly cam ép. Một lát sau thì kem được mang ra, một lần nữa cả đám lại thành tâm điểm chú ý của khách trong quán không chỉ mấy anh nam mà còn mấy bạn nữ nữa. Lý do vì sao ư? Nhìn lên bàn sẽ hiểu: một đại tiệc kem các loại và đủ màu sắc. PA thì ăn 05 viên kem, Yến và Ngân thì mỗi nhỏ 04 viên, Linh tính đâu hiền nhưng cũng gọi 03 viên. Tôi nhìn cái mớ kem trên bàn mà ngao ngán lắc đầu.
- PA: Thầy sao thế? Đã mời là không được tiếc tiền đâu nhá?
- Tôi: Anh có nói là anh tiếc tiền đâu. Anh chỉ đang thắc mắc là bao tử mấy đứa to cỡ nào mà có thể tiêu thụ hết đống kem kia. Thế ăn nhiều kem vậy không sợ mập lên à?
- Không… cả 04 nhỏ cùng đồng thanh.
- Tôi: Thôi thôi anh chịu thua mấy đứa. Ăn đi không kem nó tan hết đấy.
Sau câu nói của tôi là màn oanh tạc của 04 nhỏ, cảm giác như Nhật oanh tạc Trân Châu Cảng vậy. Trong vòng một nốt nhạc là số kem khổng lồ kia đã được giải quyết. Tôi bây giờ chuyển từ kinh ngạc sang kinh hãi.
- PA: Chị ơi cho em gọi thêm món.
- Tôi: Cái gì? Còn ăn được nữa à? Tôi nhìn 04 nhỏ với ánh mắt kinh hoàng.
- PA: Hihi… sao không? Thầy tiếc tiền chứ gì? Em đã nói sẽ ăn cho thầy sạch túi mà.
- Tôi: Xùy… chuyện nhỏ. Ok. Bữa nay coi anh sạch tiền trước hay mấy đứa bể bụng trước nhé. Em ơi. Cho anh gọi thêm món. Tôi vẫy tay với cô bé PV.
- PA: Thôi thôi… hihi… bọn em đùa đấy chứ ăn gì nổi nữa.
- Tôi: Cứ ăn thoải mái đi. Anh có tiền đây này. Không phải ngại đâu. Thế Yến, Ngân với Linh có muốn ăn gì thêm không?
- Dạ không… 03 nhỏ đồng thanh.
- Tôi: Ok vậy để anh tính tiền rồi vào trường ngồi cho mát nhé.
Tôi đứng dậy vào trong tính tiền, tốn một mớ cũng kha khá nhưng kệ lâu lâu mới gặp mấy nhỏ mà. Trả tiền xong cả đám vào trường, chọn dãy ghế đá dưới hàng cây mát mẻ ngồi trò chuyện.
- Linh: Anh T có tham gia hội làng không?
- Tôi: Hội làng à. Ông của anh làm trưởng ban tổ chức. Mà em nói tham gia là sao?
- Linh: Ơ. Anh không biết à. Có nhiều cuộc thi được tổ chức lắm nhé: Vẽ tranh này, làm thơ này, hát này, đánh cờ,…
- Tôi: Hì… cái này anh không biết, anh chưa tham gia hội làng bao giờ. Thế em có tham gia không?
- Linh: Có. Em có tham gia đội múa của làng em.
- Hixx… tiếng của PA rồi sau đó đến Ngân và Yến. Vụ gì vậy ta.
- Tôi: Ba đứa sao thế?
- PA: Bọn em dỗi thầy luôn. Có bạn Linh rồi thầy bơ bọn em. Hu hu… nhỏ giả vờ khóc to.
- Tôi: Thôi đừng có giả vờ. Mà quên nữa. Kết quả học tập năm nay của ba đứa thế nào?
- Yến: Hihi… em được xếp loại giỏi thầy ạ.
- Tôi: Tốt. Yến thì thầy chắc là sẽ giỏi rồi. Thế còn Ngân và PA thế nào? PA là chúa lười học nên thầy đoán chắc Trung bình yếu quá.
- Ngân: Em loại khá thầy ạ.
- PA: Hứ… em là học hơi bị giỏi đấy nhé. Hi2hi… Em cũng loại khá giống Ngân.
- Tôi: Thế thì tốt rồi. Đúng là Danh sư xuất cao đồ. Không uổng công anh kèm cặp mấy đứa.
- PA: À thầy ơi. Nãy giờ thầy với Linh nói chuyện gì mà có thi hát múa nghe vui quá vậy thầy?
- Tôi: À. Làng của anh năm nay tổ chức hội làng. Nghe bảo có mấy làng xung quanh cùng tham dự có thi thố gì đó nữa. Anh cũng không rõ. Mấy em hỏi Linh xem.
- Linh: Hội làng vui lắm. Mỗi năm tổ chức hai lần vào tháng giêng và tháng bảy âm lịch. Mấy làng cùng tham dự. Năm nay làng anh T tổ chức, hai ngày có nhiều trò vui lắm.
- PA: Thế bọn mình đến xem có được không Linh?
- Linh: Được chứ. Có nhiều trò chơi nữa. Nếu các bạn rảnh thì đến chơi.
- PA: Thích nhỉ. Ý hai bà thế nào?
- Ngân: Tui phải xin phép bố đã.
- Yến: Tui cũng vậy.
Vậy là mấy đứa con gái ngồi bàn với nhau về việc coi hội làng, mấy nhỏ có vẻ háo hức lắm thì phải. Riêng tôi để ý Linh cứ lâu lâu lại nhìn tôi, lúc tôi nhìn lại nhỏ thì nhỏ cúi đầu mặt đỏ bừng. Chả hiểu thế nào nữa. Ngồi một lúc thì thằng Dũng gọi, tôi chào mấy nhỏ lấy xe đi tới nhà thằng Dũng ăn giỗ. Chiều hôm đó tôi chở chị Hòa về. Tua nhanh đến ngày hội làng nào…
 
Top