clocktown

New Member
Joined
Oct 2, 2017
Messages
176
Reaction score
0
Last Updated 27-03-2012 at 12:42
Trước khi xem 500 days of Summer tôi đã từng nghĩ tình yêu là mãi mãi và sự chung thủy chính là điều tuyệt vời nhất. Sau khi xem 500 days of Summer tôi bắt đầu tin vào định mệnh, vào cái mà người ta gọi là duyên số.

- Tại sao cứ phải là "yêu"? -

Nên hay không khi mà chúng ta, những người trẻ, cứ cố gán cho 1 mối quan hệ nam nữ thân thiết trên mức tình bạn là "người yêu"?
Bây giờ, tôi không nghĩ như thế. Tại sao chúng ta cứ phải cố định nghĩa 1 mối quan hệ nào đó, rằng liệu cô ta/ anh ta có yêu mình hay không, khi mà mối quan hệ đấy đang rất vui vẻ, thoải mái, dễ chịu, hồn nhiên và không có 1 chút ràng buộc hay áp lực nào từ cả 2 phía?

Nếu gọi đó là 1 đôi, cả hai sẽ phải đối mặt với nhiều áp lực, ràng buộc, từ chính bản thân họ và từ những người ngoài biết về mối quan hệ của họ. Rồi sau đó, họ phải khư khư giữ lấy nhau vì đã trót hẹn thề bên nhau mãi mãi, tình yêu lúc này không khác gì một tên cai ngục (I'm sure that! Because I was :sogood:). Nhưng nếu đó là 2 người bạn, mối quan hệ sẽ trở nên thoải mái và cởi mở hơn rất nhiều. Những khoảnh khắc đó chẳng phải rất đẹp, rất đáng nhớ sao?

Tom và Summer tình cờ gặp nhau ở chỗ làm. Lúc mới quen cô ta đã nói thế này:" Em chưa từng có bạn trai vì em thấy sống thế này thoải mái hơn. Tại sao em cứ phải dựa vào một ai đó thì mới có hạnh phúc?"
"Này anh, chúng ta chỉ là bạn thôi được không? Anh phải hứa rằng đây sẽ không phải là 1 mối quan hệ nghiêm túc, em mới đồng ý quen với anh"

Họ đã hôn nhau. Cùng đi xem phim. Cùng đến công viên. Cùng qua đêm với nhau. Cùng chia sẻ với nhau những điều bí mật trong cuộc sống... Những kỷ niệm rất ngọt ngào. Nhưng, Summer vẫn khẳng định: chúng ta chỉ là bạn.

Sau 300 ngày, Summer đột ngột chuyển chỗ làm và biến mất, không nói 1 lời. Thỉnh thoảng có gửi email hỏi thăm sức khỏe, nhưng Tom lúc này lại nghĩ Summer chỉ là 1 kẻ lẳng lơ nên không thèm trả lời. Khi tự đặt ra câu hỏi tại sao, anh cố ép mình nghĩ Summer là 1 người xấu để tự an ủi mình mau chóng quên đi nỗi đau này.
Nhưng 1 người nữ đồng nghiệp đã hỏi anh:"Cô ta đã lừa dối anh à? - Không - Hay cô ta đã lợi dụng anh? - Không - Hay đã phản bội anh? - Cũng không - Vậy lúc mới quen, cô ta có nói rằng không muốn có bạn trai phải không?" - Tom ngớ người.

Sau 400 ngày, họ tình cờ gặp nhau trong 1 đám cưới của người đồng nghiệp. Và trong đêm dạ tiệc, họ lại nhảy với nhau. Thực sự đã rất vui. Và Summer ngỏ lời mời Tom đến dự 1 party nho nhỏ ở sân thượng nhà mình.

Tom cảm thấy rất hân hoan và phấn khởi. Cảm thấy tự tin khi bước vào vì nghĩ rằng Summer sẽ ôm lấy mình và giới thiệu mình với những người thân thiết.

Nhưng thực tế thì Summer tổ chức party để thông báo về hôn lễ sắp tới của cô với 1 người đàn ông chưa từng xuất hiện trong phim, một cách rất đột ngột.

