Hồi ức (Về quê nội để chạy trốn niềm đau)

3quocdiennghia

New Member
Joined
Dec 7, 2017
Messages
83
Reaction score
0
Chuyến bay của Hãng hàng không quốc gia Việt Nam đưa nó về lại miền Nam, bước ra khỏi sân bay nó hít 1 hơi thật sâu. Đúng là cái không khí quen thuộc này rồi. Nó rảo bước đi ra ngoài bắt một chiếc taxi. Thật ra nó không muốn về nhà mà muốn ở lại Sài Gòn ôn tập và thi luôn sau đó mới về nhà.
- Nó: Chú ơi cho con đến cái địa chỉ này?
- Chú taxi: Hơi xa nhé con?
- Nó: Dạ chú cứ chạy đi ạ.
Chú taxi lái xe ra khỏi sân bay và chạy đi, trên đường đi nó cứ trò chuyện với chú về mấy chỗ ở Sài Gòn, chú cũng nhiệt tình chỉ bảo nó, nào là Vincom, nào là Nhà thờ Đức Bà… chạy khoảng 1 tiếng thì cũng đến cái chỗ mà sắp tới nó thi ĐH. Trường Bến Vân Đồn ở Quận 4, nó đứng đó nhìn ngó vào trong một lúc rồi lên xe bảo chú chở nó đi đến cái địa chỉ căn nhà bên Quận 6 mà ông bà nói là cho nó. Chú taxi lái xe đi, lại được du lịch thành phố một lần nữa. Đến trước một căn nhà hai tầng nhỏ, nó bước xuống.
- Nó: Hết nhiêu tiền vậy chú?
- Chú taxi: Hết 01 củ 50k, thôi chú lấy chẵn 01 củ thôi.
- Nó: Dạ đây. Con gửi tiền.
Nó móc 01 củ ra đưa cho chú taxi, nó định bấm chuông cửa thì chú taxi gọi.
- Chú Taxi: Nhà con ở đây hả?
- Nó: Dạ không. Nhà của ông con.
- Chú taxi: À. Nhưng chú thấy nhà này cách chỗ con nói thi DH lúc nãy hơi xa đấy.
- Nó: Dạ. Con định một lát nữa sẽ kiếm nhà nghỉ hoặc phòng nào gần chỗ thi để thuê nghỉ.
- Chú taxi: Nếu vậy thì chú sẽ chờ con ở đây nhé, chú biết một chỗ gần chỗ thi DH của con đấy, giá thuê cũng rẻ lắm.
- Nó: Dạ chú cứ làm việc đi ạ. Có gì con sẽ gọi chú đến đón.
- Chú taxi: Vậy cũng được. Đây là sdt của chú. Có gì con cứ gọi nhé.
Chú taxi đưa cho nó cái card xong lên xe chạy đi, nó tiến đến ngôi nhà kia bấm chuông, một lúc sau thì có một cô nhìn đứng tuổi bước ra mở cửa.
- Cô: Cậu tìm ai?
- Nó: Dạ cho con hỏi đây có phải nhà số xxx không cô?
- Cô: Đúng rồi. Nhưng con tìm ai?
- Nó: Dạ con là cháu của chủ nhà này, con chỉ đến hỏi thăm cho biết thôi ạ.
- Cô: À. Con là cháu của chị Hạnh à. Hèn gì? Thôi vào nhà đi con?
- Nó: Dạ thôi cô. Con chỉ ghé qua hỏi thăm thôi.
- Cô: Cháu cứ vào nhà uống nước đã, cô có chuyện muốn hỏi cháu.
Vậy là nó đi vào nhà cùng cô kia, bước vào thì thấy căn nhà tuy nhỏ nhưng khá ấm cúng, nội thất trang trí nhẹ nhàng phù hợp cho mấy gia đình ít người. Nó ngồi xuống ghế, cô chủ cầm 1 ly nước lọc đi ra.
- Cô: Con uống nước đi.
- Nó: Dạ con cảm ơn. Mà cô ơi cho con hỏi. Cô thuê nhà ở một mình hả cô?
- Cô: À không. Gia đình cô thuê nhà. Chồng cô đi làm chiều mới về còn con gái cô thì đang đi học thêm chút xíu nữa nó về.
- Nó: Dạ. À mà cô nói có chuyện gì muốn hỏi con?
- Cô: Uhm. Hôm rồi chị Hạnh có gọi cho cô bảo là cũng sắp hết hợp đồng thuê nhà, nhà cũng sắp được sang tên cho người khác nên chị ấy bảo cô hỏi ý kiến chủ mới có cho thuê tiếp không. Thế con có biết chủ mới của căn nhà là ai không con?
- Nó: Dạ chuyện này… con…
Nó không biết trả lời như thế nào. 99% là ông cho nó căn nhà này rồi nhưng chưa sang tên, liệu nó có nên nói nó là chủ mới không nhỉ. Đang suy nghĩ thì có tiếng chuông cửa, cô chủ nhà chạy ra mở cửa, có tiếng con gái, nó nhìn ra thì thấy cô chủ đi vào trước, phía sau là một cô bé mặc quần jean, áo sơ mi trắng có gương mặt dễ thương, cô ấy còn đeo cặp kính ngố màu hồng nữa. Cô gái bước vào thấy nó thì hơi khựng lại. Nó đứng lên gật đầu chào.
- Cô: Giới thiệu con đây là Hân, con gái cô. Còn đây là… quên mất nãy giờ cô chưa hỏi con tên gì?
- Nó: Dạ con tên T. Chào bạn.
- Hân: Dạ chào anh. Con lên lầu thay đồ nha mẹ.
Nói xong Hân bước vội lên lầu, nó thì cũng muốn nhìn theo lắm nhưng có cô ngồi đây nên ngại không dám, sợ bị mang tiếng nữa.
- Cô: Cô cháu mình nói chuyện đến đâu rồi nhỉ? À con biết chủ nhà mới là ai không?
- Nó: Dạ biết. Nếu không có gì thay đổi thì sắp tới ông sẽ chuyển tên sở hữu căn nhà này cho con. Nó nói ra luôn vì kiểu gì nó cũng về đây học chứ không học Hà Nội.
- Cô: Cho con á. Con bao nhiêu tuổi rồi?
- Nó: Dạ con vừa thi tốt nghiệp cấp 3 xong, con hơn 18 tuổi rồi cô.
- Cô: Có chắc con là…
Cô nhìn nó với ánh mắt ái ngại, lẽ nào sợ nó lừa đảo chăng. Mà cũng phải tự nhiên có thằng ất ơ nào đến nhận cháu chủ nhà rồi nói sắp thành chủ nhà mà chả có tấm giấy lận lưng thì ai mà tin được. Nó thấy vậy liền nói cho cô yên tâm.
- Nó: Dạ cô cứ gọi cô Hạnh của con để kiểm tra cũng được.
Nó nói xong cô chủ lấy DT ra gọi cho cô Hạnh, hai người nói chuyện gì đó một hồi cô chủ đưa điện thoại cho nó nghe, giọng cô Hạnh nó, cô bảo nó cứ quyết định chuyện cho thuê tiếp hay không. Nó đưa điện thoại lại cho cô chủ, hai người lại nói gì đó mà cô chủ cứ dạ dạ rồi tắt máy. Cô chủ tắt điện thoại xong ngồi xuống đối diện nó, cô cười và mặt cô có vẻ bớt căng thẳng rồi.
- Cô: Hi… xin lỗi con nhé, không phải cô không tin con nhưng cô…
- Nó: Dạ con biết mà, thời buổi giờ phải cẩn thận chứ cô, nếu là con thì con cũng sẽ làm vậy thôi.
- Cô: Uhm. Hồi nãy cô nghe chị Hạnh nói rồi, thời hạn thuê thì còn có 02 tháng thôi. Chị Hạnh cũng nói là cho thuê tiếp hay không là do con quyết định. Cô cũng trình bày thật cho con hiểu là vk ck cô chú cũng tích lũy được chút đỉnh định là sẽ xây nhà riêng, đất thì cô chú mua rồi nhưng có chút chuyện nên hiện nay chưa đủ tiền xây nhà, cô chú định thuê thêm 06 tháng nữa, đến lúc đó cô chú xây xong nhà sẽ giao nhà lại cho con. Thật ra thì cô chú cũng có thể thuê nhà khác nhưng ở quen rồi thuê chỗ khác lại bất tiện việc dọn nhà rồi bất tiện cho con bé nhà cô phải đi học xa nữa. Nên con có thể cho cô chú thuê nhà tiếp được không?
- Nó: Cái này con… nó hơi bâng khuâng khi nghe cô chủ nói, thật ra là nó cũng hok có ý định ở căn nhà này đâu. Bữa nay nó chỉ muốn đến xem coi căn nhà mà ông nói cho nó thế nào thôi mà tự nhiên lại dính vào cái tình huống này. Nó đang phân vân thì có tiếng con gái.
- Mình sắp phải dọn nhà hả mẹ?
Nó nhìn qua cầu thang thì thấy Hân đi xuống, cô bé mặc cái quần jean ngắn khoe cặp chân ra, cái áo thun sát nách, tóc cột cao nữa nhìn năng động lắm. Hân chạy nhanh lại ngồi gần cô chủ.
- Cô: Cái con này không thấy nhà đang có khách sao mà ăn mặc vô ý vô tứ thế.
- Hân: Mẹ này, ở nhà mặc vầy cho thoải mái, với lại bây giờ mặc vầy bình thường mà mẹ. Đúng hok anh. Hihi
Nhỏ nói xong nháy mắt với nó, cute vậy trời. Mà nhỏ này bạo thật, biết nó là ai mà liếc mắt chứ. À mà đúng rồi, mấy đứa bạn nó quảng cáo con gái Sì Phố bạo lắm. Kem của nó học Sì Phố mấy năm về hành nó lên bờ xuống ruộng đấy thôi.
- Hân: Hồi nãy con nghe mẹ nói dọn nhà hả mẹ?
- Cô: Nhiều chuyện quá, xuống bếp hâm lại đồ ăn cho mẹ với anh nói chuyện.
Nhỏ đứng dậy quẩy mông đi xuống bếp, nó liếc nhìn theo một cái rồi quay qua nhìn cô chủ.
- Nó: Thật ra con cũng chưa có ý định lấy lại nhà đâu cô. Thôi thì cô nói vậy thì con đồng ý. Vậy sau 02 tháng nữa con sẽ cho cô thuê thêm 06 tháng.
- Cô: Được vậy thì tốt quá. Cảm ơn con nhiều lắm. Cô chủ mừng ra mặt khi nó nói đồng ý cho thuê tiếp.
- Nó: Dạ vậy là mọi chuyện ổn rồi, con xin phép cô con về.
- Cô: Khoan. Cũng tới bữa trưa rồi. Hay con ở lại đây ăn cơm với mẹ con cô cho vui.
- Nó: Dạ thôi. Làm thế phiền cô với bạn quá (nói vậy chứ đói lắm rồi, sáng không ăn gì mà… bụng đang réo đây).
- Cô: Phiền gì. Coi như cô cảm ơn con cho cô thuê nhà tiếp đi. Con đừng từ chối nhé.
- Nó: Dạ nếu vậy thì con không dám từ chối.
- Cô: Vậy con ngồi đây nhé, cô xuống bếp dọn cơm.
Nói xong cô chủ đứng dậy đi xuống bếp, nó nghe loáng thoáng hai mẹ con nói gì trong bếp đấy. Một lát sau cô ra gọi nó vào ăn cơm, nó ngồi đối diện với Hân, cô chủ thì cứ gắp thức ăn cho nó lia lịa làm nó ngại lắm. Đang ăn thì cô chủ hỏi.
- Cô: Hồi nãy con tốt nghiệp cấp 3 rồi hả? Thế con định thi DH nào?
- Nó: Dạ con thi DH Luật TP.
- Cô: Giỏi thế. Chả bù con Hân nhà cô, năm nay lên 12 rồi mà cứ ham chơi không chịu học.
- Hân: Mẹ này. Sao lại nói xấu con gái trước mặt khách vậy.
- Cô: Thế mẹ nói không đúng à, suốt ngày đi chơi không chịu học. Coi chừng thi tốt nghiệp không qua đấy. Nhìn anh T mà học tập kìa.
- Nó: Con học cũng bình thường thôi cô đứng nói vậy.
- Cô: À mà cô chưa hỏi nhà con ở đâu?
- Nó: Dạ nhà con ở BD.
- Cô: À cũng gần nhỉ. Cô cũng có đứa em gái đang làm giáo viên ở đó. À mà con có DT không, cho cô SDT đi có gì cô liên lạc.
- Nó: Dạ, số con là 09xxxxxxx.
Vậy là nó cho cô chủ SDT, bữa ăn kết thúc nó xin phép về, nó gọi chú taxi kia đến đón nó, chú chở nó đến một nhà nghỉ nhỏ nằm cách chỗ nó thi DH khoảng 200m, trả tiền taxi vào thuê 1 phòng quạt, 150k/ngày cũng không đến nỗi nào. Nó thuê luôn 04 ngày, lên phòng bỏ tập sách, quần áo ra, nó nằm ngủ một giấc đến 05 giờ. Tắm táp xong nó đi xuống kiếm gì bỏ bụng, hỏi anh chủ thì ảnh chỉ cái quán phở gần đó. Ăn qua loa rồi lên nằm ôn lại bài. Chủ yếu là Anh và Toán chứ Văn thì nó xác định là không bị 0 điểm là ổn. Nó không đặt nặng thi khối D lắm nên nó cũng thoải mái. Học đến 09 giờ, nghĩ mệt lấy điện thoại ra xem thì thấy có mấy tin nhắn.
- TN từ PA: Hix… em nhớ thầy quá.
- TN từ thằng Dũng: Đang làm gì vậy thằng chó, ôn đến đâu rồi. Tao với Hòa mới lên tới Hà Nội đây. Á đù, hai người này lên Hà Nội rồi à, cùng đi hay sao đây. Thằng Dũng đúng là cao tay mà.
- TN từ Ngân: Chúc thầy thi tốt nha.
- TN từ anh Viettel: Tài khoản quý khách còn…
Nó nằm đó trả lời tin nhắn của mấy đứa xong thì học bài tiếp, khoảng tầm 11h định đi ngủ thì có tin nhắn từ số lạ.
- SML: Hello. Chào anh chủ nhà. Hihi…
- Nó: Dạ cho hỏi ai vậy ạ? Nó chả biết ai mà lại gọi nó là anh chủ nhà.
- SML: Hihi… hok biết em là ai hả? Em là cái người ngồi đối diện anh lúc ăn trưa đó.
Ai nhỉ, nó ngồi đó suy nghĩ lại bữa trưa này. À cô bé Hân con cô chủ nhà.
- Nó: Hân hả? Giờ này chưa ngủ hay sao lại nhắn tin cho mình vậy? Mà sao Hân lại có SDT của mình?
- Hân: Hihi… không ngủ được nên kiếm người phá đó mà. Còn SDT anh thì hồi trưa anh đọc cho mẹ em nên em nhớ.
- Nó: Ờ. Thế không ngủ được à, sao không nhắn tin với bạn ấy?
- Hân: Tụi nó ngủ hết rồi anh ơi. Mà sao giờ này anh còn thức vậy. Chơi game hả?
