Hồi ức (Về quê nội để chạy trốn niềm đau)

3quocdiennghia

New Member
Joined
Dec 7, 2017
Messages
83
Reaction score
0
Khoảng thời gian sau đó nó tập trung ôn tập thi học kỳ II, cuộc thi diễn ra tốt đẹp và tổng kết năm học nó vẫn được loại giỏi.
Hôm nay ngày 22/5, 01 năm trước đúng vào ngày này em đã bỏ nó ra đi mãi mãi. 02 ngày trước giỗ em nó đã đi khắp các tiệm bánh và hoa ở gần trường và đặt được 01 cái bánh kem Socola và 01 bóa hoa ly. Hôm nay 22/5 nó sẽ tổ chức giỗ cho em. Buồi chiều sau khi ôn thi tốt nghiệp xong nó về phòng, nó lấy cái bánh kem ra, lấy bóa hoa bỏ vào bình hoa nó mượn của chị Hòa. Nó chuẩn bị xong thì chị Hòa và mấy nhỏ bưng thức ăn qua. Thật ra lúc đầu nó chỉ muốn tổ chức cho riêng em và nó nhưng không biết sao chị Hòa với mấy nhỏ biết chuyện rồi bắt nó làm tiệc. 01 bàn tiệc được dọn ra trước phòng nó, có bánh kem có hoa ly có nến và thức ăn: 01 con gà nướng, thịt luộc, xôi đậu và vài món linh tinh khác. Khách mời thì chỉ có chị Hòa, thằng Dũng, Ngân, Yến, PA và Cog chúa.
- Chị Hòa: Xong rồi đó T. Em thắp nhang đi.
- Dũng: Chưa. Hình như thiếu gì đó, ăn giỗ thì phải có cái này. Chờ tao xíu.
Thằng Dũng nói xong chạy ra đầu ngõ rồi mang về chục chai Halida.
- Dũng: Giỗ thì sao thiếu món này được, đúng không?
Vậy là mâm cỗ được bày ra, nó lấy cái túi cát lấy từ mộ em, quyển nhật ký màu hồng và cái áo khoác em tặng nó bỏ phía trước, nó thắp nén nhang lên và khấn rì rầm.
- K ơi. Anh biết là hiện giờ có lẽ em đã đầu thai kiếp khác rồi nhưng hôm nay anh làm giỗ cho em tại đây, nếu em có thể cảm nhận được thì anh muốn em biết rằng anh vẫn chờ đợi em cho đến khi nào anh không còn sức lực nữa thì thôi.
Một luồng gió thổi nhẹ qua mái tóc nó, cảm giác như bàn tay mềm mại của em vuốt ve nó vậy. Nó thắp nhang xong thì mọi người cũng thắp nhang, nó nghe mấy nhỏ cũng khấn rì rầm câu được câu mất.
PA, Ngân, Yến thì khấn cái gì chị sớm siêu thoát, cái gì mà anh T đã buồn rất nhiều rồi, chị phù hộ anh ấy sớm tìm được người iu thương...
Cog chúa thì khấn bảo em hãy yên lòng đầu thai kiếp khác, cog chúa sẽ thay em chăm sóc nó.
Chị Hòa thì khấn em phù hộ nó mạnh khỏe, thi đậu DH.

Nó nghĩ lại mà mắc cười, sao mấy nhỏ đều muốn nó quên em nhưng nghĩ lại cũng đúng, cả 04 nhỏ đều dành tình cảm cho nó, nếu nó cứ nhớ về em thế này thì làm sao mấy nhỏ có cơ hội. Nghĩ cũng tội mà thôi cũng kệ, đến đâu hay đến đó vậy.
Nó ngồi xuống nói chuyện với mọi người, chị Hòa thì kêu nó lấy sáo ra thổi, nó từ chối nhưng ba cô nương với cog chúa cứ mè nheo năn nỉ mãi nên nó cũng đồng ý. Nó lấy câu sáo ra và bắt đầu từ bài “Khung trời ngày xưa” rồi nó thổi khoảng 10 bài gì đó, lâu lâu nó mỡ mắt nhìn thì thấy mấy nhỏ cứ nhìn nó không chớp mắt. Hết bài mong ước kỷ niệm xưa nó dừng.
- PA: Thầy thổi hay quá. Em yêu thầy thêm 1 tý rồi.
Nhỏ này nói chuyện đúng là không ý tứ gì hết, đang chỗ nào mà nói yêu đương. Nhỏ nói xong cả đám quay qua nhìn làm nhỏ đỏ mặt.
- Cog chúa: Anh thổi hay thật, nhưng sao toàn bài buồn vậy anh?
- Nó: Uhm thì sáo vốn dĩ dành cho nhạc buồn mà. Nó chống chế chứ thật ra do nó đang buồn vì nhớ em nên nó thổi nhạc buồn vậy thôi.
- Dũng: Thôi nhang tàn rồi, nhập tiệc thôi.
Thế là cả đám chuẩn bị nhập tiệc, mấy nhỏ thì xé gà rồi chuẩn bị các kiểu, nó thì lấy bia rót ra ly.
- 1 2 3 dô ly đầu tiên 100% nào. Nó khơi màu trước.
Vậy là cả đám uống cạn ly bia đầu tiên, nó thì đổ 01 ly xuống đất dành cho em. Cả bữa tiệc nó uống chỉ 02 chai thôi, mấy nhỏ cũng chỉ 01 02 chai. Gần giữa tiệc thì Ngân lại bảo nó hát. Nó cũng không thể từ chối được nên nó hát tặng mọi người bài “Mong ước kỷ niệm xưa”. Nó hát nửa bài thì thấy Cog chúa với chị Hòa khóc, gần hết bài thì 03 cô nương kia cũng khóc hu hu rồi.
- Nó: Mọi người sao thế.
- PA: Thầy làm em buồn quá. Em không muốn xa thầy đâu.
- Ngân, Yến: Em cũng vậy.
- Nó: Hihi... cuộc vui nào cũng sẽ tàn, cuộc tình nào cũng sẽ tan. Phải có kết thúc mới có bắt đầu chứ. Mấy đứa ngốc này.
- Cog chúa: Thế sao anh lại không để cho một cuộc tình kết thúc.
Cog chúa hỏi cắt cớ làm nó cứng họng, cả đám nhìn về nó chờ câu trả lời còn nó thì chả biết nói sao.