Những ngày sau đó, Tom hoàn toàn suy sụp. Anh chìm đắm trong rượu. Sau 10 ngày, anh bật dậy và quyết định nghỉ việc ở công ty in thiệp và tự học vẽ kiến trúc công trình.

Thời gian anh tự học và đi xin việc là thời gian Summer hạnh phúc chuẩn bị đám cưới.

Tom đã trách Summer rất nhiều. Anh đã chuyển hết những oán hận, đau đớn của thất tình thành động lực cực lớn để chuyển mình. Và anh đã thành công, đã trở thành 1 kiến trúc sư (đúng với những gì mà Summer đã từng nhận xét: em thấy anh hợp làm 1 kiến trúc sư hơn đấy!)

Trong đầu Tom lúc bấy giờ chỉ nghĩ đến Summer với 1 chữ: "bitch" vì anh nghĩ anh đã bị lừa tình, bởi 1 con đàn bà lẳng lơ.

Sau 500 ngày, họ lại tình cờ gặp nhau, ở 1 góc công viên mà ngày xưa 2 người thường ngồi với nhau.

Nói chuyện thân quen như 2 người bạn lâu không gặp.

Trên tay Summer lấp lánh nhẫn cưới.

Tom đã hỏi:
- Em này, anh thật sự còn 1 điều băn khoăn không hiểu. Ngày xưa, lúc mới quen nhau em đã nói em không cần có bạn trai. Và sau đó, em đã quen anh. Chúng ta đã gần như là 1 đôi với biết bao kỷ niệm suốt 1 năm. Tại sao em lại quyết định rời xa anh chỉ 1 ngày sau đó?

- Em gặp anh ta, người hiện giờ là chồng em, trong lúc đang đọc sách ngồi chờ xe bus. Và sau lần tiếp xúc đầu tiên đó, em đã biết người đó chính là người mà em sẽ lấy làm chồng.

- Em chỉ thích làm những điều em muốn thôi ư? Đến với anh 1 năm, lúc nào cũng khăng khăng rằng em không thích những mối quan hệ nghiêm túc. Và rồi lấy chồng chỉ sau đó 1 tháng?

- Có thể anh không tin nhưng khi gặp anh ấy, em đã tìm thấy 1 điều mà em không chắc chắn lắm khi ở bên cạnh anh. Và em đã quyết định ngay. Nếu lúc đó em không có việc phải đi xe bus hay nếu như xe bus đến sớm 1 chút thôi thì sao? Em đã không gặp anh ta và có thể giờ này, em vẫn ngồi đây với anh. Nắm tay anh, như đã từng. Và em gọi đấy là định mệnh anh à. Chúng ta đã ở bên nhau, đã cùng nhau có những kỷ niệm rất tuyệt vời. Nhưng từ sâu thẳm trái tim, em biết anh không phải là người mà cuộc đời này dành cho em. Mặc dù em cũng thích anh.

Ngừng 1 lúc, Summer tiếp:
- Em biết thời gian qua anh đã rất đau buồn vì em thay đổi, sau khi gặp được anh ta. Nhưng anh hãy tin rằng, em cũng không phải là cô gái dành cho anh. Một nửa thực sự của anh vẫn còn ở đâu đó ngoài kia, và một ngày nào đó hai người sẽ gặp được nhau.

- Anh hiểu rồi. Anh luôn mong em sẽ được hạnh phúc, Summer à :)

Một người bạn nhỏ tuổi đã tư vấn cho Tom thế này:" Tất cả những nỗi bực tức, đau buồn, thất vọng mà anh đã trải qua, đơn giản chỉ là sự tiếc nuối cho những kỷ niệm đẹp đẽ mà thôi. Chị ấy không có lỗi, anh cũng không có lỗi. Hai người đã đến với nhau bằng tình cảm chân thành. Lỗi ở đây là định mệnh chỉ gắn kết hai người ở một đoạn đường đời."