- Nó: Không. Mình mới học bài xong, định ngủ thì Hân nhắn tin.
- Hân: Hihi… vậy em có làm phiền anh không?
- Nó: Không sao. Mình cũng khó ngủ lắm nên nhắn tin cũng được (thật ra nó dễ ngủ lắm, nằm lăn ra 30s là ngủ thôi nhưng không thể nói con gái người ta làm phiền được).
- Hân: Vậy hả? Bình thường em dễ ngủ lắm nhưng sao bữa nay em lại không ngủ được. Anh. Em hỏi anh cái này nha. Anh từng yêu ai chưa anh?
Nó hơi bất ngờ với câu hỏi của nhỏ này, có thân thiết gì đâu mà tự nhiên hỏi nó chuyện yêu đương vậy. Dường như thấy nó lâu trả lời nhỏ nhắn tin hỏi tiếp.
- Hân: Alo. Anh ngủ rồi hả?
- Nó: À chưa. Nhưng sao bạn lại hỏi mình chuyện đó?
- Hân: Tại em có cái này thắc mắc vậy mà.
- Nó: Ờ thì mình đã từng yêu.
- Hân: Hihi… vậy cảm giác thế nào anh? Có phải là hồi hộp, nhớ mong, thấy người yêu là mình vui sướng nhưng không dám nói chuyện không.
- Nó: Ờ thì lúc đầu là vậy nhưng sau đó thì nói chuyện bình thường chứ có gì đâu mà không dám. Yêu mà không nói chuyện với nhau thì làm sao hiểu nhau được.
- Hân: Hihi… vậy hả anh. Vậy chắc là đúng rồi.
- Nó: Đúng gì Hân? Nó đang rối trí với nhỏ này, nói gì chả hiểu gì hết.
- Hân: Hok có gì. Em cảm ơn anh nha, thôi anh ngủ đi nha. G9.
- Nó: Ờ chúc Hân ngủ ngon.
Nó để điện thoại qua một bên nằm suy nghĩ về tin nhắn kỳ lạ của nhỏ Hân, à mà nó cũng rãnh rỗi ghê tự nhiên quan tâm chuyện đó làm gì. Ngủ thôi nào…khò khò khò…
Sáng hôm sau lên trường nghe phổ biến quy chế thi, cũng như lần 1 thôi chả có gì khác biệt lắm. Hai ngày thi căng thẳng cũng đến, Toán và Anh nó làm khá tốt chỉ có Văn là hơi ẹ thôi nhưng chắc cũng không đến nỗi trứng ngỗng. Chiều hôm nay khỏe rồi, nó quyết định tự thưởng cho mình một chuyến du lịch vòng vòng thành phố bằng xe bus. Nó xin cái bản đồ xe bus thành phố từ chú taxi hôm bữa, 02 giờ chiều nay sẽ xuất phát nhưng có một cuộc gọi làm nó phải thay đổi kế hoạch. Đó là cuộc gọi của cô chủ nhà.
- Nó: Dạ alo con nghe cô ơi.
- Cô: T hả con. Thi cử được không con?
- Nó: Dạ cũng tạm được cô ơi.
- Cô: Thế khi nào con về BD?
- Nó: Dạ con tính sáng mai về.
- Cô: Thế thì tốt quá. Tối nay nhà cô tổ chức sinh nhật cho bé Hân. Mời con đến dự tiệc nhé
- Nó: Dạ sinh nhật Hân hả cô. Nhưng mà con… nó hơi ngại vì đâu có thân thiết gì với gia đình cô chú đâu.
- Cô: Con đừng ngại, tiệc nhỏ thôi chỉ có cô chú với mấy đứa bạn con Hân thôi. Con đến đi cho cô chú vui nhé, sẵn tiện chú cũng muốn gặp con để cảm ơn chuyện hôm bữa con đồng ý cho cô chú thuê nhà tiếp.
- Nó: Chuyện đó thì đâu có gì mà cô chú phải cảm ơn con.
- Cô: Sao lại không. Nhờ con mà cô chú đỡ bao nhiêu việc. Thế nhé. Tối nay 07 giờ nhé con. Đến dự cho cô chú vui nhé.
- Nó: Dạ. Con biết rồi.
Thế là phải hoãn kế hoạch đi du lịch Sì Gòn bằng xe bus lại rồi, chán ghê. Mà dân Sì Phố hay thật, quen biết chưa bao lâu mà họ cởi mở quá, đúng là dân miền Nam phóng khoáng. Thôi kệ vậy, đi thì đi chết thằng Tây nào mà sợ. Nhưng sinh nhật thì biết mua quà gì đây. Hay là cứ U như Kỹ, tặng hoa vậy. Ok quyết định vậy đi. Thế là nó lại về phòng nằm ngủ một giấc, giấc ngủ thoải mái nhất mà nó có trong mấy tháng qua vì không bị ám ảnh bài vỡ nữa. Ngủ đến 04 giờ thì thức dậy kiếm gì bỏ bụng vì trưa chưa ăn, ăn xong thì đi kiếm shop Hoa mua một bóa hồng 17 cây, cầm về phòng cũng 05 giờ rồi.
Tắm rửa, lăn nách thơm tho sạch sẽ, thay bộ đồ hôm bữa Chị Vy mua cho lúc nó ở Hà Nội, đi ra đường leo lên xe Bus. Bước lên xe ai cũng nhìn nó như sinh vật lạ ấy. Chắc lần đầu thấy trai đẹp hay sao ấy (ATSM nữa rồi), có lẽ là họ để ý bóa hoa trên tay nó thì đúng hơn. Đáp 02 trạm xe bus thì cuối cùng cũng đến, lấy DT ra xem thì mới 06 giờ 30 thôi, sớm quá. Thế là nó quyết định đi 01 vòng dạo phố, gần tháng 10 rồi nên trời cũng mau tối, hên là không mưa như hai ngày trước. Lang thang một hồi gần 07 giờ thì nó quay lại nhà Hân. Bước vào thì thấy có nhiều nam thanh nữ tú đang ở đó, đứa nào cũng ăn mặc sành điệu, tóc tai chải chuốt ghê lắm. Bữa nay Hân mặc cái váy màu trắng nhìn khá nữ tính, nhỏ đang cười nói với đám bạn có trai có gái. Thấy nó cầm bóa hoa tiến đến thì có mấy đứa nhìn nó trân trân, bước đến gần Hân thì nhỏ cười.
- Nó: Chúc Hân sinh nhật vui vẻ nha. Có bóa hoa tặng Hân.
- Hân: Hihi… em cảm ơn anh. À ba mẹ em bảo anh tới thì vào trong ba mẹ em có chuyện cần nói.
- Nó: Vậy hả. Vậy thôi chào Hân, chào mấy bạn nhé. Nó gật đầu chào đám bạn Hân, mấy đứa cũng chào nó chỉ có một thằng hình như nhìn nó với ánh mắt khác lạ.
Nó đi vào trong thì thấy cô chủ đang ngồi với một chú, chắc là ck cô rồi. Nó chào hai người xong ngồi xuống nói chuyện. Chủ yếu là cô chú cảm ơn nó này nọ thôi. Nhập tiệc thì có 02 bàn tiệc, nó ngồi chung bàn với cô chú và vài đứa bạn của Hân. Hân thì ngồi bên kia với mấy cô bạn nữ và cái thằng hồi nãy nhìn nó kỳ lạ. Chú cao hứng lấy bia ra uống, chỉ có nó và chú uống còn đám bạn Hân thì uống nước ngọt. Được 02 lon thì thằng ngồi chung Hân đứng dậy qua bàn cầm lon bia lên mời.
- Thằng kia: Con xin phép mời chú Đức, mời anh đây 1 ly.
- Chú: Hoàng hả con. Thôi mời nước ngọt được rồi đừng mời rượu bia.
- Thằng kia: Dạ không sao đâu chú. Có l ly thôi mà.
- Chú: Ờ. 01 ly thôi nhé. Được rồi cụng ly.
Vậy là 03 người cụng ly, thằng kia tu ực cái hết ly bia rồi nhìn nó kiểu như chờ đợi, nó thấy vậy cũng tu cho hết ly. Thằng kia liếc nó một cái rồi đi về chỗ. Cả bữa tiệc nó cứ cảm giác như có ai đang theo dõi ấy, nhìn ra sau thì thấy thằng kia cứ lườm nó làm nó không thoải mái tý nào. Có quen biết gì đâu nhỉ. Một lúc sau nó cầm ly nước ngọt qua mời bàn Hân, chưa kịp nói gì thì thằng kia đá đểu.
- Hoàng: Nãy mời bia sao giờ cầm nước ngọt qua vậy anh trai. Khinh bọn này à?
Nó hơi khựng vì câu nói của thằng Hoàng, vụ gì đây ta, lời nói mang tính khích tướng không hề nhẹ nha nhok. Hân có vẻ không vui nên lên tiếng.
- Hân: Hoàng nói kỳ vậy, nãy giờ uống nước ngọt thì anh T mời nước ngọt thôi có gì đâu mà.
- Hoàng: Thì Hoàng chỉ nói vậy thôi mà Hân làm gì bênh vực ảnh ghê vậy. Đừng nói là... lại lườm nó.
- Nó: Thôi không sao. Để mình lấy bia vậy.
Nó nói xong đi lấy 1 lon bia cầm lại bàn, đổ vào 01 cái ly không đá rồi mời bàn Hân nhưng thằng Hoàng lại đá đểu.
- Hoàng: 01 ly uống sao đủ anh?
Nó hơi bực vì thái độ thằng này rồi, nó nể mặt Hân với chủ nhà nên nó không nói gì nhưng thằng này cứ lấn tới. Sẵn có tí men nó hỏi luôn.
- Nó: Thế bạn thích sao?
- Hoàng: Thì anh 1 lon tôi 1 lon vậy thôi.
- Nó: Ờ. Vậy cũng hay.
Thế là nó lấy thêm 1 lon bia nữa đưa cho thằng Hoàng, thằng này đúng kiểu yếu mà bày đặt ra gió. Nó cầm ly bia uống 02 hớp là sạch còn thằng Hoàng chảnh chó uống trong lon, uống lồi shit cũng chưa hết, Hân thấy thế ngăn thằng Hoàng lại nhưng nó đẩy Hân ra uống tiếp, mấy hớp cũng hết nhưng cái mặt thằng đó đỏ khé rồi. Nó chào bạn Hân rồi về bàn, nhưng nào có được bình yên. Thằng ku Hoàng lại mò qua mời, ai cản thằng ku cũng không chịu mà cứ đòi cưa lon với nó. Nó cũng chiều ý thôi và lại cái kiểu ặc ựa 5 phút mới xong 1 lon của thằng ku. Uống xong lon thằng ku đi về bàn mà lạng thấy thương, chắc thấm mẹ rồi. Nó cũng hơi hơi thấm.
Sau bữa tiệc đám bạn Hân đòi đi hát Karaoke, nó từ chối mãi không được đành đi theo. Vào trong đó thì đám kia thay nhau gào thét đinh tai nhức óc, thằng ku Hoàng lại gọi bia và lại ăn thua đủ với nó. Được thêm 2 lon thì thằng nhỏ lao lên giành Micro gào thét hát hò rồi tỏ tình với Hân các kiểu làm đám bạn cười bò còn Hân thì đỏ mặt lên. Gần 10 giờ thì cả đám tính tiền, Hân định lấy bill thì nó giật lấy bảo để nó mời coi như làm quen, Hân có vẻ chần chừ nhưng nó đã móc ra 700k đưa cho thằng phục vụ. Đám bạn Hân thì đi ra ngoài, lúc này nó mới lên chọn 01 bài để hát chơi chờ tiền thối vì có hơn 05 xị thôi. Bài nó chọn là “Mưa trên cuộc tình” của anh Bo. Phòng lúc này chỉ có mình nó, nhạc cất lên nó phiêu theo nhạc và hát hết sức tâm trạng. Hát vừa xong thì có tiếng vỗ tay, quay qua thì thấy Hân với mấy cô bạn đang nhìn nó. Nó cười hề hề rồi bỏ micro xuống bước ra ngoài.
- Hân: Anh hát hay ghê. Sao nãy giờ anh không hát.
- Nó: Hihi... thì để cho các bạn Hân hát mà.
- Bạn Hân: Anh với Hân là gì mà sao thấy thân quá vậy?
- Nó: Mình hả... mình là...
Nó chưa kịp trả lời thì Hân đã chen ngang vào.
- Hân: Ảnh là anh họ tao đấy. Đứa nào muốn xin số thì đãi tao 1 chầu đi nhé.
- Bạn Hân: Ok thôi gái. Hihi... sao trước h có thấy mày nói là có anh họ đẹp trai vậy đâu mày.
- Hân: Thì tao phải giấu chứ không để tụi mày làm hư ảnh sao.
- Bạn Hân: Con này ghê bây.
Thế là Hân và đám bạn cứ nói luyên thuyên về nó, còn nó bây giờ thấm bia rồi nên chỉ cười thôi. Bước ra đường thì vấn đề nan giải luôn, giờ này làm gì còn xe bus thế là gọi chú taxi và tốn thêm 500k nữa. Về tới phòng định ngủ thì lại thấy cuộc gọi của Hân.
- Hân: ALO. Anh về tới nhà chưa?
- Nó: Ờ mới về tới.
- Hân: Em xin lỗi anh chuyện hồi nãy nha.
- Nó: Chuyện gì Hân? Nó không nhớ là hồi nãy có chuyện gì nữa.
- Hân: Chuyện Hoàng đấy. Thật sự em cũng thấy rối khi Hoàng cư xử như vậy.
- Nó: À không có gì đâu Hân đừng bận tâm.
- Hân: Thật ra hôm em nhắn tin cho anh hỏi cảm giác khi yêu đấy, bữa đó Hoàng tỏ tình với em nhưng em nói để suy nghĩ. Tối đó em hỏi anh yêu thì cảm giác thế nào, anh nói em mới để ý là em hình như cũng có cảm tình với Hoàng nên em định sẽ trả lời là đồng ý nhưng bữa nay tự nhiên Hoàng lại hành động vậy làm em khó xử quá.
- Nó: Haha... không sao mà. Mình nói Hân nghe nè... thật ra Hoàng nó làm vậy vì bla bla bla... nó phân tích cho Hân về tâm lý con trai, về ghen khi yêu này kia nói chung là bênh vực thằng Hoàng. Hân nghe xong cũng ờ ờ mà không biết có hiểu gì không nữa. Một lúc sau nó ngủ quên lúc nào không hay.
Sáng hôm sau thức dậy trả phòng, ăn sáng rồi bắt xe Bus về nhà. Dự định là ở nhà vài ngày ăn uống ngủ nghỉ cho khỏe rồi ra bắc lại nhưng lũ bạn nó đâu cho nó được yên ổn mà lôi nó vào mớ rắc rồi của chúng.
Phần này chỉ còn 01 đoạn nữa là kết thúc, cám ơn anh chị em đã theo dõi câu chuyện của mình nhé. Do đang chăm bà đẻ nên chưa thể hứa bao giờ quay lại. Khi quay lại sẽ up hết phần 1 nhé. Chào thân ái và quyết thắng.
 