- Nó: Ờ thì sẽ có cuộc tình lâu kết thúc một chút nhưng rồi cũng sẽ kết thúc thôi.
- Ngân: Thế lâu là bao lâu hả thầy? Nhỏ này lại hỏi khó nó nữa.
- Nó: Thì 01 tháng, 02 tháng, 01 năm, 02 năm, 05 năm, 10 năm gì đấy.
- PA: Èo. 01 tháng, 02 tháng 01, 02, 05 năm em chờ được nhưng 10 năm thì...
- Cog chúa: Dù 10 năm em cũng sẽ chờ.
Cog chúa nói xong cả đám lại quay qua nhìn cô ấy, vẻ mặt cô ấy cương quyết nhìn nó làm nó hơi bối rối.
- PA, Ngân, Yến: Em cũng sẽ chờ. Mấy nhỏ lại tranh nhau.
- Nó: Thôi thôi. Trăng hôm nay đẹp ghê hen. Nó lãng sang chuyện khác.
- Dũng: Bữa nay 25 âm, trăng gì mà đẹp mậy. Thằng khốn này chỉ giỏi phá tan bầu không khí lãng mạng.
- Nó: Thì nhìn bầu trời đầy sao kìa, cũng đẹp chứ bộ.
Vậy là mọi người im lặng nhìn sao trên trời. 04 cô nương kia thì lâu lâu lại nhìn nó, nó biết nhưng cũng không nói gì. Nó đâu thể nào cấm họ yêu hay chờ nó. Tiệc tàn thì mọi người ra về, thằng Dũng thì đưa 03 nhỏ về còn nó được giao đưa Cog chúa về vì cog chúa xa nhất. Chạy xe song song mà hai đứa không nói gì với nhau chợt công chúa lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng.
- Cog chúa: Ba mẹ em đặt vé rồi anh. 10/6 em bay.
- Nó: Uhm. Chúc Ngọc một chuyến đi vui vẻ nhé.
Đột nhiên Cog chúa dừng xe lại, nó hơi bất ngờ cũng thắng xe lại.
- Nó: Ngọc sao thế?
- Cog chúa: Hix... em buồn lắm. Em nửa muốn đi nửa muốn ở lại. Em sợ.
- Nó: Sợ gì?
- Cog chúa: Em sợ nếu em đi em sẽ mất anh mãi mãi.
- Nó: Ngọc lại thế rồi, hôm bữa mình nói rõ chuyện này rồi mà.
- Cog chúa: Nhưng em vẫn bâng khuâng lắm. Bây giờ anh chỉ cần nói một tiếng em sẽ không đi nữa. Anh nói đi.
- Nó: Mình biết nói gì đây. Nếu mình dối lòng nói yêu Ngọc rồi sau này mình yêu người con gái khác thì có phải là mình vừa cướp đi tương lai của Ngọc, vừa cướp đi hạnh phúc của Ngọc hay không. Mình chỉ có thể nói là Ngọc hãy cố gắng học tập thật tột, có thể sang bên kia Ngọc sẽ quen được một chàng trai tốt hơn mình nhiều. Mọi chuyện vẫn do Ngọc quyết định thôi.
- Cog chúa: Hix... em hiểu rồi. Em xin lỗi tự nhiên em lại làm khó anh. Thôi anh về đi cũng gần tới nhà em rồi.
- Nó: Để mình đưa Ngọc về.
- Cog chúa: Thôi anh về đi tối rồi mà, quẹo đằng kia là tới nhà em rồi.
- Nó: Vậy Ngọc về cẩn thận nha.
- Cog chúa: Anh về cẩn thận.
Cog chúa nói xong chạy xe đi, nó nhìn theo đến khi công chúa quẹo vào cái hẻm gần đó nó mới nổ máy xe chạy về. Trên đường nó cứ nghĩ về câu nói của công chúa. Nó sợ công chúa vì nó mà đánh mất tương lai. Đang miên man suy nghĩ thì nó nghe tiếng xe máy nẹt bô, nó nép vào lề nhường đường thì có 04 thanh niên chạy 02 xe dừng trước mặt nó, 02 trong số 04 thanh niên cầm 02 ống tuyp dài.
- TN1: Mày có phải là T học CT2 đúng không?
- Nó: Mấy anh muốn gì?
- TN1: Có người nhờ tao xin mày tí huyết, cho mày chừa vì dám cướp người iu của người khác.
- Nó: Chắc mấy anh nhầm người rồi, tôi có cướp người iu của ai đâu.
- TN2: Nhầm cmm đó, tụi tao theo dõi mày lâu lắm rồi. Nhìn mặt cũng sáng láng vậy mà đi cướp bồ của người khác.
- Nó: Tui nói lại là mấy anh nhầm rồi, tôi không cướp bồ của ai hết.
- TN1: Thôi mày không cần chối, bữa nay tao chỉ xin mày tí huyết, nhớ từ giờ tránh xa Khánh Ngọc ra biết chưa.
À thì ra bọn này đang nói đến công chúa. Nó thấy hơi bất an vì bọn nó có 04 thằng lại còn thủ hàng nữa, nó chí có tay không. Bọn kia nhào vào đánh nó, nó chụp tay 1 thằng đá ngang vào bụng thằng đó làm thằng đó quỵ xuống nhưng nó ăn nguyên 1 tuyp vào lưng đau điếng. Nó quay lại đá vòng cầu vào đầu thằng vừa đánh nó làm thằng này cắm mặt rơi cây tuyp, nó cúi xuống nhặt lên đập một cái vào vai thằng TN1. Thằng đó ôm vai đau đớn. Nó lấy cây tuyp quơ quơ trước mặt đám kia làm tụi nó không dám lao vào, hai thằng còn lại dìu hai thằng bị nó đánh lên xe chạy đi. Nó cũng lấy xe chạy về nhà với cái lưng đau điềng. Nó đâu biết rằng tất cả mọi sự việc diễn ra nãy giờ đang được quan sát bởi một đôi mắt đầy oán thù của một thằng mà nó không ngờ tới. Kẻ đó khẽ nhếch mép cười gian trá. Về tới nhà nó vào phòng lấy dầu xoa bóp, nó không nói với bất kỳ ai chuyện xảy ra đêm qua. Nó tự nhủ sẽ cẩn thận một tý để tránh rơi vào tình huống tương tự. Cẩn thận có nghĩa là nó sẽ phải hạn chế gặp công chúa.