Đừng vội vàng gọi đó là yêu khi bạn không chắc người đó sẽ là người mà mình lấy làm vợ/ chồng và mãi mãi không có ai có thể thay thế được. Chúng ta không nói trước được điều gì cả. Tình yêu là loại tình cảm phức tạp nhất trong tất cả các loại tình cảm phức tạp, nó không có quy luật, cũng không thể giải thích vì sao ai đó yêu bạn và vì sao lại không còn yêu nữa. Nó đến là đến, đi là đi.

- Vì chúng ta không nói trước được điều gì, nên người bỏ bạn ra đi, không hẳn là người có lỗi -

Bạn có biết tại sao khi có ai đó hỏi ba mẹ các bạn rằng:"Cô ấy/ anh ấy là ai thế?" thì họ thường nhẹ nhàng trả lời:"À, bạn con tôi đấy" thay vì trả lời:"Người yêu của con tôi đấy", mặc dù biết chắc mối quan hệ yêu đương này đã công khai nhiều năm?

Vì họ là những người từng trải. Hơn ai hết họ hiểu rằng: hôm nay là người yêu, nhưng ngày mai thì không chắc. Để đến với một mối quan hệ yêu đương, con có thể tự quyết. Nhưng để thành vợ thành chồng, bạn đời của nhau, thì chỉ có trời mới biết.

"Có duyên có số cả đấy"

Người lớn xem bạn trai/bạn gái của con mình chỉ là bạn bình thường vì họ muốn tránh cho con mình khỏi bị tổn thương quá sâu sắc nếu một ngày nào đó chúng chia tay nhau, không lấy được nhau như đã định.

Chúng ta có nên chuyển tất cả những mối quan hệ yêu đương trên thế giới này về 1 tên gọi chung là "no name" không nhỉ? Nếu như điều đó làm mọi người thấy thoải mái vui vẻ khi ở bên nhau và cũng vui vẻ khi chia tay thì tại sao không? Còn sau khi đã kết hôn, dĩ nhiên có thể thừa nhận đó là 1 cặp vợ chồng rồi.

- Hãy yêu như thế nào để không phải hối tiếc -

Bạn không nên tiếc nuối vì những điều đã qua. Thứ duy nhất bạn phải tiếc đó là thời gian qua, bạn đã không yêu thương hết mình, cháy hết mình, sống trọn vẹn với tình yêu hoặc bạn đã không yêu thương với tất cả sự trong sáng và táo bạo của mình, yêu một cách rụt rè, ngờ vực, toan tính, chắc thì mới tới - không chắc thì nghỉ..v...v

Bạn không biết rằng trong cuộc đời mỗi con người, chúng ta chỉ yêu được bằng tất cả trái tim duy nhất một lần, những lần sau chỉ là cái gì đó na ná tình yêu. Cho nên hãy cứ yêu đi hết lòng đi, đừng để mai này khi sắp chết, bạn phải đau khổ nhận ra rằng mình đã lãng phí 70 năm sống mà không có được 1 cuộc tình nào thật sự cháy bỏng.

Và các bạn biết không, Tom một ngày đẹp trời đến phỏng vấn cho 1 công ty kiến trúc lớn. Người ứng viên là đối thủ nặng ký nhất của cậu ta, chính là cô gái vẫn thường ngồi ở ghế bên cạnh ở công viên mà Tom và Summer thường đến. Đối với Tom, đó là nơi tuyệt vời nhất theo con mắt của 1 kiến trúc sư. Và với cô gái đối thủ này, cũng vậy.

Trước khi vào phỏng vấn, Tom đã đánh liều hỏi xem sau cuộc phỏng vấn, người thắng sẽ mời người thua 1 chầu cafe được không? Cô ấy lúc đầu đã từ chối vì sau đó có cuộc hẹn rồi. Nhưng suy nghĩ một lát lại gọi với theo:" Này, được đấy. Sao lại không nhỉ?"