3quocdiennghia

New Member
Joined
Dec 7, 2017
Messages
83
Reaction score
0
Chuyến xe bus xuất phát đưa nó về nhà, trên xe nó nôn nao lắm. Như bao thằng tuổi 18 khác, điều đầu tiên nó nghĩ trên đường về không phải là gia đình mà là đám bạn cờ hó. Nó lấy điện thoại ra bấm số. Cờ hó Anh vk. Có người bắt máy.
- Nó: Alo cờ hó, dậy chưa mày, té ra bến xe bố nhờ cuốc xe ôm chùa nào.
- L nó chưa dậy con ơi.
Dek mợ, tiếng của ba nuôi. Vãi nồi rồi.
- Nó: Dạ con xin lỗi ba, con tưởng thằng L nó bắt máy.
- Ba nuôi: Không sao. Con về khi nào thế, thi cử ổn không con.
- Nó: Dạ con về được bốn ngày rồi ba. Thi cũng tạm thôi ba ơi.
- Ba: Ừ có gì chiều hay mai ghé nhà ba ăn cơm nhé, sẵn nói chuyện, an ủi thằng L dùm ba. Nó đang buồn lắm.
- Nó: Thằng L buồn hả ba? Nó buồn chuyện gì vậy ba?
- Ba: Ba cũng không biết nữa con, mấy bữa nay nó cứ uống say mèm rồi chui vô phòng nằm. Ba hỏi gì nó cũng không nói.
- Nó: Dạ con biết rồi. Có gì để con hỏi nó. Dạ thôi tới bến xe rồi, con chào ba.
Thế là nó cúp máy, bước xuống xe mà lòng thấy lo lo. Thằng Cờ hó này buồn chuyện gì nhỉ? À đúng rồi hỏi cờ hó C mới được.
- Nó: Alo C hả?
- C: Ờ gọi tao chi vậy mày?
- Nó: Định nhờ cuốc xe ôm chùa về nhà được không?
- C: Á đù. Về bao giờ thế. Chờ đó tao chạy ra liền.
Nó ra phía trước bến xe, kiếm cái quán nước nhỏ ngồi kêu chai sữa đậu nành (quán không có cam ép). Đang ngắm nhìn phố phường thì C nó chạy tới.
- Nó: Ê cờ hó tao đây nè mày. Vô uống ly nước đã.
- C: Nước nôi mẹ gì. Leo lên bố chở về, bố còn đi đón người iu.
- Nó: Dek. Vậy sao không nói sớm, tao bắt xe bus về cũng được.
- C: Chạy được nửa đường con gấu nó mới gọi bảo chở nó đi khám, tao bảo nó chờ tao 15 phút tao qua.
- Nó: Khám...heheh... nó nhìn thằng C với ánh mắt đê tiện nhất có thể và nở một nụ cười gian, thằng nhỏ chắc cũng hiểu cái nhìn và nụ cười kia có ý gì liền xua tay.
- C: Dek mợ, lại nghĩ bậy hả cờ hó. Leo lên không bố cho mày đi bộ nhé.
- Nó: Hehe... không làm bậy sao biết tao nghĩ bậy. Ok rồi chạy đi mày.
Thế là hai thằng thẳng tiến nhà nó. Trên đường đi nó chợt nhớ chuyện thằng L buồn nên nó hỏi luôn.
- Nó: Ê ku. Mày biết thằng L bị gì không mậy? Tao gọi nó không bắt máy, ba nuôi nói là nó buồn. Chuyện gì xảy ra thế.
- C: Haiz.... thằng nhỏ thở dài.
- Nó: Làm quái gì mà thở dài thế. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
- C: Thằng L với con Linh chia tay rồi.
- Nó: Chia tay. Mẹ mới yêu nhau được vài tháng đã chia tay. Lớn cả rồi chứ có phải bọ xít đâu mà chia tay dễ vậy mày. Nói tao nghe lý do gì hai đứa chia tay?
- Nó: Chuyện dài dòng lắm, để tao kể khúc giữa cho nghe. Hôm thi DH đợt 1 xong, thằng L nó hẹn con Linh đi cà phê nhưng con Linh bảo là có việc bận. Thế là tao với nó đi cà phê, quán cậu út mày đó. Đang uống cà phê thì tao thấy thằng nào chở con Linh còn ôm eo nữa chứ nên tao gọi thằng L thế là hai đứa bám theo. Đến khách sạn Thanh Hoài thì hai đứa kia rẽ vào. Thằng L bữa đó thẩn thờ không nói gì rồi nó kêu tao đi nhậu. Bữa đó nó ngồi vừa uống vừa khóc, ba nó rồi con Linh gọi nó không bắt máy. Sáng hôm sau nó hẹn con Linh ra nói lời chia tay luôn. Con Linh nói là hiểu lầm rồi nhưng thằng L nó bảo chính mắt nó và tao thấy. Con Linh gọi hỏi tao thì tao cũng nói là có thấy 02 đứa vô khách sạn. Con Linh tính giải thích nhưng thằng L không nghe rồi từ bữa đó đến nay chiều nào nó cũng kêu tao đi nhậu, tao thì bữa đi bữa không nhưng nghe ba thằng L nói đêm nào nó cũng nhậu tới 1 2 giờ sáng mới về, về tới nhà là nằm lăn ra khóc lóc. Ba nó hỏi tao tao cũng hok dám nói chỉ nói là nó buồn gì đó thôi.
- Nó: À. Chuyện là vậy. Thế con Linh nó giải thích thế nào?
- C: Tao có biết đâu. Nó bảo gọi điện thoại cho thằng L toàn là ba thằng L bắt máy. Còn thằng cờ hó rủ tao đi nhậu toàn lấy số bàn gọi, có lần tao lén gọi con Linh ra, nó thấy con Linh thì đứng dậy bỏ đi làm tao tính tiền thấy mẹ luôn.
- Nó: Dek mama chúng mày. Chuyện động trời vậy mà éo đứa nào nói cho tao một tiếng là sao. Có còn coi tao là bạn nữa không hả?
- C: Tao cũng định gọi nói với mầy rồi nhưng con Nữ nó không cho, nó nói để cho mày tập trung thi đợt 2.
Đám bạn cờ hó của nó là vậy, quan tâm nhau từ trước đến giờ. Hai thằng bạn vào sinh ra tử thêm 03 con sư tử mồm oang oang vậy nhưng sống rất có tình nghĩa. Thằng C nói vậy rồi thì nó cũng không có lý do gì trách tụi nó. Thế là nó im lặng về nhà. Chào ba mẹ rồi chạy qua chào bà ngoại với cậu út.
Chiều hôm đó nó chạy ra sân banh của xóm đá banh, tụi trong xóm thấy nó về thì mừng lắm kiểu như thấy Việt Kiều về nước ấy. Chúng cứ bâu vào hỏi này hỏi nọ mà chủ yếu là gái bắc xinh không rồi ra ngoài đó có cua được em nào không? Nó cũng trả lời thật tình là có 4 5 em thích nó mà toàn mấy em xinh tươi. Đám bạn hàng xóm nghe thế thì ngưỡng mộ nó lắm (ATSM thôi mấy thím à...hihihi). Tối hôm đó ăn cơm với ba mẹ, gọi điện cho ông bà bảo là nó sẽ ở đây một tuần rồi ra Bắc chờ kết quả.
Đêm hôm đó nó có một giấc mơ rất quái: Nó đang dự một đám cưới, cô dâu chú rể quay lên trên nên nó không biết là ai nhưng xung quanh bàn nó là những người mà nó biết: Ba mẹ nó, ba nuôi, cờ hó C, Lan, Nữ, Thúy, Vy, Cậu út, KLinh, Kly, Ngân, Yến, PA, Ngọc, ông, bà các cô chú, chị Hòa, thằng Dũng có cả thằng Vỹ nữa và đương nhiên em của nó đang ngồi nắm tay nó. Mọi người cười nói với nhau rất vui vẻ nhưng hình như thiếu mất 02 đứa. Lúc này nó nhìn lên sân khấu thì há mồm: Ô dek. Thằng L mặc áo cô dâu còn con Linh mặc đồ chú rể. Cả đám ở dưới cười bò lăn bò càn, thằng L quê quá vung tay khỏi con Linh rồi nói: Chúng ta chia tay đi... Lúc đó nó giật mình tỉnh dậy.
Sáng hôm sau nó bán hàng phụ mẹ, đến 09 giờ nó xin phép đi chơi. Nó lấy điện thoại gọi cho con Lan.
- Nó: Alo. Lan hả? Rảnh không tao nhờ cái này?
- Lan: Ờ. Nói đi.
- Nó: Lát nữa mày dẫn.... vầy vầy vầy nhé...
- Lan: Ok.
Nó lại gọi cho con Nữ và cũng nói yh như con Lan.
Vậy là ổn rồi, bây giờ đi thăm bé yêu của nó. Nó ghé mua bánh socola rồi hoa ly để thăm em. Bữa nay nó chỉ đứng đó nhìn em của nó thôi. Nó cảm thấy tâm hồn thật nhẹ nhỏm, nhìn em cười cũng thật hạnh phúc. Em của nó giờ này chắc đã đầu thai kiếp khác rồi. Có lẽ Ngọc nói đúng. Nó cần phải thay đổi để đón nhận cái gì đó mới mẻ. Tạm biệt em nó đi thẳng đến nhà ba nuôi. Đến nơi thì thấy ba nuôi đang tỉa cây. Nó gọi thì ba nuôi chạy ra mở cửa.
- Nó: Con chào ba.
- Ba: T mới qua hả con?
- Nó: L nó đâu rồi ba?
- Ba: Haiz... ba hết nói nổi nó rồi. Đêm qua nó lại nhậu say xỉn rồi đánh nhau, người ta gọi ba ra thì thấy mặt mày nó bầm tím. Ba hết biết làm sao với nó rồi. Con khuyên nó dùm ba với.
Dek mợ cái thằng này, làm khổ bản thân rồi giờ làm khổ ba nuôi. Nó không ưa cái thứ ấy. Chỉ là một đứa con gái thôi mà (nói thì hay nhưng tua lại 01 năm trước nó còn thảm hơn thằng L lúc này, suýt chút là theo em luôn).
- Nó: Để con lên kêu nó dậy. Dù có chuyện gì bà cũng đừng can thiệp nha ba.
- Ba: Ừ. Con khuyên nó dùm ba.
Thế là nó đi thẳng lên phòng thằng L, cái phòng nó quá quen rồi, cả năm lớp 10 nó với thằng L ôm nhau ngủ rồi thông nhau tè lè hết trong căn phòng này. Nó cũng chả cần gõ cửa mà mở cửa đi thẳng vào, thằng chó nằm trên nệm mặc mỗi cái quần đùi, nó nhìn ra nệm thì thấy một đống chè. Thằng khốn này ói đây mà. Nó đến gần lay thằng L.
- Nó: L ơi dậy dậy nói chuyện với tao cái.
- L: Aaaa... ba để con ngủ đi.
- Nó: Ba mụ nội mày. Dậy tao có chuyện này cần nói.
- L: Con không muốn nghe gì nữa đâu, ba mặc xác con đi.
- Nó: Bây giờ mày có dậy không?
Thằng L vẫn nằm im. Mẹ mày lỳ với ông à, được. Nó lẳng lặng vô nhà vệ sinh lấy 01 thùng nước. Nó đem ra và ào... thằng L bật dậy, mình mẩy nó như con chuột bị mắc mưa.
- L: Ba làm cái gì vậy?
- Nó: Ba cái bà nội mày. Dậy mau nói chuyện với tao.
- L: T hả. Sao mày lại ở đây?
- Nó: Đéo có sao trăng gì hết. Dậy tắm rửa, vệ sinh xuống nhà tao có chuyện muốn nói.
- L: Mẹ mày làm tao ướt hết rồi. Thằng chó.
- Nó: Tao cho mày 10 phút.
Nó nói xong ra ngoài đóng cửa cái ầm, nó đi xuống dưới nhà thì thấy ba đang ngồi đó.
- Ba: L nó có nghe con nói không T?
- Nó: Ba yên tâm thằng này để con trị nó cho.
Đúng 10 phút sau thằng L bước xuống rồi lại ngồi đối diện ba và nó.
- Nó: Tỉnh rượu chưa?
- L: Mẹ mày xối thế thì bợm nó cũng tỉnh.
- Nó: Nè nè... có người lớn ở đây không có nói tục biết chưa mày?
- L: Dạ con xin lỗi ba.
- Ba: Thôi hai đứa nói chuyện đi, ba ra lên phòng nằm nghỉ.
Ba nói xong đứng dậy đi lên phòng, bây giờ chỉ còn hai thằng bạn nói chuyện với nhau.
- Nó: Nói. Tại sao lại tự hành hạ bản thân?
- L: Mày éo hiểu đâu. Tao buồn lắm.
- Nó: Buồn là mày có quyền làm cho người khác lo lắng cho mày hả? Mày có biết là đêm nào ba cũng phải ngồi thức canh cổng chờ mày về, đêm qua mày còn đi đánh nhau với người ta để ba phải ra lôi về. Mày làm con kiểu gì thế L (chém kinh vãi mấy thím à, nó có biết cái vẹo gi đâu, mới về thôi mà).
- L: Mày mặc kệ tao đi, tao đau lắm mày không hiểu đâu.
- Nó: Thằng chó này. Nó lôi cổ thằng L dậy.
- Nó: Mày nghĩ tao chưa từng trãi qua chuyện này hay sao. Tao còn đau hơn mày gấp trăm ngàn lần, mày nhìn tao mà làm gương. Tao không muốn mày giống như tao cách đây một năm. Biết chưa thằng chó.
- L: Hức... hức... (thằng L bắt đầu khóc) nhưng tao nhớ Linh lắm, càng nhớ tao càng hận.
- Nó: Tao cấm mày khóc. Nước mắt không phải là dành cho hạng con gái như vậy. Hiểu chưa?
- L: Hức... nhưng tại sao chứ. Tao có làm gì sai mà nó lại đối xử với tao như vậy.
- Nó: Tao chưa biết ngọn nguồn sự việc thế nào nhưng tao sẽ điều tra. Còn bây giờ lên lầu thay đồ tao chở đi uống cà phê. Tao hẹn thằng C rồi đó.
- L: Tao không đi đâu. Tao không muốn ra ngoài.
- Nó: Tao nói đi là đi. Nhanh hay muốn tao đấm cho vài cái mới tỉnh. Mày càng lụy nó càng khinh mày. Tươi tỉnh lên.
- L: Ờ. Chờ tao chút xíu.
Thằng L đi lên phòng, nó ngồi xuống ghế. Tình yêu có thể làm cho một thằng mạnh mẽ đổ gục, có thể làm cho một đứa con trai khóc ngon lành. Nó từng trãi qua nên nó hiểu cảm giác này. Bất chợt nó nhìn qua bàn thờ em, nó tiến lại thắp cho em nén nhang. Một lúc sau thằng L đi xuống rồi 02 thằng ra quán cà phê của cậu út nó. Bước vào thì thấy thằng C đang gửi xe.
- C: Mấy ngày rồi mới thấy mày giống con người đó L?
- L: Mẹ mày chứ trước giờ tao giống gì?
- C: Nhìn giống con cún bị chủ đánh, cứ co rút lại.
- L: Mẹ đá đểu tao hả cờ hó.
Thằng L bay vào chụp đầu thằng C kẹp vào nách rồi chà chà tóc, thằng C thì cứ la oái oái làm cả ba đứa đều cười. Sao giống những ngày xưa quá, ngày 03 thằng mới thân nhau. Lên lầu thì đích thân chị Hương ra order, nó thì cam ép (bây giờ thành thói quen luôn rồi), 02 thằng kia thì bạc xỉu và đen đá.
- C: Đù mé thằng T, về đó ở mấy tháng gái tính hẳn ra?
- Nó: Hả? Mày nói gì? Nó chưa hiểu ý thằng này cho lắm.
- C: Nghĩ sao giờ chuyển sang uống cam ép. Mày qua Thái là vừa rồi đấy T.
- Nó: Hì... uhm... thói quen mới.
Nước được bưng ra, ba thằng ngồi chém gió trên trời dưới đất từ Tây sang Tàu, từ Bắc vô Nam nói chung là nhớ gì chém đó. Bất chợt thằng C nói.
- C: Phải chi có tụi con Linh, Lan, Nữ ở đây thì vui mày nhỉ?
Thằng C nói xong thì bị nó trừng mắt, nó đánh mắt về phía thằng L. Thằng L đưa tay quậy cái ly cà phê lên mà mặt đăm chiêu, tự nhiên thằng L thò tay vào túi rồi móc ra gói ba số, nó lấy 01 điếu cho lên miệng.
- Nó: Dek mợ mày bày đặt hút thuốc nữa hả L?
- L: Mới hút hai ngày thôi mày. Có cái này đúng là giảm bớt nỗi buồn. Thằng L cầm cái bật lửa lên.
Nó đứng dậy giật cả cái bật lửa và điếu thuốc trên miệng thằng L.
- Nó: Mày hỏng thật rồi L ạ. Mày bỏ ngay cho tao. Tao mà còn thấy mày hút thuốc thì đừng coi tao là bạn nữa.
Thằng L có vẻ sợ cái thái độ của nó nên lật đật nhét bao thuốc vào túi. Thằng C thì kéo nó ngồi xuống. Ba thằng bây giờ tự nhiên im lặng, bỗng chuông điện thoại của nó reo, nó cầm điện thoại lên nghe.
- Nó: Alo. Tới chưa.
- Nó: Ok. Tầng 2.
- Nó: Ok ok...
Nó cúp máy, thằng C với thằng L quay qua nhìn nó với ánh mắt dò xét.
- C: Ai gọi mày vậy T?
- Nó: Bạn.
- C: Bạn nào?
- Nó: Lát rồi biết
Một lát sau có 03 đào khá mướt bước lên cầu thang, 01 em mặc váy hồng, 01 em mặc quần đùi jean khoe cặp giò trắng mướt, 01 em nữa mặc bộ đồ bay ngắn. Nó thấy ba em liền quất lại. 03 em xà vào lòng ba thằng nó, em váy trắng thì ngồi cùng với thằng L, em đùi jean thì ngồi với thằng C còn em đồ bay thì ngồi hẳn vào lòng nó. Hai thằng kia ngơ ngác nhìn nó.
- Nó: Biết thằng L buồn nên tao kêu ba em đến phục vụ tụi mình. Nhìn 03 em mướt rượt thấy không. Lát tụi mày dắt đi đâu thì dắt nhé. Tiền anh lo hết rồi. Cho tụi mày xụi luôn, xỏa đi anh em... hahaha...
 