Những ngày kế tiếp nó lại lao vào ôn thi tốt nghiệp cấp 3. Năm nay 1/2 học sinh trường nó sẽ phải di chuyển qua CT1 để thi tốt nghiệp và ngược lại và nó nằm trong cái danh sách bị di chuyển ấy. Vậy là phải đi xa thêm 1 tý rồi. Nó cũng chẳng bận tâm lắm vì nó cũng đâu xa lạ gì trường CT1. Sau mấy ngày ôn tập nó thấy kiến thức của nó đã vững rồi nên nó cũng yên tâm, hôm nay nó theo đội thí sinh của trường sang trường CT1 để được nghe thông báo quy chế thi và để biết phòng thi. Cả buổi chẳng có gì đặc biệt cho tới cuối buổi thì xảy ra xô sát giữa một đám nam sinh trường nó với nam sinh trường CT1. Lý do thì nghe đâu nam sinh CT1 chọc ghẹo mấy đứa nữ bên trường nó nên xô sát. Nó cũng chả quan tâm. Trưa hôm đấy nó dự định tìm một quán cơm để ăn rồi kiếm chỗ nằm nghỉ chiều lại vào nghe phổ biến tiếp, lúc nó bước ra cồng trường thì có tiếng con gái gọi nó.
- Bố cái Ngọc. Chờ mẹ cái Ngọc với.
Nó nghe câu đó thì nó biết ai gọi rồi, quay người lại thì thấy công chúa đang chạy xe về phía nó.
- Nó: Ngọc gọi mình à?
- Cog chúa: Dạ. Anh đi đâu đấy (công chúa gọi nó là anh làm nó không quen).
- Nó: À. Mình đang định kiếm quán cơm nào ăn rồi vào trường nghỉ một tý, chiều nghe phổ biến nốt cái nội quy và xem phòng thi.
- Cog chúa: Hay anh về nhà em ăn cơm đi, bữa nay có ba em ở nhà đấy.
- Nó: Thôi mình ngại lắm.
- Cog chúa: Có gì mà ngại, đi anh. Ba em mà thấy anh chắc ba em mừng lắm đấy. Cog chúa nắm tay nó lắc lắc, mấy đứa học sinh đi ngang nhìn nó làm nó hơi ngại.
- Nó: Ờ. Được rồi Ngọc buông tay mình ra đi, mọi người nhìn kìa.
- Cog chúa: Hihi... đi anh. Anh gửi xe rồi anh chở em nha.
Dặn lòng la không gặp công chúa nữa để tránh xảy ra chuyện nhưng cứ bị ép vào tình huống thế này nó biết làm sao. Nó đành vào trong trường gửi chiếc xe đạp nó mượn chị Hòa (chị Hòa, thằng Dũng vẫn thi ở trường nó, nên nó mượn xe đạp cho thằng Dũng có cớ chở chị Hòa đi thi). Nó đi ra leo lên chiếc xe của Cog chúa, chạy ngang cổng trường nó thấy nhiều thằng học CT1 nhìn nó trong đó có thằng HB và thằng Vỹ, nó lủi thẳng không dám nhìn mặt thằng em họ. Chạy một đoạn thì đến nhà Cog chúa, một ngôi nhà 02 tầng với mảnh sân khá to trồng rất nhiều cây cảnh. Cog chúa mở cửa, nó đẩy xe đi sau lưng công chúa.
- Cog chúa: Bố ơi nhà ta có khách này?
Bác Thanh từ trong nhà bước ra, thấy nó bác đi lại bắt tay.
- Bác Thanh: Ô hôm nay cháu T đến nhà bác chơi à.
- Cog chúa: Không phải đâu bố, con mời anh ấy đến ăn cơm đấy.
- Bác Thanh: À. Vậy mà bác tưởng T nhớ bác nên đến thăm ai ngờ nhớ cái Ngọc nhà bác à? Hihi...
- Cog chúa: Bố này... cog chúa mắc cỡ chạy vào trong nhà.
Bác Thanh cười tươi còn nó cũng mắc cỡ đỏ mặt. Vào trong nhà nó chào bác gái (bác tên Huệ).
- Nó: Bác có việc gì con làm phụ với?
- Bác Huệ: Thôi. Cháu cứ ngồi uống trà nói chuyện với bác Thanh đi, lát cái Ngọc nó thay đồ xong nó phụ bác được rồi.
Thế là nó đi lên phòng khách, bác Thanh thì pha 01 bình trà Bắc thơm phức. Hai bá cháu ngồi nói chuyện về nó, chủ yếu là học tập, ăn ở này kia. Nó khai thật hết mọi chuyện, bác khen nó giỏi, rồi bác hỏi về ba mẹ nó. Nó cũng trả lời hết các câu hỏi. Giữa cuộc trò chuyện thì có nghe tiếng bước chân từ trên lầu đi xuống, nó nhìn về hướng cầu thang. Cậu nhok hôm bữa nó tặng quà Noel chạy xuống xà vào lòng bác Thanh.
- Bác Thanh: Thế Bo không thấy ai kia à, không chào anh đi.
- Bo: Dạ em chào anh.
- Nó: Hihi... chào cậu bé, dạo này có nghe lời chị không được ăn kẹo nữa không?
- Bo: Dạ hôm bữa em hứa với ông già noel rồi, em nghe lời chị hai không ăn kẹo nữa.
- Thế hôm qua đứa nào đòi chị mua kẹo mút.
Tiếng Cog chúa, nó nhìn qua mà đứng hình. Cog chúa mặt 1 cái quần jean ngắn, 01 cái áo thun rộng có in hình chuột Mickey, tóc cog chúa buột đuôi gà để lộ cổ trắng ngần, đã vậy còn đeo mắt kiếng nhìn siêu kute luôn.
- Bo: Ứ. Em có đòi đâu.
- Cog chúa: Nhớ nhá, đòi là chị mách ông già noel nhá.
Cog chúa nháy mắt với nó, nó lại bị cuốn vào đôi mắt thiên thần ấy lần nữa.
- Cog chúa: Anh ngồi chơi với bố em nhé, em vào phụ mẹ nấu ăn.
- Bác Thanh: Úi giời, hôm nay chắc mưa to lắm đây, con gái cưng phụ mẹ nấu ăn cơ đấy.
- Cog chúa: Bố lại trêu con... cog chúa mắc cỡ chạy biến vào bếp.