Định mệnh đã đến với Tom như thế đấy :">

Hi vọng bài viết này có thể giúp các bạn đang thất tình, cảm thấy nhẹ nhõm và lạc quan hơn :D

UPDATE:



MỘT BÀI PHÂN TÍCH CŨNG RẤT HAY: :adore:



CUỐI CÙNG LÀ QUAN ĐIỂM CỦA 1 VOZER NỮ: :byebye:




^
Tiếc rằng người ta đã có gấu :sexy:

Trước khi xem 500 days of Summer tôi đã từng nghĩ tình yêu là mãi mãi và sự chung thủy chính là điều tuyệt vời nhất. Sau khi xem 500 days of Summer tôi bắt đầu tin vào định mệnh, vào cái mà người ta gọi là duyên số.

- Tại sao cứ phải là "yêu"? -

Nên hay không khi mà chúng ta, những người trẻ, cứ cố gán cho 1 mối quan hệ nam nữ thân thiết trên mức tình bạn là "người yêu"?
Bây giờ, tôi không nghĩ như thế. Tại sao chúng ta cứ phải cố định nghĩa 1 mối quan hệ nào đó, rằng liệu cô ta/ anh ta có yêu mình hay không, khi mà mối quan hệ đấy đang rất vui vẻ, thoải mái, dễ chịu, hồn nhiên và không có 1 chút ràng buộc hay áp lực nào từ cả 2 phía?

Nếu gọi đó là 1 đôi, cả hai sẽ phải đối mặt với nhiều áp lực, ràng buộc, từ chính bản thân họ và từ những người ngoài biết về mối quan hệ của họ. Rồi sau đó, họ phải khư khư giữ lấy nhau vì đã trót hẹn thề bên nhau mãi mãi, tình yêu lúc này không khác gì một tên cai ngục (I'm sure that! Because I was :sogood:). Nhưng nếu đó là 2 người bạn, mối quan hệ sẽ trở nên thoải mái và cởi mở hơn rất nhiều. Những khoảnh khắc đó chẳng phải rất đẹp, rất đáng nhớ sao?

Tom và Summer tình cờ gặp nhau ở chỗ làm. Lúc mới quen cô ta đã nói thế này:" Em chưa từng có bạn trai vì em thấy sống thế này thoải mái hơn. Tại sao em cứ phải dựa vào một ai đó thì mới có hạnh phúc?"
"Này anh, chúng ta chỉ là bạn thôi được không? Anh phải hứa rằng đây sẽ không phải là 1 mối quan hệ nghiêm túc, em mới đồng ý quen với anh"

Họ đã hôn nhau. Cùng đi xem phim. Cùng đến công viên. Cùng qua đêm với nhau. Cùng chia sẻ với nhau những điều bí mật trong cuộc sống... Những kỷ niệm rất ngọt ngào. Nhưng, Summer vẫn khẳng định: chúng ta chỉ là bạn.

Sau 300 ngày, Summer đột ngột chuyển chỗ làm và biến mất, không nói 1 lời. Thỉnh thoảng có gửi email hỏi thăm sức khỏe, nhưng Tom lúc này lại nghĩ Summer chỉ là 1 kẻ lẳng lơ nên không thèm trả lời. Khi tự đặt ra câu hỏi tại sao, anh cố ép mình nghĩ Summer là 1 người xấu để tự an ủi mình mau chóng quên đi nỗi đau này.
Nhưng 1 người nữ đồng nghiệp đã hỏi anh:"Cô ta đã lừa dối anh à? - Không - Hay cô ta đã lợi dụng anh? - Không - Hay đã phản bội anh? - Cũng không - Vậy lúc mới quen, cô ta có nói rằng không muốn có bạn trai phải không?" - Tom ngớ người.

Sau 400 ngày, họ tình cờ gặp nhau trong 1 đám cưới của người đồng nghiệp. Và trong đêm dạ tiệc, họ lại nhảy với nhau. Thực sự đã rất vui. Và Summer ngỏ lời mời Tom đến dự 1 party nho nhỏ ở sân thượng nhà mình.

Tom cảm thấy rất hân hoan và phấn khởi. Cảm thấy tự tin khi bước vào vì nghĩ rằng Summer sẽ ôm lấy mình và giới thiệu mình với những người thân thiết.