3quocdiennghia

New Member
Joined
Dec 7, 2017
Messages
83
Reaction score
0
Khúc này đùa... thật ra thì đúng là có 03 đào mặc ba bộ đồ như trên bước lên cầu thang nhưng ba đào này mà đụng vào thì liệt luôn và gãy răng nữa. Ba đứa đó là Linh, Lan và Nữ. Thằng L nhìn thấy con Linh liền nhăn mặt rồi đứng dậy định đi.
- Nó: Ngồi xuống... nó quát thằng L làm thẳng nhỏ co vòi.
- Nó: 03 đứa kia sau còn đứng đó, không ngồi là tao cho đứng cả buổi nhé.
03 con sư tử kia thấy nó gọi cũng đi lại, nó liếc nhìn ra hiệu cho thằng C đứng dậy, Lan với Nữ cũng hiểu ý đẩy con Linh ngồi vào gần thằng L. 02 đứa nó liêc nhau một cái rồi nhìn ra hai hướng.
- Nó: Lâu lắm rồi mới có dịp hội ngộ như vầy. Ba đứa mày uống gì kêu luôn đi.
- Sinh Tố bơ (Lan), mãng cầu xiêm dằm (Nữ), cà phê đen đá (Linh).
- Nó: Chà chà... anh chị nhà ta uống nước cũng phải cho giống nhau à.
Nó nói xong cả đám nhìn về hai đứa kia, con Linh nhìn ly cà phê của thằng L xong quay mặt đi. Một lát sau phục vụ mang đồ uống ra. Lúc này mặt nó nghiêm túc lại.
- Nó: E hèm... Thôi đùa đủ rồi. Bây giờ tao nói chuyện nghiêm túc đây.
- Sặc săc... thằng cớ hó C bụm miệng cười...
- Sặc sặc... 02 con Lan và Nữ cũng cười và rồi
Hahaha... cả đám cùng cười, thằng L với con Linh đang cười tự nhiên quay qua nhìn nhau rồi lại làm mặt lạnh, nó cầm muỗng gõ lên đầu 03 đứa kia mới chịu nín.
- Nó: Dek mama tụi mày, mắc gì cười?
- C: sặc sặc... mày làm cái mặt nghiêm túc làm tao mắc cười éo chịu nổi T à. Nhìn mặt yh như các bố làm quan to ấy, nhìn nghiêm túc mà đần thối ra. Ây da. Thằng chó này...
Thằng C vừa nói xong bị ăn nguyên cái muỗng vô đầu la làng. Đám kia cũng im ru, tự nhiên bữa nay thấy nó có uy dễ sợ.
- Nó: Bây giờ tao nói tụi mày chỉ việc nghe thôi, tao cho đứa nào nói thì đứa đó nói. Đứa nào chọt đểu hay cười là tao cho mấy cái sừng lên đầu. Nó vừa nói vừa cầm cái muỗn inox lên quơ quơ. Đám kia ngã người né.
- Nó: Tao mới đi xa về, định là tụ họp cả đám lại chơi vui vẻ 01 tuần vì tao sắp ra bắc lại rồi.
- C: Ra Bắc... cả đám đồng thanh rồi trợn mắt nhìn nó.
- Nó: Thì tao ra đó chờ kết quả thi, nhưng tao về có mấy ngày mà đã nghe biết bao nhiêu chuyện không vui, tao không muốn thấy nhóm bạn mình tan đàn xẻ nghé. Tao biết tụi bây muốn tao tập trung thi DH nên không báo nhưng chuyện như vậy phải nói cho tao sớm. Mà tụi bây cũng tệ lắm, chuyện hai đứa nó như vậy mà không đứa nào tìm hiểu rồi giúp đỡ hết.
- Lan: Mày nói chuyện khác quá T à. Không giống mày trước đây tí nào.
- Nó: Ờ thì có hơi đạo lý nhưng tao nói đúng không?
- C: Ờ thì đúng.
- L: Thôi tụi mày không cần nói. Mọi chuyện kết thúc rồi, tao về.
- Linh: Tao cũng không thích ngồi chung với người cứng đầu. Tao cũng về.
- Ngồi xuống... nó nạt một cái làm cả đám giật mình.
- Nó: Từ giờ tới lúc tao nói xong. Đứa nào về thì sau này đừng coi tao là bạn nữa. Nó nói xong thì L và Linh ngồi xuống.
- Nó: Coi như bỏ qua chuyện râu ria. Vào luôn chuyện chính. Bây giờ thằng L hay con Linh nói trước.
- L: Tao cạn lời với người phản bội.
- Linh: Tao cũng xa mạc lời với mấy người ngoan cố, cứng đầu.
- C: Tao cũng khô hạn lời với một thằng điên và một con khùng. Ây da...
Thằng C xoa đầu quay qua nhìn nó, tay nó đang cầm cái muỗng phẩy phẩy. Thằng nhỏ ức lắm nhưng hok dám hó hé.
- Nó: Tao nghe đại khái thằng C kể rồi. Bây giờ con Linh nói xem chuyện là thế nào.
- L: Khỏi cần nói. Tao thấy rành rành trước mắt ra đấy.
- Nó: Mày nín. Ai cho phép mày nói. Linh nói xem nào.
- Linh: Người ta đã không muốn tin tao thì tao nói có ý nghĩa gì nữa. Hức... khóc rồi, thằng L nghe Linh nấc cũng liếc qua, nhìn mặt là biết còn yêu lắm mà cãi cố đây mà.
- Nó: Nín ngay. Mày nói cho tao nghe chứ tao có nói mày nói cho thằng L nghe đâu. Nói đi tao giải quyết cho.
- Linh: Hôm đó sự việc không phải như L với C thấy. Thật ra người hôm đó chở tao là anh họ tao ở Sài Gòn lên chơi... bla bla bla... Tóm lại là con Linh có một thằng anh họ con bác ở Sài Gòn tên Quân. Ông Quân này có một nhỏ người yêu tên Sương là dân miền Tây đang học đại học ở đây. Ông Quân này thì nghi bà Sương kia ngoại tình nên theo dõi, rồi lúc phát hiện bà kia đi khách sạn với thằng khác liền nhờ con Linh đi theo bắt gian, con Linh này thì rảnh rớm cũng đi theo rồi bị 02 ông thần L và C thấy. Thế là xảy ra cớ sự này.
- Linh: Hức... chuyện là vậy đó mà người ta có nghe tao giải thích đâu. Người ta không tin tao nữa thì tao cũng đành chịu chứ biết sao giờ. Yêu mà không tin tưởng nhau thì chia tay. Hức... con Linh khóc còn 02 nhỏ kia an ủi.
- Nó: Lan với Nữ tụi bây ý kiến sao về chuyện này?
- Lan, Nữ: Tụi tao tin con Linh nói thật.
- Nó: Còn thằng C?
- C: Tao... tao... tao tin thằng L vì bữa đó...
- Nó: Được rồi. Bây giờ mày nói đi L?
- L: Tao éo tin gì hết, tao chỉ tin vào mắt của tao thôi.
- Nó: Được rồi. Chuyện này dễ mà. Con Linh nói là hôm đó đánh ghen đúng không. Có ai làm chứng không?
- Linh: Có chị lễ tân với anh bảo vệ.
- Nó: Ok. Vậy bây giờ đến đó hỏi.
Nó đứng dậy, C, Linh, Lan, Nữ cũng đứng dậy chỉ có thằng L ngồi cúi gằm mặt xuống.
- Nó: Sao thằng kia. Muốn biết sự thật thì đi đến đó hỏi.
- L: Tao tao... thằng L ngập ngừng.
- Nó: Tao tao cái quần gì. Đàn ông thì phải quyết đoán. Đến đó nếu con Linh nói đúng là tao bắt mày phải quỳ xuống xin lỗi nó đấy. C mày lôi nó dậy dùm tao.
- C: Tuân lệnh chỉ huy.
Thằng C chào kiểu bộ đội xong lôi thằng L đứng dậy. Thế là 06 đứa 03 xe đi đến khách sạn Thanh Hoài. Nó bước vào quầy lễ tân.
- Nó: Chị ơi. Hôm bữa 05/7 có hai người vào khách sạn mình đánh ghen đúng không chị?
- LT: Ơ em nói gì lạ vậy? Khách sạn chị làm gì có đánh ghen?
Nghe chị LT nói xong mặt con Linh hơi nhăn lại, cả đám lại nhìn về phía con Linh với ánh mắt nghi ngờ. Con Linh lao đến quầy lễ tân.
- Linh: Chị cố nhớ dùm em, bữa đó em với anh họ làm ầm ỉ lên mà chị.
- LT: Chắc em nhầm rồi. Không có đâu em. KS chị uy tín lắm.
- Linh: Hức... chị nhớ lại dùm em.
- L: Rõ rồi đúng không. Tao về trước.
- Linh: Anh đứng lại đó. Anh mà về thì sau này anh sẽ hối hận đấy. Hức hức... con Linh nó khóc thành tiếng rồi. Thằng C chạy ra ôm thằng L lại. Đúng lúc đó có tiếng nói.
- Tụi nào lại đến quậy khách sạn của tao. Ơ cháu thằng P đây mà. Sao cậu mày nói mày về Bắc học.
Nó nhìn kỹ người đang nói chuyện, à cậu Tú Lửa bạn cậu út nó.
- Nó: Dạ con về đây thi DH cậu.
- CTL: Ờ giỏi đấy. Thế sao mày đến đây làm ồn ào khách sạn nhà tao vậy? Ủa cái con nhỏ này sao lại đến đây quậy nữa. Muốn bị đánh hả mày?
- Nó: Ơ. Cậu biết nó hả? Chỉ vào con Linh.
- CTL: Sao không. Mấy bữa trước nó với thằng Anh của nó đến KS tao đánh ghen rồi quậy um xùm, tao phải gọi mấy đứa em đến tống cổ đi đấy.
Lúc này thì cả đám quay qua nhìn thằng L, còn thằng nhỏ thì mặt ngơ ngác rồi nhưng nó vẫn cãi cố.
- L: Tao không tin, lỡ đâu Linh sắp xếp chuyện này.
- Linh: Anh... hức hức...
- CTL: Chuyện gì vậy T?
- Nó: Dạ chuyện vầy vầy nè cậu... kể đại khái lại cho CTL nghe.
- CTL: Đậu xanh tụi mày mới tí tuổi đã bày đặt yêu đương nhăng nhít. Để tao cho coi lại camera là biết chứ gì. Nể thằng P đó nha mậy.
- Nó: Dạ cảm ơn cậu. Hihii...
Thế là cả đám túm tụm vào màn hình, đầu tiên là 01 cặp nam nữ vào thuê phòng rồi một lát sau con Linh và ông kia vào cũng thuê phòng, rồi chuyển sang hành lang thì thấy cảnh ông kia tát con nhỏ trong cặp thuê phòng đầu tiên, nhỏ chỉ quấn mỗi cái khăn. Con Linh cũng tán nhỏ một cái rồi nắm tóc tè lè. Mẹ cái con sư tử này, đời mày tàn rồi L ơi, dây phải con bà chằn rồi. Coi phim xong cả đám nhìn về phía thằng L, nó bây giờ mặt xanh như đít nhái chỉ dám lén nhìn con Linh.
- Nó: Dạ con cám ơn cậu Tú.
- CTL: Ờ không có gì. À mày nói thằng P mai tao đem gà qua xổ nhé.
- Nó: Dạ. Con chào cậu. Về thôi tụi bây.
Chào CTL xong cả đám lục đục đi về, một không khí u ám bao trùm. Về đến quán cafe lại vào bàn ngồi. Bây giờ 04 ánh mắt đổ dồn về thằng L chỉ có con Linh là vẫn khóc rấm rức.
- Nó: Giờ sao đây anh vợ. Mọi chuyện rõ rồi đấy. Sao cứ ngồi thừ mặt ra đấy vậy.
- L: Tao... tao...
- Nó: Thôi. Có tội thì phải chịu phạt. Linh bây giờ tao cho mày tát nó 03 cái vì cái tội ngang bướng, cứng đầu không tin tưởng nhau. Còn thằng L mày ngồi im cho nó đánh, mày mà chống cự thì tao cho mày bụng bự luôn.
- L: Ờ... thằng nhỏ đưa mặt về phía trước nhắm mắt lại.
- Linh: Tao không đánh người dưng...
- L: Em. Tha lỗi cho anh... anh biết mình sai rồi...
- Linh: Khỏi cần nói nhiều. Yêu mà không có niềm tin thì chia tay đi.
- L: Đừng mà em, tha lỗi cho anh một lần thôi. Lần sau anh không dám nữa đâu.
- Nó: Thằng này hứa kiểu gì vậy mày. Còn muốn lần sau nữa hả?
- L: À không. Đây sẽ là lần cuối. Tha thứ cho anh đi Linh ơi.
- Linh: Không là không. Anh làm tôi đau khổ mấy ngày qua, tôi không tha thứ cho anh đâu.
- Nó: Dek mợ hai đứa mày. Con Linh không đánh đúng không. Được rồi để tao thay mặt mày đánh nó.
Nó nói xong xách cổ thằng L lên nhá hàng thật cao, thằng nhỏ mím môi không dám chống cự.
- Đừng đánh anh ấy mà T ơi, tao lạy mày đó. Hức hức...
Con Linh lao vào ôm ghì lấy lưng nó, mấy đứa kia cũng lao ra can.
- Nó: Con chó thả tao ra.
- Linh: Tao không buông. Buông ra mày đánh anh ấy thì tao đau lòng lắm.
- Nó: Mẹ mày không buông tuột quần tao bây giờ con quỷ cái, tao mặc quần thun bà nội ơi.
Nó nói xong con quỷ kia mới chịu buông cái hông nó ra, quần thì tụt xuống lú cái Xì màu đen ra rồi. Nó kéo kéo quần lên rồi quay qua nhìn con Linh.
- Nó: Ủa đứa nào nói người dưng rồi. Người dưng thì quan tâm chuyện tao đánh nó làm gì?
- Linh: Nhưng tao yêu anh ấy.
- L: Anh cũng yêu em Linh ơi.
Thế là hai đứa bay vào ôm nhau và mạnh đứa nào đứa nấy khóc. Dã man thật. Cho tụi nó khóc một hồi cũng chịu tách ra.
- Nó: Thế giờ sao? Làm hòa chưa?
- L: Anh xin lỗi... anh hứa sẽ không bao giờ làm em khóc nữa.
- Linh: Hihi... nhớ giữ lời đó nha.
- Nó: Coi mẻ kìa... vừa khóc vừa cười ăn mười...
- Linh: Mày nói gì nói lớn lớn tao nghe với T.
Con Linh thay đổi 180 độ, mới đáng thương thế mà bây giở lại nhìn nó với ánh mắt sát thủ làm nó đứng hình, mẹ hai đứa mày tao mới giúp hai đứa giảng hòa đó.
- Nó: Hihi... ăn mười cục kẹo... thôi coi như chuyện buồn đã qua chuyện vui cũng đến. Vầy đi. Chiều nay chúng ta ăn liên hoan mừng đôi trẻ hòa hợp. Chi phí sẽ do thằng L chịu hết. Đứa nào đồng ý giơ tay.
- Đồng ý.... cả bốn đứa giơ tay, con Linh cũng giơ tay. Vậy là xong mớ rắc rối với đám bợn này. Chiều hôm đó cả đám mua đồ ăn về nấu tại nhà thằng L, ba nuôi thì kéo về thùng ken thế là 04 người cưa, nó bữa đó tê quá ngủ luôn tại nhà thằng L.
Đáng lẽ chuyện đến đây là chuyển sang câu kết và hết phần này nhưng trong cái tuần này có một sự kiện khá hài liên quan đến thằng C và bồ nó. Mình để thành ngoại truyện nhưng thôi mang vào đây cho anh em đọc cũng được. Thôi để lần sau kể tiếp nhé.
 

3quocdiennghia

New Member
Joined
Dec 7, 2017
Messages
83
Reaction score
0
Chap cuối của phần 2:

Câu chuyện sau đây liên quan đến thằng C bạn thân của nó. Sau cái vụ giảng hòa cho thằng L và con Linh thì mọi chuyện cũng bình yên trở lại. Đám nó vẫn thỉnh thoảng cafe cà pháo, hai anh chị kia mặn nồng lắm rồi, nhiều lúc sến súa làm nó mắc ói luôn. Nó thì ở lại một tuần đi chơi. Bữa nay là bữa thứ năm rồi. Sáng nay thức dậy sớm phụ mẹ dọn hàng rồi chạy bộ. Chạy xong về tắm một phát thì thấy thằng C gọi đến.
- Nó: Alo gâu gâu đi cờ hó?
- C: Gâu bà nội mày.
- Nó: Hehe... anh đùa mà chú cứ nóng thế. Sao sáng sớm định rủ tao đi ăn sáng à?
- C: Uhm. Tính rủ hai thằng mày đi ăn sáng, sẵn có chút chuyện anh cần nhờ hai chú.
- Nó: Đù đù... có chuyện cần nhờ thì phải ăn cái gì được được tý nha mậy. VN Phở nhé.
- C: Má... bạn bè kiểu gì mới nhờ tý đã đòi ăn sang. Thôi éo thèm nhờ nữa.
- Nó: Tùy chú à... không nhờ anh ra ăn sáng thì khỏi nhờ nữa đấy.
- C: Từ từ thằng khốn... được rồi. Mợ nó...
- Nó: Lầm bầm gì thế. Anh mà lẫy là là anh ứ thèm đi nhé.
- C: Rồi rồi. Dạ em kính mời hai anh ra ăn VN phở.
- Nó: Hehe... phải vậy chớ... được anh duyệt. 07 giờ anh có mặt. Chú mà cho anh leo cây thì chú xác CMN định cái mông chú đi nhé.
Thế là cúp máy, mới hơn 06 giờ tý nên ra phụ mẹ bán hàng cái đã, đúng 06 giờ 50 đóng cái quần lửng lấy chiếc cup của ba ra phóng đến quán. Vào trong thì đã thấy hai thằng cờ hó ngồi lau đũa rồi. Nó bước lại ngồi xuống, một chị PV nhìn dễ thương bước ra order.
- Nó: Quán mình phở gì ngon mà mắc nhất chị?
- PV: À. Phở đặc biệt 55k một tô em.
Nghe chị PV nói xong nó liếc nhìn thằng C cười đểu, thằng C thì nhăn mặt rồi. Tội nghiệp chắc xót xa lắm đây
- Nó: Chị lấy cho em tô phở đặc... nó lấp lửng làm bà PV chờ, thằng C thì cứ nhìn nó kiểu như cầu xin ấy.
- Nó: Dạ lấy em tô phở gân bò viên được rồi chị.
Chị PV ghi xong đi vào trong, thằng C thì mặt giản ra tí xíu.
- C: Hỏi phở đặc biệt sao lại kêu phở gân mày?
- Nó: Thì thấy cái bản mặt đang mếu của mày. Tao sợ kêu xong mày ngồi đó khóc nữa thì ăn mất ngon L hỉ.
- C: Mày khinh anh à. Tiền anh một túi đây này. Mày kêu mấy tô phở đặc biệt anh cũng trả được chứ đừng nói một tô.
- L: Á đu... anh C nay lên đại gia rồi.
- Nó: Vậy để tao kêu đổi lại hai tô phở đặc biệt... chị ơi... nó giả vờ lấy tay quắc quắc chị PV. Thằng C thấy thế lấy tay xua xua.
- C: Thôi mày. Kêu rồi đổi lại cực người ta. Kêu gì ăn đó đi. À mà tao có chuyện cần nhờ tụi bây giúp đây.
- Nó: Nói lẹ đi không lát ăn là không nói chuyện được.
- C: Tụi bây biết Vân người yêu tao đúng không?
- Nó: Ơ người iu mày tên Vân à. Sao hôm bữa nghe bảo tên Thảo. Nó cố tình trêu thằng C thôi, mặc dù đi xa nó cũng chả lạ gì con Vân kia. Học lớp 11 năm nay lên 12 VH, hồi trước nó với thằng L cũng giúp cu C mới cưa đổ em í. Phải nói cũng khá xinh.
- L: Ủa. Tao cứ tưởng tên Hà chứ. Haha... Thằng này cũng hùa theo nó trêu thằng C.
- C: Thôi thôi hai thằng ông nội. Đừng có giỡn nữa. Để tao nói hết nè.
Vậy là hai đứa không giỡn nữa mà ngồi im nghe thằng C kể chuyện. Cũng chả chó gì. Chuyện là nhỏ Vân ở trong này với ông bà ngoại và cậu, nhà nhỏ thì tít ngoài Vũng Tàu ấy. Quen thằng C hơn một năm rồi, nhà thằng C thì biết mặt nhỏ cả rồi chỉ có ba mẹ với em gái nhỏ Vân thì chưa biết mặt thằng C. Cuối tuần này nhỏ kêu thằng C đi với nhỏ về nhà nhỏ để cho ba mẹ nhỏ gặp.
- C: Giờ tao phải làm sao đây tụi bây?
- Nó: Sao trăng gì nữa. Được đi du lịch Vũng Tàu với gái sướng bỏ mẹ ra còn gì.
- C: Đù mày nói nghe đơn giản quá. Du lịch thì tao đâu nói gì. Cái này là ra mắt ba mẹ người iu. Tao run lắm.
- L: Run gì mà run. Tao thấy bình thường mà. Bữa tao qua nhà Linh tao có thấy run gì đâu.
- C: Thằng khốn này. Mày với ba mẹ con Linh thì còn lạ mặt gì nhau nữa mà run. Mày chả nói năm lớp 9 mày còn ăn dằm nằm giề nhà con Linh cả tháng đấy thôi. Đến nỗi mẹ con Linh còn kêu mày là con rể không nhớ à.
- L: Ờ hen. Tao quên. Thế thằng T thấy sao mậy.
Chà chà, bây giờ mới để ý đến nó à. Lúc này nó vuốt vuốt cằm ra chiều suy tư ghê lắm. Rồi nó lấy vẻ mặt hình sự nhất phán một câu.
- Nó: Mày tiêu chắc luôn.
- C: Sao tiêu mậy. Thằng này nói rõ xem nào. Cu C có vẻ run rồi.
- Nó: Tao linh cảm là mày sẽ tiêu chắc. Hehehe... tao mà là ba của Vân tao cũng éo ưa mày nổi. Cái mặt nhìn là muốn đấm rồi. Như cô hồn ấy... hahaha...
- C: Thằng chó nghiêm túc cái coi. Giỡn hoài...
- Nó: Hehehe... nói vậy chứ tao cũng có vài lần tới nhà gái. Lần nào cũng bị mắng té tát. Hỏi thằng L coi lần đầu tao gặp ba mẹ nó tại nhà nó, lúc K nói hai đứa yêu nhau thì rõ.
- L: Ờ. Nói mới nhớ. Bữa đó mẹ tao chửi thằng T tan nát luôn.
- C: Ờ. Tao cũng nghe kể rồi. Vậy là nguy rồi. Có khi nào tao cũng bị chửi như thằng T không? Mặt thằng C có vẻ căng thẳng, nó thấy vậy trấn an ngay.
- T: Không phải ai cũng vậy. Đương nhiên ba mẹ nào cũng muốn bảo vệ con cái nên họ mới vậy. Chủ yếu là mày phải thể hiện là mày chân thành thì họ sẽ tin tưởng mày thôi.
- C: Ờ. Tao thì chân thành rồi đó. Chỉ sợ ba mẹ Vân khó quá thì khổ?
- L: Thế Vân nó không kể cho mày nghe ba mẹ nó thế nào à?
- C: Có. Cô ấy nói là ba mẹ cô ấy vui tính lắm. Cô ấy kêu tao cứ cư xử bình thường thôi.
- L: Vậy thì có gì phải lo. Mày cứ bình thường thôi.
- C: Bình thường sao được mày. Còn run hơn thi DH nữa đấy.
- Nó: Run khỉ gì. Cứ tự tin bản lĩnh và tỏa sáng.
- C: Mày nói hay lắm. À. Hay tụi bây đi chung với tao đi.
- L: Điên hả mày. Mày đi với người iu về ra mắt ông bà bô vk. Tụi tao đi theo làm khỉ gì?
- C: Không. Vân chỉ nói là dẫn bạn về chơi chứ không nói ra mắt gì hết á. Đi tụi bây. Đi chung với tao đi. Bạn bè tốt mà.
- L: Mai thì không được rồi. Mai tao với Linh phải đi Sì Phố ăn đám cưới.
Thằng L nói xong thì thằng C quay qua nó mắt long lanh thỉnh cầu kiểu như nó là niềm hi vọng cuối cùng của thằng C vậy đó. Nó thấy cảnh đó cũng gớm bỏ mọe, gái thỉnh cầu còn được chứ cái thằng khỉ đột này mà làm hành động đó thì khác nào phim kinh dị. Nói vậy thôi chứ vẫn phải tìm cách giúp thằng bạn.
- Nó: Để tao về xin phép đã. Có gì nhắn tin sau. Mà nãy giờ chưa có phở à. Lâu thế.
Nó vừa nhắc thì Phở tới ngay. 03 thằng thi nhau húp xì xụp làm cả quán chú ý nhưng kệ đi. Ăn trả tiền chứ có phải ăn quỵt đâu. Sau bữa ăn thì ba đứa ra quán làm mấy ly nước rồi mạnh ai nấy về. Nó về nhà xin phép ba mẹ đi chơi Vũng Tàu với mấy đứa bạn, ba mẹ dặn dò vài câu rồi cũng đồng ý. Nó lấy điện thoại gọi cho thằng C báo là nó sẽ đi cùng, thằng C nghe xong mừng rỡ cảm ơn nó rối rít. Đi một ngày một đêm thì chắc chỉ cần 01 bộ đồ dài một và 02 bộ đồ ngắn là ổn rồi.
Sáng hôm sau đúng 05 giờ sáng nó thức dậy vscn xong thay bộ đồ dài vào, quơ cái balo bỏ 02 bộ đồ MU vào trong rồi nhờ ba chở ra bến xe. Đến nơi thì mới gần 06 giờ, Ngồi chờ một tý thì thấy hai anh chị kia đã đèo nhau tới.
- C: Tới lâu chưa mậy?
- Nó: Cũng mới tới thôi. Chào Vân. Lâu quá mới gặp em. Vẫn xinh như ngày nào nhỉ? Hihi...
- Vân: Dạ ai cũng nói vậy hết trơn đó anh. Hihii...
- Nó: Em được cái tự tin là không hề giảm nhỉ?
- Vân: Anh chỉ được cái nói đúng... hihi...
- C: Thôi thôi con xin hai ba má. Em chờ anh ở đây anh đi gửi xe cái đã.
Thằng C nói xong chạy ù vào trong bến gửi xe. Một lúc sau thì cả ba đứa đi mua vé. Mỗi vé 120k. Thằng C trả tất cả. 03 đứa ra cái quán hủ tiếu trước bến xe ăn sáng. 07 giờ 30 xe mới khởi hành nên còn kịp ra kêu mấy ly nước uống. Đúng 07 giờ 30 cả ba đứa lên xe. Nó thì ngồi trong góc hàng cuối, hai anh chị kia thì ngồi ghế phía trên nó. Xe cũng đã đủ khách nên từ từ lăn bánh. Lúc này nó bắt chuyện.
- Nó: Nhà em có gần biển không Vân?
- Vân: Dạ cũng gần anh. Nhà em ra biển khoảng 200m thôi.
- Nó: Vậy là gần bãi trước hay bãi sau?
- Vân: Dạ gần bãi trước. Nhà em có cho thuê phòng nghỉ mà.
- Nó: Ồ. Vậy là kinh doanh nhà nghỉ rồi.
- Vân: Dạ đúng. Nhà nghỉ Vân Nhi.
- Nó: Thế thì không sợ ngủ dưới đất rồi C nhỉ? Hehehe... nó đá nhẹ vào lưng ghế thằng C. Thằng khốn này tướng như trâu đấy nhưng có cái bệnh say xe. Nãy giờ không dám nói chuyện vì sợ Huệ ơi đây mà.
- C: Mày để im tao ngồi coi.
- Vân: Anh khó chịu ở đâu hả? Sao mặt anh xanh quá vậy?
- Nó: Nó bị say xe đó Vân ơi. Hay em cho nó nằm lên đùi em là nó hết ngay. Đúng không C hỉ? Hehhehe...
Nghe nó nói xong thằng C quay qua lườm nó, em Vân thì cúi đầu mắc cỡ. Dek mợ hai đứa này diễn sâu vãi. Hun hít ầm ầm giờ chỉ là nằm lên đùi em thôi mà lại mắc cỡ. Nó thấy thế cũng chả nói gì thêm mà chỉ ngồi ngắm cảnh hai bên đường rồi ngủ quên hồi nào không hay. Tới lúc bị thằng C gọi dậy thì nó mới biết là tới rồi. Thế là ba đứa xuống xe. Nó uể oải vươn vai một cái, thằng C thì đang kiếm chỗ hò dô ta rồi. Mặt thằng nhỏ tái xanh nhìn mắc cười quá. Vân thì cứ vuốt lưng cho thằng C.
- Nó: Chỗ này cách nhà em xa không Vân?
- Vân: Dạ cũng sắp đến rồi anh. Khoảng 500m.
- Nó: 500m thì đi bộ cho giãn gân giãn cốt C nhỉ?
- C: Ờ ờ... ụa... ụa...
- Nó: Tởm quá mày ơi. Sáng ăn cho lắm vào rồi ói ra hết.
- Vân: Hay để em gọi taxi nhé.
- C: Không sao. Anh đi bộ được mà.
Thế là 03 đứa đi bộ, mà thế quái nào 500m mà đi lên xuống 02 con dốc vẫn chưa tới.
- Nó: Sắp tới chưa Vân?
- Vân: Sắp rồi anh.
Sắp thì đi tiếp, đi qua một con dốc nữa thì vẫn chưa có dấu hiệu gì là tới nơi. Nó lại hỏi.
- Nó: Sắp tới chưa Vân?
- Vân: Dạ sắp rồi anh.
- Nó: Ở Vũng Tàu em xài cái đơn vị đo chiều dài lạ quá Vân ơi.
- Vân: Dạ... nhỏ ngơ ngác chưa hiểu ý nó.
- Nó: Thì nãy em nói 500m mà nãy giờ đi chắc phải gần 02 cây số rồi mà vẫn chưa tới. Ở đây 500m nghĩa là 02 cây số à?
- Vân: Hihi... em xin lỗi tại lâu quá hok về nên em ước lượng có hơi sai. Kìa tới rồi mấy anh.
Nhỏ chỉ vào một nhà nghỉ nhỏ bên sườn núi. Vân Nhi à. Cuối cùng cũng tới. Ba đứa di vào trong. Phía trước là quầy lễ tân của nhà nghỉ, Vân kêu nó với thằng C đi vào. Vào trong nhà thì chả thấy ai.
- Vân: Ba mẹ ơi. Nhi ơi.
- Vân mới về hả con. Tiếng một người phụ nữ vọng ra từ phía sau rồi có ai đó đi lên. Đó là một cô còn khá trẻ chắc tầm 40 thôi, da cô ấy trắng cực kỳ.
- Vân: Thưa mẹ con mới về.
- Nó, C: Dạ con chào cô.
- Vân: À đây là hai anh C, T. Hai anh là bạn con. Bữa nay con dẫn mấy ảnh về chơi cho biết nhà.
- Mẹ V: Hai con là bạn Vân hả? À hai con ngồi nghỉ mệt đi. Đi xa chắc mệt lắm rồi hả? Ngồi đó đi cô lấy nước cho uống nhé.
Nó và thằng C ngồi xuống bộ sa lông, công nhận sướng kinh. Nó ngắm nghía ngôi nhà một lúc, cũng không có gì đặc sắc lắm. Một lát sau cô bưng ra hai ly nước còn V bưng một dĩa dưa hấu.
- Mẹ V: Hai con ăn trái cây đi.
- Nó: Dạ con cảm ơn.
- Mẹ V: Thế trong hai đứa ai là người iu của bé Vân nhà cô?
- Vân: Mẹ này. Sao lại hỏi kỳ cục vậy? Mặt nhỏ đỏ ửng lên rồi, không biết do mới đi ngoài nắng hay do mắc cỡ nữa.
- Mẹ V: Ơ chứ không phải co nhắn tin với con Nhi là kỳ này dẫn anh rể nó về ra mắt sao. Mẹ hỏi đúng mà.
Nó quay qua nhìn thằng C thì thấy thằng nhỏ cũng luống cuống tay chân hết rồi. Èo.... thôi để nó giúp vậy.
- Nó: Dạ con... nó vừa nói thì cả ba ánh mắt đều đổ dồn về phía nó. Mẹ V thì cười cười còn 02 đứa kia thì ngạc nhiên.
- Nó: Dạ con hok phải người iu Vân. Hihihi...
Nó nói xong thì ánh mắt mẹ V lập tức chuyển sang thằng C làm thằng nhỏ bối rối.
- Mẹ V: À chắc mấy đứa mệt rồi. Vân coi lấy phòng cho hai bạn nghỉ mệt đi con. Con lên thay đồ rồi xuống phụ mẹ làm cơm. Ba con chắc cũng sắp rước con Nhi về tới rồi đấy.
Thế là Vân ra quầy lễ tân lấy chìa khóa phòng nghỉ cho hai đứa nó, phòng đầu tiên luôn. Nó với thằng C vào phòng, nó lăn ra ngủ còn thằng C đi vệ sinh. Một lúc sau thì có tiếng Vân gõ cửa gọi hai đứa lên ăn cơm. Nó vào rửa mặt rồi cùng thằng C đi lên nhà. Lên đó thì thấy có một chú chắc cũng khoảng 40 tuổi đang ngồi xem ti vi. Nó với thằng C gật đầu chào.
- Chú: Hai đứa là?
- Mẹ V: Bạn bé Vân đấy. Thôi ông với hai đứa vô ăn cơm đi. Nhi thay đồ nhanh xuống ăn cơm nè con.
- Dạ... có tiếng con gái vọng từ trên lầu xuống.
Vậy là nó với thằng C đi vào bếp, cơm đã được dọn trên bàn. Ê hề đồ ăn mà toàn hải sản. Mực chiên nước mắm, canh Bóp Chim Hồi Đuối, tôm nướng nữa...
- Mẹ V: Cái con Nhi này xuống ăn cơm nhanh, cả nhà đang chờ này.
- Dạ con xuống tới rồi nè mẹ.
Tiếng chân lạch bạch xuống cầu thang, theo bản năng nó quay lại nhìn thì nó đứng hình luôn, ôi thiên thần dễ thương quá. Một cô gái tóc xoăn bồng bềnh, đeo kiếng màu hồng, đôi mắt thì long lanh còn cái miệng thì chúm chím, đã vậy cô ấy còn cười để lộ ra hai cái má lún đồng tiền nữa. Cô ấy chơi cái quả quần sort ngắn chắc chưa tới một gang tay để lộ cặp chân trắng không tỳ vết. Cô gái chạy lại bàn ngồi đối diện nó, lúc này nó mới lấy lại bình tĩnh.
- CG: Hai anh bạn chị hai đây hả mẹ?
- Mẹ V: Uhm. Đây là anh T còn đây là anh C.
- CG: Hihi... em là Nhi, rất vui được làm quen với hai anh.
Nhi đứng lên chìa tay ra bắt tay thằng C rồi bắt tay nó. Vãi thật. Tay gì vừa mềm vừa mát nữa.