- Bác Thanh: Con nhỏ này hôm nay tốt tính thế không biết, bình thường thì lười lắm cháu ạ.
- Bố này trêu con mãi, con nghỉ chơi bố cho xem... tiếng công chúa vọng ra từ trong bếp.
- Bác Thanh: Rồi rồi... bố không trêu nữa, hôm nay có anh T nên con gái tui biết mắc cỡ rồi đấy.
- Bố... Huhuhu.... tiếng khóc dối vọng ra từ trong bếp.
- Bác Thanh: Thôi thôi... hahaha...
- Bác Thanh: Thế cháu T định thi trường DH nào?
- Nó: Dạ con thi khối A DH Luật HN, khối D DH Luật Tp. HCM.
- Bác Thanh: Chà chà, có vẻ cháu mê ngành Luật nhỉ. Thế không thi trường nào nữa à?
- Nó: Dạ không. Nếu không đậu cháu sẽ về học trường trung cấp gần nhà.
- Bác Thanh: Tốt, có kế hoạch thế thì hay. Thời buổi giờ thừa thầy thiếu thợ cháu ạ.
Thế là nó ngồi nghe bác Thanh nói chuyện, bác nói nhiều về tình hình đất nước rồi nghề nghiệp này kia, bác nói đất nước cần người tài để có thể thay đổi và thế hệ thanh niên như nó là tương lai của đất nước. Nghe bác nói mà cảm giác như đang ở giữa một diễn đàn vậy, bác nói hay thật.
- Bố, anh T với Bo vào ăn cơm. Tiếng của công chúa.
- Bác Thanh: Vào ăn cơm thôi cháu.
Thế là mọi người vào bàn ăn, công chúa ngồi gần cứ gắp thức ăn cho nó liên tục, bác Thanh thỉnh thoảng lại trêu làm công chúa đỏ mặt. Xong bữa cơm nó phụ dọn dẹp rồi lại ra phòng khách ngồi, một lúc sau thì bác Huệ với công chúa đi ra, trên tay công chúa là một dĩa trái cây đủ loại.
- Bác Thanh: Thế con gái bố đã có quyết định chưa nào?
- Công chúa: Dạ con quyết định rồi bố. Cô ấy vừa nói vừa nhìn nó.
- Bác Thanh: Thế quyết định ra sao nói bố nghe?
- Công chúa: Dạ con sẽ đi du học.
- Bác Thanh: Thế không buồn hay suy nghĩ gì nữa à? Bác Thanh vừa nói vừa nhìn sang nó.
- Công chúa: Dạ con quyết tâm rồi, con tin con sẽ vừa có tình yêu vừa có sự nghiệp. Lại nhìn qua nó nữa.
- Bác Thanh: Thế cơ à. Chắc bố phải giúp một tay thôi nhỉ? T này con thấy cái Ngọc nhà bác thế nào?
- Nó: Dạ... nó ngơ người vì chưa hiểu ý của bác Thanh lắm
- Bác Thanh: Thì bác chỉ muốn biết cháu nghĩ sao về cái Ngọc nhà bác?
- Nó: Dạ... con thấy Ngọc là cô gái tốt, dễ thương và thông minh.
- Bác Thanh: Thế thôi à... thế nếu sau này lấy vk cháu có muốn lấy một đứa như cái Ngọc nhà bác không?
- Nó: Dạ... con... Bác Thanh lại hỏi khó nói rồi.
- Công chúa: Bố lại thế rồi... công chúa lại đỏ mặt, nhìn so kute.
- Bác Thanh: Thì bác chỉ nói thế, hai bác với bố mẹ cháu thì không lạ gì nhau nữa rồi. Nếu hai đứa sau này có duyên thì khỏi phải lo chuyện hai gia đình, muốn cưới lúc nào thì bác cho cưới lúc đó. Thế nhé được chưa nào con gái.
- Công chúa; Bố. Con giận bố luôn... Nhỏ nói giận mà cứ úp mặt vào người bác Huệ. Nó thì chả biết nói gì.
Ngồi tám dóc một lát thì đến giờ lên trường, nó lại chở công chúa đi. Ngồi trên xe công chúa cứ nó chuyện lúc nãy, bảo nó đừng hiểu lầm ý của bác Thanh. Nó cũng hiểu là công chúa cũng thích vậy lắm nhưng vẫn phải giữ ý tứ trước mặt nó. Đúng là con gái.
Chiều hôm ấy cũng không có gì đặc biệt. Sáng ngày 31/5 nó chuẩn bị bước vào môn thi đầu tiên. Cô giám thị gọi tên từng thí sinh vào phòng, nó ngồi gần vị trí cuối lớp. Khi cô giám thị đang thông báo một số nội quy thì có 01 thầy giáo đến gọi cô ra nói gì đó, 01 lát sau cô giám thị quay vào.
- Cô GT: Phòng ta có em nào tên là NPBT học trường CT2 không?
- Nó: Dạ thưa cô là em.
- Cô GT: Có người cần gặp em gắp ở phòng giáo vụ.
Vậy là nó bước lên phòng giáo vụ của nhà trường, nó mở cửa bước vào thì thấy có hai người ngồi đó, một trong hai người làm nó hơi bất ngờ...
 

3quocdiennghia

New Member
Joined
Dec 7, 2017
Messages
83
Reaction score
0
Chap đây anh em...

Thầy Văn (thầy dạy toán) đang ngồi nói chuyện với 01 anh công an, hình như là trung úy. Nó bước vào chào thầy và anh kia.
- Thầy Văn: À T hả em. Đây là Tú, điều tra viên công an huyện. Tú có chuyện gì muốn hỏi em đấy. Em ngồi đây đi. Thầy ra ngoài nhé.
- Anh Tú: Dạ em chào thầy.
- Nó: Dạ em chào thầy.
Thầy Văn ra ngoài đóng cửa thì nó vào ngồi đối diện anh Tú, bây giờ mặt ảnh từ vui vẻ chuyển sang nghiêm hẳn làm nó hơi ớn.
- Anh Tú: Cậu là T, học ở CT2 đúng không?
- Nó: Dạ đúng anh.
- Anh Tú: Hộ khẩu cậu ở.... còn hiện giờ đang tạm trú ở.... đúng không?
- Nó: Dạ đúng anh.
- Anh Tú: Tôi có mấy việc cần hỏi cậu?