Nhưng thực tế thì Summer tổ chức party để thông báo về hôn lễ sắp tới của cô với 1 người đàn ông chưa từng xuất hiện trong phim, một cách rất đột ngột.

Những ngày sau đó, Tom hoàn toàn suy sụp. Anh chìm đắm trong rượu. Sau 10 ngày, anh bật dậy và quyết định nghỉ việc ở công ty in thiệp và tự học vẽ kiến trúc công trình.

Thời gian anh tự học và đi xin việc là thời gian Summer hạnh phúc chuẩn bị đám cưới.

Tom đã trách Summer rất nhiều. Anh đã chuyển hết những oán hận, đau đớn của thất tình thành động lực cực lớn để chuyển mình. Và anh đã thành công, đã trở thành 1 kiến trúc sư (đúng với những gì mà Summer đã từng nhận xét: em thấy anh hợp làm 1 kiến trúc sư hơn đấy!)

Trong đầu Tom lúc bấy giờ chỉ nghĩ đến Summer với 1 chữ: "bitch" vì anh nghĩ anh đã bị lừa tình, bởi 1 con đàn bà lẳng lơ.

Sau 500 ngày, họ lại tình cờ gặp nhau, ở 1 góc công viên mà ngày xưa 2 người thường ngồi với nhau.

Nói chuyện thân quen như 2 người bạn lâu không gặp.

Trên tay Summer lấp lánh nhẫn cưới.

Tom đã hỏi:
- Em này, anh thật sự còn 1 điều băn khoăn không hiểu. Ngày xưa, lúc mới quen nhau em đã nói em không cần có bạn trai. Và sau đó, em đã quen anh. Chúng ta đã gần như là 1 đôi với biết bao kỷ niệm suốt 1 năm. Tại sao em lại quyết định rời xa anh chỉ 1 ngày sau đó?

- Em gặp anh ta, người hiện giờ là chồng em, trong lúc đang đọc sách ngồi chờ xe bus. Và sau lần tiếp xúc đầu tiên đó, em đã biết người đó chính là người mà em sẽ lấy làm chồng.

- Em chỉ thích làm những điều em muốn thôi ư? Đến với anh 1 năm, lúc nào cũng khăng khăng rằng em không thích những mối quan hệ nghiêm túc. Và rồi lấy chồng chỉ sau đó 1 tháng?

- Có thể anh không tin nhưng khi gặp anh ấy, em đã tìm thấy 1 điều mà em không chắc chắn lắm khi ở bên cạnh anh. Và em đã quyết định ngay. Nếu lúc đó em không có việc phải đi xe bus hay nếu như xe bus đến sớm 1 chút thôi thì sao? Em đã không gặp anh ta và có thể giờ này, em vẫn ngồi đây với anh. Nắm tay anh, như đã từng. Và em gọi đấy là định mệnh anh à. Chúng ta đã ở bên nhau, đã cùng nhau có những kỷ niệm rất tuyệt vời. Nhưng từ sâu thẳm trái tim, em biết anh không phải là người mà cuộc đời này dành cho em. Mặc dù em cũng thích anh.

Ngừng 1 lúc, Summer tiếp:
- Em biết thời gian qua anh đã rất đau buồn vì em thay đổi, sau khi gặp được anh ta. Nhưng anh hãy tin rằng, em cũng không phải là cô gái dành cho anh. Một nửa thực sự của anh vẫn còn ở đâu đó ngoài kia, và một ngày nào đó hai người sẽ gặp được nhau.

- Anh hiểu rồi. Anh luôn mong em sẽ được hạnh phúc, Summer à :)

Một người bạn nhỏ tuổi đã tư vấn cho Tom thế này:" Tất cả những nỗi bực tức, đau buồn, thất vọng mà anh đã trải qua, đơn giản chỉ là sự tiếc nuối cho những kỷ niệm đẹp đẽ mà thôi. Chị ấy không có lỗi, anh cũng không có lỗi. Hai người đã đến với nhau bằng tình cảm chân thành. Lỗi ở đây là định mệnh chỉ gắn kết hai người ở một đoạn đường đời."