- Nhi: Thế anh T hay anh C là anh rể tương lai của em nè? Hihi...
- Vân: Con kia. Lo mà ăn đi. Hỏi linh tinh. Vân lườm Nhi một cái.
- Ba V: Thôi ăn cơm đi. Hai con cứ tự nhiên như ở nhà nhé.
Thế là ăn cơm, thằng C thì cứ bẽn lẽn như gái mới về nhà chồng đấy. Nó thì chả liên quan gì nên tự nhiên ăn uống thoải mái. Vân thì gắp thức ăn cho thằng C. Thằng C cũng gắp lại cho Vân, nó thấy có vẻ không ổn nên đá giò thằng C ra hiệu. Thằng nhỏ cũng hiểu ý gắp thức ăn cho cả ba mẹ Vân nữa. Rồi Nhi gắp cho nó con tôm nướng. Nó cười cười rồi trả qua cho nhỏ.
- Nhi: Anh không ăn tôm à?
- Nó: Hihi... anh bị dị ứng với tôm.
- Mẹ V: Ấy chết. Cô không biết. Thế mấy món này con ăn được không?
- Nó: Dạ được. Cô cứ để con tự nhiên.
Cả bữa cơm hôm ấy, ba Vân thì không nói tiếng nào chỉ lườm nó và thằng C thôi. Hết bữa ăn thì thằng C với V rửa chén, nó với ba V lên nhà ngồi xem TV. Đúng lúc phát tin thể thao.
- Ba V: MU mới mua thằng gì Bồ Đào Nha đấy nhỉ? Thằng đó đá cứ vẽ vời chướng mắt quá.
- Nó: Dạ thằng Ronaldo đó chú. Cái tướng còm nhom mà ham rê dắt lắm. Con xem mà chỉ muốn đá cho nó một cái cho nó xụi luôn (bây giờ ảnh là siêu sao số 1 thế giới rồi).
- Ba V: Đúng đúng... thấy không ưa. Ủa mà con cũng mê đá banh à?
- Nó: Dạ. Con mê MU lâu rồi chú. Từ năm 99 đấy.
- Ba V: hahaha... đúng rồi. Chú cũng mê MU từ năm đó. Phải công nhận ông Ferguson ổng huấn luyện hay quá.
- Nó: Dạ. Sir Alex thì trùm rồi.
Thế là nó với ba V ngồi đó bàn về bóng đá xôm tụ, hai chú cháu như kiểu gặp được tri kỷ ấy nói chuyện chả biết mệt. Hết MU rồi chuyển qua Việt Nam rồi tuyển Anh và Brazil. Kết lại là nó và ba V cực kỳ giống nhau về sở thích trong bóng đá. Thằng C thì vẫn cứ ru rú bám theo con Vân, nhỏ đi đâu thì thằng nhỏ bám theo đó. Trò chuyện một lúc thì nó xin phép về phòng, thằng C thì đi đâu với hai chị em Vân và Nhi rồi.
Về phòng nó ngủ một giấc, mẹ V qua gọi nó bảo lên sân thượng nhậu với ba V. Nó đang thắc mắc thằng C đâu mà ba V gọi nó, nhưng chú đã mời thì nó khó từ chối rồi. Nó lại mò lên lầu, công nhận mát mẻ thật, ba V đang ngồi trên cái ghế đá, trên bàn là một chai rượu tây, một dĩa Ghẹ luộc lớn, 01 dĩa khô mục nướng nữa. Thấy nó chú quất lại.
- Ba V: Biết uống rượu không con?
- Nó: Dạ con cũng uống được chút chút.
- Ba V: Tốt. Vậy làm với chú vài ly.
Thế là nó và ba V làm ly đầu tiên, cay bỏ mợ luôn. Nó loay hoay tìm nước thì thấy mẹ V mang lên một ca trà đá với hai cái ly. Nó lấy một ly nước làm cái ực. Đã gì đâu. Ba V lấy cho nó con ghẹ.
- Ba V: Con ăn đi. Ghẹ này chắc lắm. Nhiều thịt.
- Nó: Dạ con cảm ơn.
Nó bẻ con ghẹ ra ăn, ba V thì nhìn nó, tự nhiên chú cười.
- Ba V: Hahaha... ăn vậy là sai rồi con trai, Để chú chỉ cho cách ăn ghẹ mà không phí nhé.
Thế là nó được chú thị phạm cho cách ăn hết thịt của một con ghẹ (con cảm ơn chú vì đây là một trong những chiêu sau này giúp con cua được bà xã hiện tại của con). Hai chú cháu ngồi đó vừa ăn hải sản vừa uống rượu, đúng là tri kỷ rồi. Ủa mà chết cha, đáng lẽ người ngồi đây hầu rượu phải là thằng C chứ đâu phải nó. Thằng khốn này đi đâu không biết.
Mới nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo xuất hiện ngay, thằng C đang cầm dĩa trái cây bước lên cầu thang. Thấy nó với chú đang nhậu thì thằng nhỏ hơi nhăn mặt nhưng cũng tiến lại ngồi xuống. Nói về rượu thì chắc nó không thể qua thằng C rồi.
- Ba V: Vào 3 ra 7. Nhập bàn thì làm thủ tục đi con.
- C: Dạ.
Thằng C tự rót rượu và làm liên tiếp 03 ly trước sự kinh ngạc của nó và ba V.
- Ba V: Hahaha... khá đấy. Tửu lượng khá lắm. Ăn con ghẹ xem nào.
Thằng C nhận con ghẹ từ chú và cũng lóng ngóng làm nó phải chỉ lại chiêu vừa được chú dạy. Ba chú cháu ngồi nhậu gần nửa chai rượu, dĩa ghẹ thì còn được ba con. Lúc này chú mới lên tiếng.
- Ba V: Con quen con gái chú bao lâu rồi C?
- C: Dạ dạ... thằng nhỏ bối rối rồi...
- Ba V: Có gì đâu mà ngại, nói chú nghe xem nào?
- C: Dạ hơn một năm rồi chú.
- Ba V: Thế hai đưa đã làm gì chưa?
Ba V hỏi một câu làm cả nó và thằng C xanh mặt. Nó thì sợ thằng này lỡ ăn kem trước cổng thì với tư cách là bạn thằng này nó cũng đội quần luôn.
- C: Dạ tụi con chỉ mới nắm tay thôi chứ chưa làm gì đâu chú. Tụi con hok dám làm gì qua giới hạn đâu. Chú yên tâm.
- C: Uhm. Chú hỏi vậy thôi chứ tuổi trẻ mà, ngày xưa chú với mẹ con V cũng yêu nhau từ hồi học cấp ba ấy chứ. Rồi chú kể một lèo.
Nói chung là bài GDCD kinh điển của ba vk đối với thằng con rể, có khác chăng là chỉ có nó là không có dính dáng gì nhưng cũng phải nghe, lâu lâu nó lại cầm ly lên mời một cái. Chú cũng nói là chú lo cho Vân vì nhỏ ở xa không được gần ba mẹ, chú dặn thằng C phải chăm sóc cho Vân cẩn thận này kia đừng làm con bé buồn rồi chú quay qua dặn nó giám sát hai đứa, nó cũng ờ ờ cho qua chứ hai đứa nó dắt nhau đi đâu thì trời còn không biết chứ đừng nói nó. Ngó qua thằng C thì thấy thằng nhỏ chăm chú lắm, kiểu như ba vk huấn thị thì phải nghe cho rõ ấy. Hết chai rượu thì 03 chú cháu cũng tê tê rồi, ba V quyết định xuống nhà kéo dàn karaoke ra hát, nó với thằng C cũng ok luôn.
Vậy là bàn nhậu được di chuyển từ trên sân thượng xuống trước nhà. 03 chú cháu thi nhau hú hét từ 05 anh em trên chiếc xe trâu rồi bước chân trên dãy Trường Sơn, số nghèo gì các kiểu. Mấy du khách đi qua ai cũng cười. Tầm 08 giờ 30 thì tan bữa nhậu. Nó mò về phòng ngủ một giấc. 05 giờ sáng nó thức dậy thấy hơi ê ê người nhưng không đau đầu. Nó nhìn qua thì thấy thằng C đang ngủ ngon. Nó vscn xong mặc cái quần đùi định ra biển dạo mát một tý rồi tắm sớm. Đi biển mà không tắm biển thì mất vui. Vừa ra phía trước nhà thì nó thấy ba V đang đi ra, chú cũng mặc cái quần MU nhưng không mặc áo, bây giờ nhìn kỹ thì thấy chú có nguyên cái bụng bia.
- Ba V: Sao dậy sớm vậy con?
- Nó: Dạ con đi tắm biển buổi sáng.
- Ba V: Oh. Chú cũng đang định đi tắm đây. Đang chờ cô với bé Nhi.
Hai chú cháu đứng đó tám dóc một hồi thì cô với Nhi ra. Cô thì mặc cái bộ đồ màu hồng còn Nhi thì bộ đồ bơi một mảnh màu đen, đeo cái kiếng bơi nữa. Nhìn nhỏ mà nó muốn phọt máu mũi. Bốn người ra biển, nó đi ra phía xa một tí, 03 người kia thì tắm chung nhưng một lúc sau thì nó thấy tự nhiên chỉ có nó và Nhi còn hai cô chú cứ đi ra xa.
- Nó: Ơ. Em không tắm chung với ba mẹ hả Nhi?
- Nhi: Hihi... ba em kêu em qua đây coi chừng anh, sợ anh hụt giò.
- Nó: Èo. Chú này. Không sao đâu. Anh biết bơi mà.
- Nhi: Vậy em với anh bơi thi đi.
- Nó: Uhm. Bơi thì bơi.
Vậy là nó với Nhi bơi thi, nó bơi một hồi đuối quá, nhìn lên thì Nhi bỏ nó cả mấy mét rồi. Nhục thật, mà nhỏ nhìn tướng tiểu thư thế kia mà khỏe khiếp. Thấy nó dừng lại thì Nhi thả ngửa về phía nó, nhỏ cứ lượn lượn xung quanh nó, cặp bưởi thì nhấp nhô làm nó ngại bỏ mợ ra.
- Nhi: Anh mệt rồi hả? Con trai gì mà yếu thế. Hihih....
- Nó: Uhm... chắc tại hôm qua uống hơi nhiều nên mệt (nó chống chế chứ thật ra nếu nó có khỏe thì chắc cũng chả bơi lại nhỏ).
- Nhi: Anh kể cho em nghe về chuyện anh C với chị Vân đi anh?
- Nó: Chuyện gì?
- Nhi: Thì hai người họ yêu nhau thế nào đấy?
- Nó: Sao em lại muốn biết chuyện đó. Mà em mới tí tuổi đầu biết chuyện đó làm gì?
- Nhi: Hứ... (Nhỏ đưa cái mặt ra nhìn muốn cắn cho cái). Em năm nay cũng lớp 10 rồi đó nha. Đi anh, Kể em nghe đi.
Nhỏ nắm tay nó lắc lắc, mắt thì long lanh, ngực thì phập phồng... à bậy bạ thiện tai tại thiên. Nhỏ xài chiêu này làm nó đơ luôn, mà mấy thím biết là nó gặp chiêu này 10 lần thì 11 lần là đổ luôn không từ chối được. Kể thì kể. Thế là đứng đó kể cho nhỏ nghe về quá trình cua gái của thằng cu C rồi lúc nào nhỏ Vân đổ rồi hai đứa ra sao, nói chung cái giai đoạn 12 nó không biết nên chả dám kể nhiều. Nó cũng có thêm mắm dặm muối vào cho câu chuyện có xíu gì đó ngôn tình, Nhi thì như nuốt lấy từng lời nó thiếu điều chỉ còn ngậm lấy miệng nó nuốt luôn thôi.
- Nhi: Ngoa... hay quá... giống truyện anh nhỉ? Yêu thích thật.
- Nó: Thì yêu mà. Cũng có buồn cũng có vui nhưng đúng là cảm giác hay lắm.
- Nhi: Thế anh đã từng yêu ai chưa?
- Nó: Anh thì... tự nhiên nó nghĩ về em và về mấy nhỏ... nó cười cười...
- Nó: Thôi lên đi em, cô chú lên hết rồi kìa.
Nó kéo Nhi đi lên bờ mà bỏ lửng câu trả lời cho câu hỏi của nhỏ. Ờ thì chuyện của nó kể cũng nhiều rồi, thôi kể hoài, nó cũng đâu còn buồn nữa. Cho nó vào một ngăn nhỏ trong tim và đóng lại thôi.
Lên phòng tắm rửa mặt lại bộ quần áo hôm qua, cũng chưa có mùi nên không sao. Đi qua nhà thì thấy cu C đang dọn đồ ăn sáng với Vân. Cháo hào thì phải. Cả nhà tập trung xong thì nó làm hai tô, cả bữa ăn Nhi cứ nhìn nhìn nó một cách khó hiểu. Ăn xong nó ra trước ngồi uống cafe với chú. Lúc đó Nhi ra khều khều nó.
- Nhi: Anh. Mình đi đạp xe đạp đi.
- Nó: Đạp xe đạp á. Đạp đi đâu.
- Nhi: Đạp ra bãi trước á. Đi anh.
Nhỏ nắm tay lôi nó đi, chú thì cười cười rồi gật đầu. Thế là đi đạp xe đạp. Xe đạp đôi mấy thím ợ. Nó ngồi trước cầm lái Nhi ngồi sau. Đạp đi một đoạn Nhi mở lời.
- Nhi: Cho em xin lỗi anh chuyện hồi sáng, Em không biết chuyện đó làm anh buồn.
- Nó: Chuyện hồi sáng là chuyện gì Nhi?
- Nhi: Thì chuyện em hỏi anh yêu ai chưa đó?
- Nó: À. Chuyện đó hả? Chắc em hỏi thằng C hay Vân rồi đúng không?
- Nhi: Dạ. Em hỏi chị hai. Chị hai kể chuyện của anh làm em suýt khóc.
- Nó: Hihi.. làm gì mít ướt quá vậy ta. Chuyện của anh mà em khóc luôn hả?
- Nhi: Thì tại buồn quá mà. Em không biết sao anh chịu nổi nữa chứ nếu là em chắc em chịu không nổi đâu.
- Nó: Hihi... chuyện cũng qua rồi mà. Em đừng có bận tâm.
- Nhi: À anh nè. Có cái này anh tư vấn dùm em được không?
- Nó: Chuyện gì cứ nói. Anh biết thì anh sẽ tư vấn.
- Nhi: Trong lớp em có một bạn nam học chung với em từ năm lớp 6 đến lớp 9, hôm bữa tổng kết xong bạn ấy nói là bạn ấy thích em, em rối quá hok biết trả lời sao luôn. Bạn ấy bảo sẽ chờ em một tuần. Vậy em phải làm sao anh?
- Nó: Dễ mà. Em có thích bạn ấy không?
- Nhi: Thì em thích bạn ấy như một người bạn ấy. Lúc đầu em cứ tưởng là yêu nhưng khi anh kể chuyện chị hai với anh C rồi nghe kể chuyện của anh nữa thì em nghĩ là hok phải yêu rồi. Với lại tự nhiên em lại quen một người khác và người đó cho em cảm giác lạ lắm. Thế nên em rối quá anh ơi.
- Nó: Ờ thì anh nghĩ vầy. Em với cậu bạn kia có lẽ là tình cảm bạn bè lâu năm nên mới lầm là yêu thôi. Em cần xác định kỹ lại trước khi trả lời. Tốt nhất nên hỏi ý kiến Vân nhé.
- Nhi: Thế còn cái người kia thì sao anh?
- Nó: Người kia thì sao, em quen lâu chưa?
- Nhi: Mới quen thôi nhưng có cảm giác gì đó rất là thân thiết.
- Nó: Cái này anh cũng chịu à. Có thể là cảm nắng thôi, lâu ngày sẽ quên.
- Nhi: Ờ...
Sau câu ờ đó là cả một đoạn đường về trong im lặng, hai đứa hai suy nghĩ chẳng đứa nào nói câu nào. Về tới nhà nó, thằng C và Vân gom đồ về. Lúc chờ xe ba V kéo thằng C ra một góc nói gì đó. Chắc là đe dọa thằng C kiểu mày mà đụng vào con gái ông hay làm con gái ông khóc thì ông đem mày cho cá mập ăn đây mà/ Hehehe... đùa chứ ba V chỉ dặn thằng C là nhớ chăm sóc Vân dùm chú thôi. Nói chuyện với thằng C xong chú kéo nó ra một góc.
- Chú: Về mạnh khỏe, cho chú gửi lời hỏi thăm ba mẹ nhé.
- Nó: Dạ. Cô chú cũng giữ gìn sức khỏe.
- Chú: À mà có chuyện này nữa. Chú là chú chấm mầy rồi đấy. Nếu mà sau này muốn ăn ghẹ ngon thì ra đây làm rể chú đi, chú cho mày ăn thả ga.
- Nó: Dạ... hihi... chú cứ đùa... nó gãi đầu cười cười.
- Chú: Đùa gì mà đùa... đừng tưởng chú già mà không biết nhé. Nhìn con Nhi là chú biết nó kết mầy rồi. Con gái chú chú rành quá mà. Vậy nhé.
- Nó: Hihi... thôi con không biết gì đâu... chú đùa hoài... nó nói câu đó nhưng vẫn liếc nhìn ra phía sau thì thấy Nhi đang nhìn nó, thấy nó nhìn Nhi vội nhìn ra chỗ khác, mặt thì đỏ ửng lên nhìn kute thật.
Xe vừa tới nơi, nó với thằng C lên xe trước, Vân thì ôm cô với Nhi khóc. Chú nói mãi mới chịu buông ra. Xe lăn bánh thì nó thấy Nhi chạy theo nói gì đó mà nó nghe câu được câu mất “Anh T rảnh thì ra chơi với Nhi nha...” đại loại là thế. Ngồi trên xe Vân cứ sục sùi, thằng C thì say xe nên nó phải đưa khăn giấy cho Vân lau. 04 tiếng đồng hồ cũng về tới bến xe quê nhà, gọi thằng L ra chở về. Về đến nhà ngủ một giấc thật sảng khoái.
Sáng hôm sau tụ tập đám bạn ăn chơi gần nửa ngày, chiều hôm đó nó thu dọn hành lý chuẩn bị ra Bắc với ông bà. Vẫn là cảnh đưa tiễn như cách đây một năm nhưng bây giờ tâm trạng nó khác rồi, không còn đau khổ dằn vặt mà thoải mái, thảnh thơi như vừa trút bỏ được gánh nặng. Ba nó đưa nó ra Ga Sài Gòn. Nó chào ba rồi lên Tàu.
Đoàn tàu thống nhất số hiệu TN07 chuẩn bị rời ga, xin quý khách vui lòng tránh xa đường ray để đảm bảo an toàn. Tiếng cô nhân viên đường sắt thông báo trên loa, trùng hợp nhỉ. Ngày ấy nó về quê cũng trên chuyến tàu này và hôm nay cũng trên chuyến tàu này nó lại về quê nhưng nó bây giờ khác rồi.
Tu tu tu tu… đoàn tàu từ từ lăn bánh.