- Nó: Dạ có gì anh cứ hỏi.
- AT: Đêm ngày 22/5 vừa rôi cậu làm gì ở đâu?
- Nó: Dạ bữa đó em có làm một tiệc nhỏ ở phòng em, sau đó thì em đưa bạn về rồi em về ngủ.
- AT: Chỉ vậy thôi sao?
Nó cũng thấy hơi ớn ớn với ông này, thế là nó quyết định kể hết sự thật.
- Nó: Dạ lúc đưa bạn em về nhà xong khi em đi về thì có bị một nhóm thanh niên chặn đường gây sự.
- AT: Một nhóm là bao nhiêu người?
- Nó: Dạ 04 người trong đó có 02 người cầm vũ khí.
- AT: Tôi xin thông báo cho cậu biết, vừa qua chúng tôi nhận được một đơn tố cáo hành vi đánh người xin đểu. Họ tố cáo cậu có hành vi chặn đường đánh người để xin tiền vào đêm 22/5. Họ còn cung cấp giấy thương tích của bệnh viện nữa này.
Nó nghe AT nói xong thì xanh mặt, bọn nào mà vu oan giá họa cho nó vậy. Hôm đó nó mới là người bị hành hung mà.
- Nó: Oan cho em anh ơi, hôm đó tụi nó chặn đường em, em còn bị đánh vào lưng nè. Làm gì có chuyện em chặn đường tụi nó. Một mình em chả lẽ dám chặn đường 04 người để xin đểu à.
- AT: Chuyện đó thì tôi sẽ xác minh theo đơn tố cáo. Bây giờ mời cậu cùng tôi về Công an huyện để phục vụ điều tra.
- Nó: Nhưng mà anh ơi, em sắp thi tốt nghiệp, nếu đi với anh em sẽ trễ thi mất.
- AT: Đề nghị cậu chấp hành yêu cầu, nếu câu không chấp hành tôi buộc lòng sẽ có biện pháp mạnh.
- Nó: Dạ... nó thất thần đứng dậy đi theo anh CA, sắp thi rồi mà nếu nó đi thì coi như nó bỏ thi và sẽ bị điểm liệt, nó sắp khóc mất rồi. Bước ra ngoài thì nó thấy thầy Văn đang ở đó, nó nhìn thấy với ánh mắt như cầu cứu, có lẽ thầy là hi vọng cuối cùng của nó lúc này. Dường như thấy ánh mắt của nó, thầy liền hỏi chuyện.
- Thầy Văn: Có chuyện gì vậy T?
- Nó: Dạ em... nó kể lại chuyện cho thầy Văn nghe.
Thầy nghe xong cũng hơi biến sắc nhưng thầy lấy lại bình tĩnh, thầy đến nói chuyện gì đó với anh CA kia, nó không biết thầy nói gì chỉ thấy anh ấy hơi nhăn mặt rồi thầy quay lại nói với nó.
- Thầy Văn: Em lên phòng thi đi kẻo trễ.
- Nó: Dạ còn... nó liếc qua anh CA.
- Thầy Văn: Em cứ lên thi đi, chuyện ở đây để thầy lo.
- Nó: Hix... dạ em cảm ơn thầy, em mang ơn thầy suốt đời.
Nó nói xong chạy vội lên phòng, hên là vừa mở đề nên nó còn kịp thi. Ngồi thi mà tâm trạng nó lo lắng lắm, cũng may nó kịp tập trung làm bài nên cũng ổn. Sau buổi thi nó chạy đi tìm thầy Văn, nó thấy thầy đang chuẩn bị ra về nó liền chạy lại gần.
- Nó: Dạ em cảm ơn thầy, nếu không có thầy chắc em rớt tốt nghiệp rồi.
- Thầy: Ừ. Tú nó cũng từng là học sinh của thầy, thầy lấy uy tín ra bảo đảm cho em nên nó mới đồng ý cho em thi xong sẽ đến gặp em. Mà chuyện đầu đuôi thế nào kể khúc giữa cho thầy nghe đi.
- Nó: Dạ chuyện là thế này, thế nọ...
Thầy nghe nó kể chuyện đêm đó xong thì mắt hơi nhíu lại.
- Thầy: Vậy em có biết ai kêu người chặn đường em không?
Nó suy nghĩ xem nó có thù oán gì với ai, bọn kia nói là có người nhờ đánh nó và bảo nó tránh xa công chúa, vậy chắc là thù oán này liên quan đến công chúa rồi. Hay là... nó chợt nhăn mặt khi nghĩ đến 02 người có khả năng đầu trò trong vụ này. Nó hơi lắc đầu, chắc không phải thằng đó đâu, dù gì... Thầy Văn thấy hành động của nó thì thầy hỏi.
- Thầy: Em nghĩ ra người hại em rồi à?
- Nó: Dạ. À em cũng không biết ai nữa thầy ạ.
Nó nói dối thầy vì nó sợ nghi ngờ của nó không chính xác, nói ra có khi lại mang tiếng vu oan cho người khác.
- Thầy: Uhm. Nhưng em cẩn thận nhé, người hại em chắc có thù oán sâu nặng với em lắm nên mới vậy đấy.
Nó chào thầy Văn xong rồi ra tiệm cơm đó kêu 1 suất cơm, ăn mà chả thấy ngon lành gì hết bởi nó mãi suy nghĩ về chuyện hồi sáng. Chiều hôm đó nó tập trung thi môn thứ hai. Sau khi thi xong nó về chạy về phòng lấy điện thoại và gọi cho chú út nó.
- Nó: Dạ alo chú út ơi con có chuyện muốn nói.
- Chú út: Cháu cứ nói đi chú nghe đây.
- Nó: Dạ chuyện là vầy vầy... nó kể lại toàn bộ câu chuyện cho chú út nó nghe.
- Chú út: Chà chà... chuyện này rối đây. Thế cháu có nghi ngờ ai hại cháu không?
- Nó: Dạ con cũng nghi 02 người mà con không chắc lắm.
- Chú út: Cháu cứ nói xem, có gì chú sẽ giúp đừng sợ.
- Nó: Dạ con nghĩ đến hai người: Thằng Vỹ con chú 6 và thằng bạn của nó.
- Chú út: Vỹ hả? Cháu có chắc không? Sao nó lại muốn hại cháu.