Xin kết phần này tại đây nha mấy thím. Phần 3 của truyện sẽ có tên.
“Trường Đại học và trường đời... những bài học quý báu”
 

densnaido

New Member
Joined
Sep 29, 2017
Messages
404
Reaction score
0
:beauty::beauty::beauty:
đợi hoài mà không thấy chap mới, quên gần hết nội dung mấy chap trước rồi :stick:
 

3quocdiennghia

New Member
Joined
Dec 7, 2017
Messages
83
Reaction score
0
Trường Đại Học và trường đời... những bài học quý báu...
(Từ phần này sẽ xưng hô là tôi nhé, không còn là em hay nó nữa)

Chương 1: Cuộc gặp kỳ lạ
Tàu vào ga Thanh Hóa, tôi bước xuống và đi thẳng về phía cửa Ga. Hai anh M và Q đang chờ ở đó. Vừa thấy tôi đằng xa lão M đã hét ầm lên.
- AM: T ơi tụi anh ở đây. Vừa hét lão vửa quẩy tay gọi tôi.
Tôi nhanh chóng bước về phía hai lão ấy.
- AQ: Thi cử ổn không chú em?
- Tôi: Dạ cũng tàm tạm anh.
- AQ: Ok. Thôi ra xe đi 03 anh em mình quẩy tung đêm nay.
- Tôi: Ơ. Thế hai anh không định đưa em về à. Ông biết ông lại chửi đấy.
- AQ: Chú yên tâm. Tụi anh xin ông bà rồi. Nói là mừng chú thi tốt nên dẫn chú đi tham quan Thành phố Thanh Hóa cho biết. Cũng 04 giờ chiều rồi, kiếm gì ăn cái đã.
Thế là tôi theo hai lão ra xe, hai lão này lại kiếm cớ lấy xe của ba tôi đi chơi. Sợ 02 lão thật. Lên xe thì tôi làm tổ lái, hai lão ngồi sau thì cứ bàn về chỗ này chỗ kia nhưng cuối cùng hai lão quyết định ghé vào quán anh T. Hai lão chỉ đường cho tôi chạy một lát cũng đến nơi.
- AM: Anh T ra đón khách quý nào!
Từ trong quán vk anh T chạy ra.
- Chị: Ơ mấy đứa này ghé mà không nói trước. Anh T mới đi kéo bia rồi.
- AM: Dạo này buôn bán được không chị?
- Chị: Cũng lai rai thôi em nhưng được cái có nhiều khách mối nên cũng có đồng ra đồng vào.
- AQ: Vậy là tốt rồi. Thôi chị vào làm cho bọn em đĩa giò thủ với mấy món xào. Kéo thêm thùng Halida nữa nha chị.
- Chị: Rồi. Mấy đứa ngồi chờ một chút có ngay. Anh T chắc cũng sắp về rồi.
Chị vào trong quán chuẩn bị, một lát sau thì trên bàn đã có nhiều món ăn được dọn ra, 09 chai bia đã được tiêu thụ và tôi uống 1/3 số ấy. Lúc này thì anh T về tới, thấy bọn tôi anh ấy mừng ra mặt, sau khi kiểm tra đem bia vào kho anh ấy kéo ghế ra ngồi cùng bọn tôi. 04 người hôm đó uống mỗi người khoảng 10 chai bia nhưng chỉ có tôi là xỉn lăn quay còn 03 ông kia là thần tửu rồi. Chào hai anh chị xong cả ba ra xe, lúc này AM lên làm tổ lái và hai lão lại chở tôi đến cái vũ trường quen của hai lão. Tôi đi theo hai lão vào trong, chưa kịp chọn chỗ ngồi thì tôi đã phi vào nhà vệ sinh cho chó ăn chè, phải nói cảm giác cực kỳ khó chịu nhưng bây giờ tôi cảm thấy đỡ hơn nhiều. Bước ra ngoài tìm kiếm hai lão thì thấy AM đang đứng nói chuyện với một gái nào đó ăn mặc rất sexy và cử chỉ của gái kia thì phải nói là mang tính mồi chày cao khi liên tục vuốt ve rồi đong đưa AM, AQ thì đang ngồi gần đó và đang ôm bà Linh. Tôi bước đến bên cạnh nhưng hai lão vẫn không để ý.
- Tôi: E hèm… tôi tằng hắng vài cái cho hai lão biết là có tôi ở đây. AM thì quay qua nhìn tôi cười một cái rồi quay lại trò chuyện tiếp với gái kia, chị L thấy tôi thì hai mắt như hai đèn pha, chị bật dậy chạy đến ôm lấy cánh tay tôi.
- CL: Ôi anh trai tân của em. Lâu rồi không gặp em nhớ anh quá đi.
- Tôi: Hihi… em chào chị… vẫn còn nhớ em hả?
- CL: Sao không? Dễ gì mà quên được anh chứ. Trên đời này được mấy người tốt như anh đâu. Hàng hiếm mà… hihi…
- Tôi: Thôi chị cứ nói quá làm em phồng mũi. Cho em xin ly chanh nóng đi chị, cổ em rát quá.
- CL: Để em vào kêu mấy đứa nó làm. Hai anh vẫn như cũ hả?
- AM: Uhm. Như cũ đi em. À… có gì mới không em?
- CL: Có một bé mới vào làm, sinh viên năm nhất nhé nhưng con gái nhà lành mấy anh đừng có làm em nó sợ.
- AM: Tụi anh có phải Cọp beo gì đâu mà sợ. Thôi em kêu em nó ra ngồi chung với thằng em anh đi.
- CL: Tưởng ngồi với hai anh thì em đề phòng chứ ngồi gần trai tân của em thì em yên tâm rồi. Mấy anh ngồi chờ em một chút.
CL nói xong quẩy ass đi vào trong, AQ thì đang ngồi nhắm mắt lắc đầu theo nhạc, AM thì vẫn đang đắm chìm vào cái đống ngồn ngộn của gái kia còn tôi thì cố nuốt nước bọt để cổ họng bớt rát. Một lúc sau thì có tiếng CL, tôi mở mắt ra thì thấy chị ấy đang cười rất tươi, phía sau chị ấy là một cô gái với bộ váy màu hồng rất dễ thương, cô gái kia không hề trang điểm và từ gương mặt cô ấy toát lên vẻ gì đó rất mộc mạc đúng kiểu người tôi thích.
- CL: Giới thiệu với mấy anh đây là Thúy, 19 tuổi.
- AM: Chào em, ngồi chơi với tụi anh chút xíu được không?
- Thúy: Dạ em…
- CL: Kìa em… mấy anh đã mời thì cứ ngồi đi… à em đưa ly nước chanh cho cái anh đẹp trai kia đi. CL vừa nói vừa chỉ tay về phía tôi.
- Thúy: Dạ nước chanh của anh đây. Cô ấy đặt ly nước chanh trước mặt tôi.
- CL: Coi kìa. Em ngồi nói chuyện với ảnh đi. Yên tâm ai chứ anh này hiền lắm. Không làm gì em đâu. CL vừa nói vừa đá lông nheo với tôi.
- Thúy: Anh ơi. Em xin phép ngồi đây nói chuyện với anh được không?
- Tôi: À… dạ chị cứ ngồi đi… tôi xích ra để cho Thúy ngồi vào, tôi dù có men nhưng vẫn giữ khoảng cách với chị ấy.
- CL: Trời trời… làm gì mà ngồi xa nhau thế. Ngồi sát lại đi anh.
- Tôi: Thôi em ở trên tàu 02 ngày chưa tắm rửa gì. Ngồi gần không tiện.
- CL: Thúy… chị ấy ra hiệu. Thúy liền xích lại gần tôi lúc này thì tôi không chạy đi đâu được vì đã dịch sát vào tay cầm của ghế rồi.
- CL: Vậy phải dễ thương hok. Em nói chuyện với ảnh đi nha.
Vậy là 03 cặp ngồi 03 nơi, AM thì bây giờ bắt đầu giở trò bốc hốt, phải chi có máy ảnh ở đây tôi chộp cảnh này về cho chị Trinh con thầy HT coi chắc bả xé xác lão M. AQ thì đang được CL matxa thái dương còn tôi thì vẫn ngáo ngơ không biết nói gì với cô gái dễ thương bên cạnh. Bất chợt tôi định mở lời…
- Tôi: Chị…
- Thúy: Anh…
Thật trùng hợp khi cả hai đứa cùng nói một lúc, Thúy lúc này nhìn tôi xong cúi xuống vân vê cái vạt áo. Tôi thì cũng chả biết nói gì. Một lúc sau lấy hết can đảm mở lời một lần nữa.
- Tôi: Chị…
- Thúy: Anh…
Lại một lần nữa hai đứa cùng lên tiếng, Thúy lại tiếp tục cúi xuống vân vê cái vạt áo nhưng lần này tôi chủ động hơn.
- Tôi: Chị nói trước đi.
- Thúy: Thôi anh nói trước đi.
- Tôi: Dạ. Em định hỏi quê chị ở đâu ấy mà?
- Thúy: Sao anh lại gọi em là chị?
- Tôi: Thì em nghe CL giới thiệu chị là sinh viên nên em nghĩ chắc là lớn hơn em rồi. Em mới Tốt nghiệp 12 thôi.
- Thúy: Vậy hả? Vậy chắc anh nhỏ hơn em 1 tuổi rồi.
“Anh nhỏ hơn em 1 tuổi” Câu nói nghe hơi chướng tai một tý nhưng đúng sự thật rồi.
- Tôi: Hihi… quê chị ở đâu thế?
- Thúy: Em quê Ngọc Lạc. Giọng anh nghe lạ quá chắc không phải dân ở đây?
- Tôi: Dạ em dân BD nhưng ra đây học hết 12. Quê nội em ở CT mà.
- Thúy: Thế à. Em cũng có một người chị đang làm công nhân ở BD.
- Tôi: Em có đề nghị vầy nhé. Mình đổi xưng hô đi chứ cứ xưng em với em kiểu này khó quá.
- Thúy: Thì anh cứ gọi em là em đi.
- Tôi: Thôi chị lớn hơn em mà. Hay là vầy đi. Mình gọi bằng tên được không? Em tên T.
- Thúy: Uhm… hihi… Thế T có thi DH ko?
- Tôi: Có. Em thi ở HN và Tp HCM.
- Thúy: Thích nhỉ? Nhưng T lại xưng em nữa rồi…hihi
- Tôi: Ờ thì…Thúy cũng đang là sinh viên đấy thôi. Hihi…
- Thúy: Uhm… Thúy cũng thi ở HN nhưng cuối cùng về đây học.
- Tôi: Sao thế? Không đủ điểm hả?
- Thúy: Không. Tại hoàn cảnh thôi. Thúy đậu ngoài đó nhưng chi phí đắt đỏ quá nên về đây học, vừa học vừa làm…
Vậy là tôi nghe Thúy kể về hoàn cảnh của mình. Nhà nghèo nhưng học giỏi, ba mẹ thì muốn Thúy lấy ck sinh con nhưng Thúy xin mãi mới cho xuống đây học. Vừa học vừa làm thêm kiếm tiền đóng học phí. Sáng thì phụ bán hàng ở một shop gần đây còn tối thì làm phục vụ ở đây. Tôi vừa nghe vừa nhìn vào đôi mắt của Thúy và tôi tin là cô ấy nói thật.
- Ra nhảy không T ơi? Tiếng anh M kéo tôi ra khỏi câu chuyện của Thúy.
- Tôi: Dạ thôi em mệt trong người, mấy anh chị nhảy đi.
- AM: Vậy nhờ em gái đây chăm sóc thằng em của anh cái nhé.
AM nói xong kéo chị gái sexy kia lên sàn, CL cũng kéo AQ ra quẩy bỏ lại tôi và Thúy ngồi đó. Lúc này cũng chả biết nói gì với Thúy và cái đầu tôi cũng đang rất đau, tơi nhăn mặt và xoa thái dương.
- Thúy: T đau đầu hả?
- Tôi: Uhm. T uống hơi nhiều bia nên đau đầu.
- Thúy: Để Thúy xoa thái dương cho T nha.
- Tôi: Không sao đâu. T ngồi tý xíu là khỏi thôi.
- Thúy: Không sao mà. Thúy có cách xoa thái dương này hay lắm. T nhắm mắt lại đi.
Vậy là tôi ngồi ngã người ra ghế, hai mắt nhắm lại. Thúy đưa hai tay lên xoa hai bên trán của tôi. Tay của Thúy mềm thật, thỉnh thoảng lại có mùi thơm rất nhẹ từ người cô ấy làm tôi ngây ngất. Giữa một mớ hỗn tạp của nước hoa và bia rượu vẫn có một mùi hương con gái rất quyến rũ. Do có tí hơi men trong người làm cho bản năng của tôi nỗi dậy một tý và tôi buộc miệng.
- Tôi: Người Thúy thơm thật đấy.
Lời vừa nói ra thì tay của Thúy cũng rời khỏi thái dương của tôi, tôi mở mắt nhìn thì thấy Thúy đang nhìn tôi với ánh mắt có vẻ đề phòng. Tôi biết là mình lỡ lời rồi nên vội xin lỗi.
- Tôi: T xin lỗi. T nói vậy nhưng không có ý gì đâu Thúy đừng hiểu lầm. Tôi nói mà ánh mắt đầy vẻ ăn năn hối cãi.
- Thúy: Hihi… nhìn T dễ thương quá. Thúy có nói gì đâu mà T xin lỗi.
- Tôi: Thì tại T. Mà Thúy matxa hay thật. T hết đau đầu rồi.
- Thúy: Hihi… mẹ Thúy dạy đó…
Lúc này thì có một anh phục vụ từ trong đi ra nói gì với Thúy, cô ấy chào tôi rồi đi vào trong. Tôi nhìn theo đến khi cô ấy khuất sau quầy pha chế. Một cô gái thú vị.
AM với AQ quẩy đến gần 12h đêm mới chịu về, lúc ra cửa hai lão vẫn cứ ôm bà L và chị gái sexy kia không chịu buông, tôi kéo mãi hai lão mới chịu ra xe. CL tiễn ba thằng ra tận xe nhưng phía trước thấy khá lộn xộn. Một lão già bụng bự đang lôi kéo một cô gái.
- Tôi: Haiz… giống ngày xưa thế… tôi nhớ lại cảnh ngày trước giải cứu công chúa.
- CG: Anh buông ra. Tôi không phải loại đó.
- NDO: Con đĩ này đã vào đây thì mày là cái loại gì. Tao đây thừa tiền mua cả nhà mày. Đi với tao trước khi tao nổi điên.
- CG: Hức… anh buông tôi ra… có ai cứu tôi…
Cô gái giật tay khỏi gã kia và bỏ chạy, lúc này nó mới nhận ra đó là Thúy. Máu anh hùng lại nổi lên nó định đi đến để giải vây cho nhỏ nhưng có một nhân vật đã xuất hiện trước. Đó là CL.
- CL: Ấy ấy... anh Lương sao lại làm em nó khóc thế kia.
- NDO: Con đĩ này bày đặt mèo chê mỡ. Anh đây thiếu gì tiền mà nó cứ bảo nó không phải loại ấy. Cái loại đĩ điếm mà...
- Thúy: hức hức... Thúy tiếp tục khóc.
- Tôi: Nè ông anh kia... đừng có xúc phạm người khác... anh nói ai đĩ điếm...
- NDO: Mày là thằng chó nào mà can thiệp vào chuyện của tao.
- Tôi: Tôi là ai không quan trọng, thấy ông chướng mắt quá nên tôi nói vậy đó. Lớn tuổi rồi sống sao cho em cháu nó nể đi.
- NDO: Dis mẹ mày láo lếu à. Lão kia vừa nói vừa lao vào tôi nhưng tôi chỉ né và lão loạng choạng té nhào.
- Tôi: Già rồi. Đừng có rửng mỡ. Ông nói tôi là ai à. Tôi là ck của cái đứa ông kêu là đĩ điếm đấy. Đụng đến vk tôi lần nữa xem tôi chắc chắn ông sống không yên đâu.
- NDO: Mày dọa tao à. Mày làm gì được tao.
Tôi nhìn qua lão đoán sơ sơ là lão này chắc thuộc dạng có tiền rửng mỡ đây. Ở nhà chắc là có con sư tử cái nó canh nhưng không biết lão đang chơi bời ở đây.
- Tôi: Làm gì thì lúc đó vk ông sẽ nói với ông nhé. Nãy giờ tôi chụp lại hết rồi. Để tôi về rửa ảnh gửi cho vk ông.
- NDO: Mày... mày... hừ... buông ra... lão giật tay ra khỏi tay CL.
- NDO: Từ giờ đừng hòng tao đến đây nữa.
Lão hậm hực lên xe bỏ đi, lúc này tôi và CL tiến đến gần đỡ Thúy dậy.
- CL: Có sao không em?
- Thúy: Hức... em xin lỗi chị...
- CL: Có gì mà em phải xin lỗi.
- Thúy: Em xin lỗi làm quán mất khách...
- CL: Ôi ba cái thứ có tí tiền đàn đúm không tôn trọng phụ nữ chị cũng chả cần đâu... à mà em không cảm ơn ck em kìa. CL nói mà mắt thì nhìn nó đầy ẩn ý.
- Tôi: Hihi... em túng thế nói liều thôi chị ơi. Thúy có sao không?
- Thúy: Cảm ơn T nha. Thúy hok sao.
- Tôi: Uhm... vậy thì T yên tâm rồi. Thôi T về trước nha Thúy. Em về nha chị.
Tôi chào cả hai rồi đi về phía xe nhưng có tiếng CL gọi.
- CL: Trai tân ơi. Em nhờ tý. Anh chở Thúy về được không?
- Thúy: Thế Thúy không đi xe hả chị?
- CL: Có nhưng hôm nay xe nó hư nên nó đi xe ôm đến. Mà h này thì xe ôm nào chạy với lại em không yên tâm.
- Tôi: Dạ được. Chị kêu Thúy lại đây em chở về.
CL đi đến nói gì với Thúy, lúc đầu Thúy cứ nhìn qua tôi rồi lắc đầu nhưng một lúc sau Thúy lại đi cùng CL đến.
- CL: Đây. Em giao em gái em cho anh. Nhớ đưa đến nơi về đến chốn. Đừng có mà làm gì em gái em đấy... hihi... Lại một nụ cười đầy ẩn ý.
- Tôi: Chị cứ làm như em là sắc lang không bằng...
- CL: Thì ai biết bình thường là người tốt đấy nhưng có rượu bia vào thì phải đề phòng. Hihi...
- Tôi: Chị nói quá Thúy sợ không dám cho em đưa về đấy.
- CL: Thôi Thúy lên xe ảnh đưa về. Nãy giờ chị nói chơi đấy chứ anh trai tân đây là đàn ông hiếm đấy. Cưng cái nè... Chị lấy tay bẹo má tôi một cái, Thúy thì cười khúc khích.
- Tôi: Chị lại thế rồi...
- CL: Thôi lên xe đi... chà chà... hai ông kia xỉn quắc rồi chắc phải kiếm chỗ cho mấy ổng ngủ thôi anh ơi...
- Tôi: Em cũng tính vậy. Để lát em đưa hai ảnh vô cái khách sạn hôm bữa...
- CL: Cái ks mà hôm bữa em với anh đó hả... hihi... dek lại cái kiểu úp úp mở mở gây hiểu lầm.
- Tôi: Thôi em không nói chuyện với chị nữa. Thúy ơi lên xe đi.
Thúy nghe tôi nói xong mở cửa lên ngồi phía trước, tôi cho xe chạy theo hướng dẫn của Thúy đến một khu trọ khá tối.
- Thúy: Cảm ơn T nha.
- Tôi: Thúy đừng có hiểu lầm lời CL nha. Chuyện không phải như Thúy nghĩ đâu.
- Thúy: Sao T biết Thúy nghĩ gì...hihi... mà sao T lại giải thích với Thúy... T với Thúy có là gì đâu...
- T: T... ừ nhỉ... tự nhiên giải thích với nhỏ làm gì... có khi gặp lần này rồi sau này không gặp lại nữa không chừng.
- T: Hihi... tại T sợ Thúy nghĩ T là người xấu rồi không dám lên xe cho T đưa về.
- Thúy: Không có đâu mà. Thúy cảm ơn T nhiều lắm. Thúy vào đây T chạy cẩn thận nhé...
Tôi chào Thúy xong lái xe đến khách sạn cũ, may là cái ks ấy cũng gần cái vũ trường nên tôi chạy xe đến dễ dàng. Thuê 1 phòng rồi gọi 02 lão kia lên. Hai lão ấy phi thẳng lên giường nằm ngủ không tắm rửa cởi đồ gì cả. Tôi thì tắm sơ qua rồi lên giường nằm suy nghĩ chuyện vừa xảy ra. Một cuộc gặp gỡ kỳ là... đó có phải là duyên... thôi đi ngủ mai về với ông bà.
 