- Nó: Dạ chuyện liên quan đến một cô gái thôi chú nhưng chú đừng nói cho ai biết, con chưa chăc chắn chuyện này đâu. Con sợ không phải thì tình cảm gia đình ta lại bị sứt mẻ.
- Chú út: Được rồi, chú sẽ tìm hiểu. Cháu cứ yên tâm mà thi nhé.
Nó thở phào nhẹ nhõm khi chú út nó đồng ý giúp nó, có ông chú như vầy thì cũng vui nhưng nó cũng thấy ngại vì toàn nhờ chú xử lý rắc rối của nó, có khi chú lại nghĩ nó là thằng không ra gì cũng nên. 02 ngày thi tiếp theo cũng không có gì đặc biệt xảy ra. Nó hoàn thành 06 môn thi tốt nghiệp tương đối ổn, khả năng tốt nghiệp rồi. Mấy ngày sau được nghỉ xả hơi, 02 tuần kế tiếp nó ôn thi ở trường, không hề có tí thông tin gì về vụ nó bị tố cáo đánh người xin đểu. Năm nay lịch thi của DH khối A: Ngày 03/7 làm thủ tục, 04 và 05 thi còn khối D là 08/7 làm thủ tục, ngày 09, 10 thi. Dạo gần đây nó ở nhà ôn tập, nó giải nhiều bài tập toán lý hóa, luyện lại câu cú từ ngữ tiếng Anh nhưng nó vẫn ẹ nhất là môn Văn.
Còn 02 tuần nữa nó sẽ bước vào kỳ thi vượt vũ môn, nó cũng lo lắng lắm chứ. Nếu ở trong kia chắc nó sẽ không lo như ở đây, dù gì cũng cháu nội đít tôn, mang tiếng trưởng họ mà đi thi DH tạch thì biết giấu mặt vào đâu. Chiều hôm đó Chú út nó ghé qua nói chuyện gì đó với ông, nó thấy ông giận đập bàn. Chuyện gì nhỉ. Buổi tối hôm đó có một cuộc họp kín giữa các cô chú và ông bà nội, nó không được dự. Nó thấy rất kỳ lạ vì bình thường nó sẽ dự họp với tư cách là đại diện cho ba nó nhưng thôi chắc chuyện cũng không liên quan đến nó. Tuy nhiên nó đã lầm vì chuyện này cực kỳ liên quan đến nó. Đó chính là chuyện nó suýt phải bỏ thi tốt nghiệp.
Sau cuộc họp tối hôm đó, ông có vẻ giận, nó không dám hỏi ông chuyện gì nhưng trưa hôm ấy ông gọi nó đến hỏi.
- Ông: Sao cháu lại giấu ông chuyện đó?
- Nó: Dạ. Chuyện đó là chuyện gì ông? Con không hiểu?
- Ông: Chuyện cháu bị chặn đường đánh rồi chuyện CA huyện đến trường làm việc với cháu đấy?
Thì ra ông biết chuyện đó rồi, chắc Chú út nó nói với ông.
- Nó: Dạ con không muốn ông bà lo lắng nên con không nói, với lại con nhờ chút út tìm hiểu dùm con rồi nhưng không biết kết quả thế nào.
- Ông: Thằng Chiến nó tìm hiểu xong rồi, nó biết ai đứng sau chuyện này. Haizz... tối nay cháu ở nhà nhé, có chuyện ta cần nói với cháu.
- Nó: Dạ.
Vậy là cả ngày hôm đó nó chỉ lảng vãng xung quanh nhà, nó nằm đọc sách văn học trên võng, lâu lâu lại giật cá cho đầu óc thư giãn. Tối hôm đó đúng 07 giờ các cô, các chú đều có mặt đầy đủ tại nhà nó mà hình như thiếu chú 6, nó cũng ngồi đó cạnh ông. Một lúc sau chú 6, thím 6 cũng đến nhưng người đi chung với chú 6 nó làm nó bất ngờ. Đó là thằng Vỹ. Sao thằng này lại được ông gọi đến đây. Nó hơi thắc mắc.
- Ông: Tất cả có mặt đầy đủ rồi đúng không? Bây giờ Chiến con nói lại chuyện hôm qua xem nào?
- Chú út: Thưa bố mẹ, thưa mấy anh chị. Chuyện này nói ra thì đúng là thật sự xấu hổ nhưng theo lời bố em phải nói. Như hôm qua bố đã thông báo thì tối nay gia đình ta sẽ họp để nói về 01 chuyện xảy ra trong nhà này, một chuyện chả tốt đẹp gì nhưng chúng ta cần tìm hướng giải quyết triệt để để tránh những xích mích không đáng có: Em xin kể tóm tặt lại thế này. Ngày 22/5 vừa rồi cháu T đây bị một nhóm côn đồ chặn đường hành hung.
- Cô 6: Sao, cháu T bị hành hung. Thế cháu có bị sao không?
- Nó: Dạ cháu không sao cô ạ.
- Ông: Con H mày im lặng để thằng Chiến nó kể hết xem nào. Không đứa nào cắt ngang câu chuyện nữa nhé.
- Chú út: Cháu T bị hành hung, nói chung là cũng có thương tích nhưng không nặng. Sau đó thì công an huyện lại nhận được một đơn thư tố cáo cháu T có hành vi chặn đường gây thương tích để xin đểu. Sự việc này suýt chút nữa làm cho cháu T phải bỏ thi tốt nghiệp.
- Cô 2, cô 3: Gì mà nghiêm trọng vậy, bỏ thi luôn sao...
- Ông: Mấy đứa yên lặng nào. Đã bảo để thằng Chiến kể hết câu chuyện mà.
- Chú út: Sau đó cháu T có nhờ em tìm hiểu và sau khi sử dụng một số biện pháp nghiệp vụ, em điều tra được sự thật như sau: Đêm hôm đó cháu T đúng là có bị 04 thanh niên chặn đường hành hung, có nhân chứng chứng kiến. Cháu T có phòng vệ và có đánh trả mấy thanh niên kia nhưng hoàn toàn là phòng vệ chính đáng. Một thanh niên bị cháu T đánh bị thương là có thật nhưng không phải như đơn tố cáo. Sau khi làm việc với thanh niên tố cáo cháu T cháu biết được có người đứng sau xúi giục chuyện này. Mà đáng buồn hơn đó lại là một người trong gia đình chúng ta.
Chú út nói xong mọi người lại xôn xao chỉ có nó là nhìn về phía thằng Vỹ, thằng Vỹ thì lúc này mặt cúi xuống, mồ hôi thì tuông như suối ướt cả mặt.
- Chú 7: Đứa nào làm chuyện mất dạy đó, mày nói xem nào? C7 đập bàn hét lên.
- Ông: Thằng Hiến mày im lặng xem nào, thằng Chiến ngồi xuống đi. Bây giờ ta cũng biết chuyện rồi nhưng ta muốn cho người đó một cơ hội. Bây giờ tự nhận lỗi và giải thích tại sao hay muốn ta nói ra.
- Cô 2: Đứa nào nhỉ, chã lẽ là cái Hòa con dì Hợp?
- Cô 3: Chị nói bậy gì đấy, con Hòa nó thương thằng T như em ruột thì nó sao làm chuyện trái đạo lý ấy được.
- Cô 5: Bố cứ nói thẳng ra đi, không cần phải che dấu cho cái đứa mất dạy đó.
- Chú 6: Dạ em xin lỗi mấy anh chị, con xin lỗi bố mẹ, tại con không biết dạy con. C6 nó vừa nói vừa quỳ xuống trước mặt ông bà.
- Cô 5: Mày nói gì thế H, chẳng lẽ mày lại hại cháu mày.
- Chú 7: Anh H anh nói rõ xem nào, chuyện là thế nào?
- C7: Con không còn mặt mũi nào nhìn bố, nhìn anh Đ, các anh chị em và cháu T đây. Mũi dại thì lái chịu đòn, con xin nhận hết mọi tội lỗi do thằng con của con gây ra.
- Cô 2: Thằng con của cậu H, ý cậu nói là thằng Vỹ nó...
Cô 2 nói xong tất cả mọi người đều hướng về thằng Vỹ, mặt nó giờ xanh như đít nhái rồi nhưng nó vẫn đứng đó không chịu nhận lỗi.
- C6: Mày còn đứng đó hả thằng mất dạy kia. Quỳ xuống.
- Vỹ: Con không có tội gì hết, tất cả la do nó. Thằng Vỹ vừa nói vửa chỉ vào nó với ánh mắt căm thù.
- C6: Thằng mất dạy này quỳ xuống cho tao. Chát... C6 tát thằng Vỹ một cái rồi đè nó quỳ xuống, thằng Vỹ dù quỳ nhưng ánh mắt vẫn liếc nhìn nó rất căm hờn.
- Cô 2: Cậu H nói gì chị chưa hiểu, sao cháu Vỹ đây lại là người hại cháu T. Có hiểu lầm gì không?
- C6: Mày còn không nói hết sự thật rồi xin mọi người tha thứ hả thằng mất dạy kia. C6 lại đưa tay lên định tát nó nhưng thím 6 nhảy vào che cho nó, C7 và chú út thì cản chú 6 lại.
- Thím 6: Bố mẹ, mấy chị và các chú tha cho thằng Vỹ, nó trẻ người non dạ chưa hiểu chuyện. Có trách thì trách con không quan tâm dạy bảo nó để nó gây ra cớ sự này.
- Vỹ: Mẹ tránh ra đi không cần xin cho con, con làm thì con chịu. Tại sao ư, tất cả là tại thằng chó này đây? Lại chỉ vào nó với ánh mắt căm thù.
- Chú út: Cháu T nó làm gì cháu mà cháu lại hành động như thế?
- Vỹ: Nó làm gì à, nó cướp hết tất cả mọi thứ đáng lẽ thuộc vè cháu chú có biết không? hix... bắt đầu khóc.
- Ông: T nó cướp cái gì của cháu?
- Nó: Từ ngày nó về đây thì ông đâu còn thương cháu nữa, hồi trước ông cứ nói cháu là cháu nội đít tôn của ông, sau này ông già sẽ để lại tài sản cho cháu để cháu nuôi ông. Thế rồi từ ngày thằng chó này về ông không còn thương cháu nữa, ông suốt ngày cứ cháu T của ông, cháu T của ông. Giỗ họ trước giờ năm nào ông cũng dẫn cháu đi rồi giới thiệu cháu là cháu đít tôn của ông nhưng thằng này về ông lại đưa nó đi. Rồi hôm bữa ông còn nói sẽ để lại hết tài sản cho nó... ông thấy ông đối xử với cháu vậy có công bằng không. Còn nữa...
- C6: Mày im chưa thằng mất dạy. Chát... chú 6 lại tát nó 1 cái làm nó cắm mặt. Mấy cô chú lại phải nhào vào can ngăn.
- Ông: Thằng H mày ngồi im đó, cháu nói tiếp đi, cứ nói hết suy nghĩ của cháu đi.
- Vỹ: Nó cướp đi tình cảm của ông dành cho cháu, cướp đi những gì thuộc về cháu đã đành. Nó còn cướp luôn cả người con gái cháu yêu nữa. Hix.... thằng Vỹ khóc như mưa rồi.
Các cô các chú nghe câu nói của thằng Vỹ đều nhìn về hướng nó chắc để chờ câu trả lời, nó thì đứng đó chết trân.
- Ông: Cháu T nói xem sự việc này là thế nào?
- Nó: Dạ hiểu lầm rồi ông ạ. Cháu chỉ biết là Vỹ nó yêu một cô gái tên là Khánh Ngọc, con bác Thanh bạn chiến đấu với ba con ngày xưa.
- Ông: À ông biết rồi, thằng Thanh thì ông lạ gì, tết năm nào nó cũng ghé đây chúc tết ông bà mà.
- Nó: Dạ. Thằng Vỹ thích Ngọc nhưng Ngọc không thích nó rồi Ngọc lại nói là thích cháu nhưng cháu đã từ chối Ngọc rồi.
- Vỹ: Thằng khốn, nếu mày không xuất hiện ở đây thì Ngọc đã là người iu của tao rồi, chỉ vì mày mà Ngọc bỏ tao. Hix...
- Ông: Thôi đủ rồi, ta đã nghe và hiểu hết mọi chuyện rồi. Haiz... đúng là không ngờ gia đình ta lại xảy ra chuyện thế này.
- C6: Bố ơi con xin lỗi bố, tại con không biết dạy con để nó làm điều xằng bậy làm nhục nhã gia đình.