3quocdiennghia

New Member
Joined
Dec 7, 2017
Messages
83
Reaction score
0
Chap 2: Trận giao lưu bóng đá
Sáng hôm sau tôi dậy sớm đánh thức hai lão M, Q bảo vào tắm rửa rồi còn đi về. Hai lão uể oải bước vào nhà vệ sinh làm cái gì trong đó mà gần nửa tiếng mới xong. Sau đó 03 anh em xuống trả phòng và lên xe về nhà, trên đường về cả ba ghé vào một tiệm phở làm mỗi đứa một tô cho no bụng. Tôi xung phong lái xe cho hai lão ngồi phía sau tám dóc, đi hơn một tiếng rồi cũng về đến con đường quen thuộc, đánh xe vào sân thì thấy ông đi từ trong nhà ra, đi phía sau ông có chị Hòa và cô 3 của tôi. Tôi dừng xe rồi bước xuống.
- Tôi: Con về rồi đây ông bà ơi. Con chào cô, em chào chị.
- Ông: T về rồi hả cháu. Ông bà lo quá, thấy sáng rồi mà cháu với hai thằng kia còn chưa về, ông lại sợ 02 thằng ấy lại gây chuyện gì. Ông còn tính bảo con Hòa nó lấy điện thoại gọi xem cháu về tới đâu rồi. May là cháu về an toàn.
- AM: Hix… ông lại thế rồi. Cháu với AQ có làm gì đâu mà ông bảo hai đứa cháu gây chuyện. Buồn ông ghê…huhu… lão M giả vờ khóc.
- Ông: Thôi đừng có mà giả vờ. Tôi còn lạ gì hai anh. Thả ra một cái là chỉ biết ăn chơi. Lớn cả rồi lo mà chí thú làm ăn, cưới vk sinh cháu cho bố mẹ hai anh được nhờ.
- AQ: Cháu còn trẻ chán ông ơi. Chơi cho đã vk con tính sau ông ạ.
- Ông: Thôi tôi cãi không lại hai anh. T mệt không cháu, ăn uống gì chưa?
- Tôi: Dạ con ăn rồi ông ơi. Để con vào chào bà rồi con đi tắm một cái, 02 ngày không tắm khó chịu quá ông ạ.
- Ông: Uhm. Cháu vào tắm đi rồi nằm nghỉ một tý cho lại sức đi.
Thế là tôi đi vào trong nhà, bỏ cái balo lên giường rồi lấy ra bộ đồ ngắn rồi đi về phía nhà tắm. Hai ngày không tắm nên giờ được tắm một phát nghiêm túc nên người sảng khoái hẳn. Tắm xong xuôi tôi chạy tìm bà, đi một vòng thì thấy bà với cô Lành đang nhặt rau ở sau vườn.
- Tôi: Bà ơi con nhớ bà quá. Tôi chạy đến ôm bà từ phía sau.
- Bà: Cái thằng này. Mới đi vài ngày thôi mà đã nhớ bà thế cơ à?
- Tôi: Nhớ chứ. May là có vài ngày chứ thêm vài ngày nữa chắc con nhớ bà đến điên lên luôn đấy. Hihi…
- Bà: Cha bố anh mồm miệng dẻo quẹo thế hèn gì con gái nó cứ vây lấy.
- Tôi: Hihi… Bà cứ nói thế. Con vừa đen vừa xấu thế này ma nó mới thèm bà ạ. Hay con cứ ở vậy không lấy vợ, bà nuôi con cả đời nha bà. Hihi…
- Bà: Anh mà không lấy vợ sinh cháu thì bố mẹ anh bắt đền hai ông bà già này lấy gì mà bồi thường.
- Cô Lành: T ăn gì không cô vào nấu?
- Tôi: Hihi… dạ con ăn rồi cô. Ơ mà chị Mai ko về hả cô?
- Cô Lành: Chiều nó mới về cháu ạ. Nó còn bảo dẫn bạn về xem hội đình cho biết.
- Tôi: Hihi… thế là cô vui rồi nha. À. Để con nhặt rau phụ bà với cô.
Thế là tôi ngồi xuống phụ bà với cô Lành nhặt rau, một lát là đầy cả một rổ to. Bà và cô đi vào bếp còn tôi thì chạy đi lấy cái võng cùng cần câu ra bờ ao. Thói quen từ ngày về đây sống với ông bà giờ ăn trong máu rồi. Nằm lim dim một lát thì cô Lành ra gọi vào ăn cơm trưa. Bữa trưa có cô 5 ghé qua ăn cùng. Cả buổi ai cũng hỏi chuyện thi cử của tôi, tôi cũng nói là làm bài khá tốt.
Xong bữa thì cô Lành dọn dẹp còn tôi theo ông đi ra đình làng. Ông bảo năm nay đến lượt làng ta đăng cai hội đình và ông được phân công làm trưởng ban tổ chức hội vì dù gì trong làng ông cũng là một người có uy tín. Tôi đi theo ông qua mấy con đường làng cuối cùng cũng ra đến đình, đình làng không to nhưng rất cổ kính với cổng đình có phù điêu hình hai con rồng đang tranh viên ngọc, phía trong sân đình có hai cây đa to phủ bóng mát. Đình chia làm ba gian, gian giữa thờ các vị có công với làng với nước và thành hoàng làng, gian bên phải để làm kho còn gian bên trái làm nhà ở cho ông Từ và tiếp khách. Tôi cũng chẳng biết tên thật của ông Từ mà chỉ nghe người ta gọi ông Từ nên gọi theo, ông Từ này già cũng ngang ông của tôi. Sân đình khá rộng, mấy cụ cao niên đang chỉ huy đám thanh niên dựng mấy cây cờ rồi trang trí đèn hoa, nhìn qua thì thấy có cả thằng Xuân, thằng Vỹ, chị Hòa cũng đang phụ chuẩn bị, tôi thấy thế liền chạy đến giúp một tay. Làm một lúc thì cũng xong việc trang trí, tôi cùng CH, thằng Xuân, Vỹ ra phía gốc đa ngồi uống nước và nghỉ mệt.
- Xuân: Anh T chiều nay đi đá bóng với bọn em đi.
- Tôi: Đá với mấy anh bên lâm trường mía à?
- Xuân: Không. Đá với bọn bên làng Hạ.
- Tôi: Làng Hạ là ở đâu?
- Xuân: Băng qua hai con dốc là tới thôi anh.
- Tôi: Hai con dốc sau đồi hả?
- Xuân: Vâng.
- Tôi: Ok. Để lát anh xin phép ông.
Nghỉ mệt một lát 04 đứa tôi lại tiếp tục phụ một số công việc lặt vặt rồi ai về nhà nấy, về tới nhà tôi xin ông bà đi đá banh với thằng Xuân, ông bà dặn là đi về sớm còn ăn cơm vì tối nay có mấy cô mấy chú qua. Thế là tôi mượn chiếc xe đạp của cô Lành chạy ra nhà cô 5, thằng Xuân với mấy đứa trong xóm đã tụ tập cả ở đó. Mấy đứa này có đứa tôi biết vì hay đá banh chung còn lại thì không quen lắm nhưng hình như đứa nào cũng biết tôi. Thấy tôi bước vô thì cả đám đều chào và gọi tôi là anh T.
Cả đội được 11 thằng xuất phát, đường thì không xa nên cả đội quyết định đi xe của Bộ coi như khởi động. Qua hai con dốc sau đồi là đến làng Hạ, từ xa đã thấy cái sân banh của làng Hạ, cái sân không lớn lắm nhưng cỏ rất đều và hai đầu sân đặt hai cái khung thành có gắn lưới, sân có kẻ vạch vôi trông khá chuyên nghiệp. Giữa sân có một đám lố nhố đang tập với bóng có vẻ như là đội làng Hạ, đi đến gần mới thấy đám kia thằng nào cũng đô, tuy không cao bằng tôi nhưng nhìn tụi nó chắc khỏe. Một thằng nhìn đô nhất đám có vẻ là đội trường bước về phía chúng tôi.
- DT: Sao. Bữa nay có mang đủ người đi đá không Xuân?
- Xuân: Mày yên tâm. Hôm nay đội tao có 11 người. Đủ chơi với đội mày rồi.
- TN: Tốt. Hi vọng mày đem mấy đứa biết đá bóng theo nếu không tao sợ một lát nữa phải cho mày mượn công nông chở bóng về như hôm bữa quá. Hahaha…
Thanh niên đội trưởng nói xong phá lên cười và cả đội làng Hạ phía sau cũng cười theo. Thằng Xuân thì mặt đỏ rần vì tức.
- Xuân: Hôm nay tụi tao sẽ phục thù. Đưa tụi tao quả bóng để khởi động.
- TN: Tao cũng hi vọng mày phục được thù. Hahaha… đưa cho tụi nó quả bóng đi tụi bây.
Thế là hai đội chia sân làm hai để khởi động, 10 phút sau thì trận đấu bắt đầu. Mỗi đội có 07 cầu thủ, tôi lúc đầu ngồi dự bị. Nhìn sơ tình hình hai đội là thấy đội làng tôi hẻo rồi. Đội bên kia 07 thằng như trâu nước còn làng tôi chỉ được thằng Xuân là to con còn lại toàn tý hon thôi. Và yh như rằng chưa được 05 phút đã bị thua một bàn và người ghi bàn không ai khác là thằng đội trưởng làng Hạ, một mình nó đè hai thằng hậu vệ bên đội tôi và sút, lực chân thằng này phải nói mạnh khủng khiếp. Tuy nhiên tình hình sau đó có vẻ ổn khi cả đội làng tôi sốc lại tinh thần và tử thủ, 30 phút kế tiếp đội tôi không để thua thêm bàn nào nhưng cả đội đều te tua tơi tả vì đỡ bóng.
- Làng Hạ cố lên…
Tôi giật mình khi nghe tiếng cổ vũ, quay ra phía sau thì ơ từ bao giờ có mốt nhóm 06 07 đứa con gái đang ngồi sau lưng tôi. Có lẽ do tôi quá tập trung vào trận đấu nên không để ý sự xuất hiện của mấy nhỏ này. Lúc tôi đang nhìn thì có một nhỏ có lẽ là dễ thương nhất của nhóm nhìn lại tôi rồi cười, tôi giật mình quay về phía trước. Sao thế nhỉ? Tôi mà lại mắc cỡ à.
- Vàoooooo… tiếng mấy nhỏ hò reo. Tôi giật mình nhìn vào sân thì thấy thằng DT đang ăn mừng, có lẽ đội tôi vừa thua thêm một quả nửa.
Mới 35 phút đã thua hai bàn, cả đội bên tôi có vẻ xuống tinh thần rồi. Bên ngoài mấy nhỏ vẫn đang cổ vũ cho bọn làng Hạ, có lẽ vì vậy mà tụi nó càng đá càng hăng nhất là thằng đội trưởng. Tôi để ý thằng đội trưởng hay nhìn ra phía đám con gái kia rồi cười, có lẽ một trong số mấy nhỏ này là ghệ của nó. Trận đấu còn khoảng vài phút là hết hiệp 1, thằng DT làng Hạ dốc bóng rất nhanh xuống sát biên gần chỗ tôi và mấy nhỏ ngồi rồi nó tung chân sút một cú rất mạnh, thằng Xuân giơ chân cản phá, quả bóng bật chân thằng Xuân bay rất nhanh ra ngoài nhưng xui rủi thế nào lại bay về phía đám con gái và…
Á a a a a… tiếng mấy đứa con gái hét lên và cả đám con gái theo phản xạ đều cúi mặt nhắm mắt không dám nhìn nhưng đúng lúc đó thì
Bộp… một bàn tay đưa ra cản quả bóng làm quả bóng bay theo một hướng khác. Lúc này tụi con gái mới hé mở mắt còn đám làng Hạ chạy đến.
- TN đội trưởng: Mấy đứa có sao không?
- Gái 1: Hết hồn anh ơi, tính đâu bóng trúng mặt tụi em rồi.
- TN đội trưởng: Anh cũng hết hồn.
- Gái 2 (nhỏ xinh nhất bầy): Nhưng mà hồi nãy bóng sao lại…
- TN đội trưởng: À anh quên. Cảm ơn mày nha, không có mày thì bóng nó trúng mấy nhỏ rồi. Tay mày có sao không?
- Tôi: À không sao đâu (hơi rát và đỏ một tý nhưng trước mặt gái chả lẽ lại than đau).
Tôi nói xong thì cả đám con gái nhìn về phía tôi, đứa nào cũng mắt long lanh ngưỡng mộ. Có lẽ bọn nó nghĩ tui giống Siêu nhân sịp đỏ hay đi cứu người (ATSM rồi… hehehe). Nhỏ xinh nhất bầy thì nhìn tôi cười mỉm mỉm. Tôi cũng cười lại với nhỏ.
Hết hiệp 1 hai đội nghỉ giải lao 15 phút, bọn thằng Xuân đi ra sân mà thở không ra hơi, tôi lấy nước tiếp tế cho tụi nó.
- Tôi: Tốt rồi. Thua 02 trái cũng là thành công lắm rồi đó.
- Xuân: Hộc hộc… em tức lắm anh ơi… đội bên nó chỉ được thằng Luân là đá tốt thôi còn lại chỉ là tụi dùng sức trâu. Chỉ là em mà về kèm thằng Luân thì bên mình không ghi bàn nổi… hộc… thế mới điên.
- Tôi: Luân là thằng nào?
- Xuân: Đó… thằng ghi hai bàn đấy…
À… thì ra TN đội trưởng tên Luân. Mà đúng thằng này vừa trâu, vừa sút mạnh và cũng khá là khéo. Một mình thằng Xuân thì không thể vừa lo kèm thằng này vừa ghi bàn được. Đây có lẽ là thời điểm anh tỏa sáng. It’s show time…
- Tôi: Hiệp 2 cho mình vào kèm thử thằng đó được không các bạn.
- Xuân: Anh kèm nổi không. Nó trâu lắm. Húc em mấy cái muốn bầm mình luôn.
- Tôi: Thử mới biết chứ. Được không các bạn.
- Uhm… cho anh thằng Xuân đá thử đi, tướng nó cũng cao chắc không đến nỗi đâu… cả đám rì rầm.
Hiệp 2 bắt đầu có sự thay đổi bên phía đội làng tôi, tôi vào sân đá hậu vệ. Thằng Xuân đôn lên làm tiền đạo. Hiệp 2 bắt đầu và vẫn bài cũ tụi kia lại nhồi bóng cho thằng Luân nhưng tôi đã ở sát bên của nó. Hai thằng so kè từng tí một, thằng này phải nói bộ của nó cực kỳ vững, nó tựa vào người tôi mà cứ cảm giác như đá tảng ấy nhưng tôi cũng đâu phải dạng vừa, tôi trụ bộ và hầu như hai thằng chỉ đứng yên không di chuyển gì nhưng thằng Luân nhanh chân đánh gót cho 01 thằng khác lao lên sút. May mắn là bóng chạm xà ngang rồi ra ngoài. Thật hú vía…
- Luân: Nghề đấy… nó hất hàm về phía tôi…
- Tôi: Cũng biết đá banh chút chút… hì…
Trận đấu tiếp tục, thủ môn đội tôi chuyền bóng cho tôi. Tôi phất tay ra hiệu lập tức thằng Xuân bức tốc vượt qua hậu vệ làng Hạ, có lẽ tụi nó bị bất ngờ nên bị thằng Xuân bỏ lại khá xa. Tôi từ phía cầu môn đội nhà phất một quả bóng như đặt vào chân thằng Xuân, nó chỉ việc chặn bóng là có thể đối diện thủ môn nhưng có lẽ thằng nhỏ quá mệt vì cả hiệp 1 phải lên công về thủ nên pha nhận bóng của nó thiếu chính xác và bóng lăn ra biên. Nhìn mặt nó tiếc hùi hùi, cũng phải thôi vì cả trân toàn đội chả có được cái cơ hội nào ngon ăn như thế.
- Xuân: Tiếc ghê anh ạ. Anh chuyền đẹp thế mà cái chân em nó mỏi không có cảm giác bóng tốt.
- Tôi: Không sao. Ráng cố gắng chú ý là được mà. Tập trung đi.
Tôi vỗ tay động viên cả đội, anh em ai cũng mệt rồi nên bây giờ này tinh thần là quan trọng nhất. Thằng Luân cũng đang nói gì với 02 thằng hậu vệ, lâu lâu lại nhìn qua tôi.
Trận đấu tiếp tục nhưng bây giờ tôi cực kỳ khó khăn vì không chỉ phải lo kèm thằng Luân nữa mà đội nó đôn một thằng lên để sút từ xa. Cũng may là cái thằng kia quá gà nên sút rất nhiều mà không trúng cầu môn. Nhìn lên kia thì thằng Xuân bị bám sát quá không có cơ hội nhận bóng. Tình thế này có lẽ bọn làng Hạ muốn giữ tỷ số 2-0 rồi, giờ này chắc cũng không còn nhiều thời gian và tôi đưa ra một quyết định táo bạo. Khi nhận bóng từ thủ môn, tôi phất tay ra hiệu cho thằng Xuân, thằng Xuân lúc này dùng hết sức bức tốc và lập tức 03 thằng bên làng Hạ lao theo, tôi chỉ chờ có thế và tranh thủ lúc thằng Luân không để ý liền dốc bóng tốc độ. Do mới được thay hiệp 2 nên tôi còn khá khỏe, bọn làng Hạ tuy trâu chó nhưng chạy cả trận thế tụi nó cũng khó lòng bắt kịp tôi. Thế là 1, 2, 3 thằng bị tôi bỏ lại và bây giờ chỉ còn thủ môn. Một thoáng giật mình nhưng thủ môn cũng kịp lao ra khép góc lại, tôi đưa chân lên giả vờ như sút và thủ môn đổ người nhưng tôi nhích mũi giày và quả bóng vọt lên cao vượt qua người thủ môn đội bạn hướng về khung thành nhưng hình như tôi dùng hơi nhiều lực nên bóng bay khá cao. Bóng chạm xà ngang… thôi tiêu rồi… nhưng lúc đó thằng Xuân như từ dưới đất chui lên đá bồi vào lưới.
Vàooo… thằng Xuân vừa chạy vừa la và cả đội bám theo nó để ăn mừng (bọn này vừa nãy chân như đeo chì mà giờ chạy còn hơn ngựa). Tự nhiên có ai đó vỗ vai nó, quay lại thì ra là thằng Luân.
- Luân: Thua bàn này tao phục mày sát đất. Tao cứ tưởng khóa thằng Xuân là game over rồi mà mày làm tao bất ngờ quá.
- Tôi: Hì… có gì đâu. Chẳng qua do tụi mày mệt hết rồi nên tao mới dễ qua được vậy mà.
- Luân: Không. Mệt là một phần thôi nhưng rõ ràng mày rất khéo và nhanh, tao mà còn khỏe có khi cũng khó mà theo mày kịp.
- Tôi: Mày cứ nói quá. Kèm mày tao cũng bở hơi tai… ủa mà hết giờ chưa.
- Luân: Hết rồi.
Hai thắng mãi nói chuyện mà không để ý là trời cũng đã xập xệ, thế là bắt tay chào nhau rồi mạnh ai nấy về. Đội làng tôi kéo ra quán nước đầu làng Hạ uống vài ly nước rồi về. Lúc đi ngang sân banh làng Hạ thì…
 
Top