- Ông: Không. Không phải do con hoàn toàn mà cũng có một phần lỗi ở ta. Có lẽ ta đã sai trong cách cư xử tạo ra sự đố kỵ trong lòng mấy đứa cháu của ta. Vỹ này ông nói cháu nghe nhé, thật ra đối với các cháu ông đều yêu thương như nhau cả không phân biệt cháu nội đít tôn hay cháu ngoại. Chỉ có điều T nó vốn dĩ không sống ở đây từ nhỏ, nó về đây sống vì nó đã trãi qua một sự việc đáng buồn... ông kể tóm tắt chuyện của nó và em, mấy cô chú nghe xong đều nhìn về hướng nó, cả thằng Vỹ nữa. Nó ở lại đây cũng một phần là vì muốn ông và ba nó làm hòa với nhau. Có lẽ vì thương cho hoàn cảnh của nó mà ông đã làm nảy sinh sự đố kỵ trong lòng cháu. Ông xin lỗi.
- C6: Bố ơi, bố đừng nói vậy... huhu... C6 nó khóc, mấy cô rồi bà nó cũng khóc... thằng Vỹ thì khóc như mưa còn nó thì mắt hơi ướt ướt. Nó thầm nghĩ không ngờ việc nó về đây sống lại gây ra mâu thuẫn nội bộ trong gia đình như vậy. Nó tự hỏi liệu việc nó quyết định sống cùng ông bà là đúng hay sai.
Các cô các chú, ông bà phân tích về điều hay lẽ phải cho thằng Vỹ một lúc thì mọi người ra về, C6 nó thì cúi lạy ông bà rồi dẫn thằng Vỹ về nhưng có vẻ thằng này còn ấm ức lắm. Chắc nó phải nói rõ cho thằng Vỹ biết để khỏi mắc công thằng Vỹ ôm hận trong lòng. Nó chạy theo gọi C6 nó.
- Nó: Chú 6 ơi cho con nói cái này.
- C6: T hả? Có gì không cháu?
- Nó: Dạ con có chuyện muốn nói riêng với Vỹ. Chú thím về trước được không ạ?
- C6: Nói riêng với nó, chú sợ.
- Nó: Dạ con hứa không làm gì nó đâu chú thím yên tâm.
- C6: Không chú sợ thằng mất dạy này làm gì cháu thì chú không biết ăn nói sao với bố cháu, với ông bà.
- Vỹ: Bố mẹ cứ về đi, con muốn nghe coi thằng này nói gì.
- C6: Thái độ gì thế thằng kia, mày gọi ai là thằng. T là anh mày biết chưa.
- Nó: Thôi không sao mà chú, bằng tuổi gọi sao cũng được. Chú thím cứ về đi.
- C6: Ừ. Chú thím về, có gì con cứ dạy bảo em nó nhé.
Vậy là chú, thím 6 về. Nó kêu thằng Vỹ ra góc cây đầu làng ngồi.
- Nó: Mày hận tao lắm đúng không?
- Vỹ: Chuyện đó mày còn phải hỏi à. Tao hận mày thấu xương.
- Nó: Uhm, nếu là tao trong hoàn cảnh của mày tao cũng không dám chắc là tao sẽ tốt hơn mày.
- Vỹ: Mày nói thế ý gì?
- Nó: À. Tao nói tao cũng hiểu cảm giác mất tất cả nên tao biết mày cảm thấy thế nào.
- Vỹ: Thằng chó thôi diễn trò đi, có gì nói mẹ ra đi.
- Nó: Ờ. Tao sẽ nói thẳng ra nhé. Chắc mày biết chuyện Ngọc sẽ đi du học chứ.
- Vỹ: Ngọc đi du học. Sao cô ấy không nói với tao.
- Nó: Ờ. Chắc cô ấy chưa nói đấy. Hồi nãy tao cũng nói rồi đấy. Ngọc có nói thích tao nhưng tao đã từ chối cô ấy rồi. Nếu mày thực sự yêu Ngọc thì hãy dùng tình cảm chân thành mà theo đuổi cô ấy.
- Vỹ: Nhưng mày còn ở đây thì làm sao Ngọc quên mày được.
- Nó: Hì hì... tao ở đây mấy tháng nữa là tao về trong Nam sống rồi. Ngọc có muốn cũng chả gặp được tao. Còn một chuyện nữa tao muốn nhờ mày.
- Vỹ: Mày mà cũng có chuyện nhờ tao à?
- Nó: Có chứ. Sắp tới tao không biết kết quả thi DH của tao thế nào nhưng chắc tao không sống ở đây nữa. Tao nhờ mày chăm sóc ông bà, hãy thương ông bà như khi tao chưa về đây nhé.
- Vỹ: Tao... tao... thằng Vỹ cúi đầu rồi.
- Nó: Mày hứa đi cho tao yên tâm, tao biết mày thương ông bà nhiều lắm. Hứa đi.
- Vỹ: Tao hứa...
- Nó: Ừ vậy tao yên tâm rồi, thôi tao chỉ muốn nói nhiêu đó thôi. Mày về đi, tao về đây kẻo ông bà lại lo.
Nó nói xong đứng dậy phủi đít (không biết có bay vào mặt thằng Vỹ không) rồi bước đi, thằng Vỹ vẫn cứ ngồi đó nhìn nó thẩn thờ. Nó thấy lòng nhẹ nhõm hẳn vì đã giải quyết được mâu thuẫn với thằng em họ. Bước đi vài bước thì nó nghe tiếng thằng Vỹ.
- Vỹ: Anh T cho em xin lỗi.
Nó cũng hơi bất ngờ vì lời xin lỗi của thằng Vỹ, nó quay lại nở một nụ cười với thằng em họ.
- Nó: Ờ. Tao tha lỗi cho mày. Về đi.
Vậy là hai anh em nó mỗi đứa đi một hướng, nó về nhà cười vui vẻ, ông thấy thế hỏi nó thì nó cũng kể cho ông nghe về cuộc trò chuyện hồi nãy. Ông cười khen nó rất bản lĩnh và trưởng thành. Vậy là những ngày êm đềm lại đến. Hôm nay, ngày 02/7 nó sẽ lên Hà Nội chuẩn bị thi DH. Người ta nói Hà Nội yên bình lắm, liệu có thật sự là như vậy hay không?
 

be Ngoc

New Member
Joined
Sep 28, 2017
Messages
35
Reaction score
0
Chắc chủ t đang vui vì lên chức nên lâu wá chưa có chap
 
Top