Đừng vội vàng gọi đó là yêu khi bạn không chắc người đó sẽ là người mà mình lấy làm vợ/ chồng và mãi mãi không có ai có thể thay thế được. Chúng ta không nói trước được điều gì cả. Tình yêu là loại tình cảm phức tạp nhất trong tất cả các loại tình cảm phức tạp, nó không có quy luật, cũng không thể giải thích vì sao ai đó yêu bạn và vì sao lại không còn yêu nữa. Nó đến là đến, đi là đi.

- Vì chúng ta không nói trước được điều gì, nên người bỏ bạn ra đi, không hẳn là người có lỗi -

Bạn có biết tại sao khi có ai đó hỏi ba mẹ các bạn rằng:"Cô ấy/ anh ấy là ai thế?" thì họ thường nhẹ nhàng trả lời:"À, bạn con tôi đấy" thay vì trả lời:"Người yêu của con tôi đấy", mặc dù biết chắc mối quan hệ yêu đương này đã công khai nhiều năm?

Vì họ là những người từng trải. Hơn ai hết họ hiểu rằng: hôm nay là người yêu, nhưng ngày mai thì không chắc. Để đến với một mối quan hệ yêu đương, con có thể tự quyết. Nhưng để thành vợ thành chồng, bạn đời của nhau, thì chỉ có trời mới biết.

"Có duyên có số cả đấy"

Người lớn xem bạn trai/bạn gái của con mình chỉ là bạn bình thường vì họ muốn tránh cho con mình khỏi bị tổn thương quá sâu sắc nếu một ngày nào đó chúng chia tay nhau, không lấy được nhau như đã định.

Chúng ta có nên chuyển tất cả những mối quan hệ yêu đương trên thế giới này về 1 tên gọi chung là "no name" không nhỉ? Nếu như điều đó làm mọi người thấy thoải mái vui vẻ khi ở bên nhau và cũng vui vẻ khi chia tay thì tại sao không? Còn sau khi đã kết hôn, dĩ nhiên có thể thừa nhận đó là 1 cặp vợ chồng rồi.

- Hãy yêu như thế nào để không phải hối tiếc -

Bạn không nên tiếc nuối vì những điều đã qua. Thứ duy nhất bạn phải tiếc đó là thời gian qua, bạn đã không yêu thương hết mình, cháy hết mình, sống trọn vẹn với tình yêu hoặc bạn đã không yêu thương với tất cả sự trong sáng và táo bạo của mình, yêu một cách rụt rè, ngờ vực, toan tính, chắc thì mới tới - không chắc thì nghỉ..v...v

Bạn không biết rằng trong cuộc đời mỗi con người, chúng ta chỉ yêu được bằng tất cả trái tim duy nhất một lần, những lần sau chỉ là cái gì đó na ná tình yêu. Cho nên hãy cứ yêu đi hết lòng đi, đừng để mai này khi sắp chết, bạn phải đau khổ nhận ra rằng mình đã lãng phí 70 năm sống mà không có được 1 cuộc tình nào thật sự cháy bỏng.

Và các bạn biết không, Tom một ngày đẹp trời đến phỏng vấn cho 1 công ty kiến trúc lớn. Người ứng viên là đối thủ nặng ký nhất của cậu ta, chính là cô gái vẫn thường ngồi ở ghế bên cạnh ở công viên mà Tom và Summer thường đến. Đối với Tom, đó là nơi tuyệt vời nhất theo con mắt của 1 kiến trúc sư. Và với cô gái đối thủ này, cũng vậy.

Trước khi vào phỏng vấn, Tom đã đánh liều hỏi xem sau cuộc phỏng vấn, người thắng sẽ mời người thua 1 chầu cafe được không? Cô ấy lúc đầu đã từ chối vì sau đó có cuộc hẹn rồi. Nhưng suy nghĩ một lát lại gọi với theo:" Này, được đấy. Sao lại không nhỉ?"

Định mệnh đã đến với Tom như thế đấy :">

Hi vọng bài viết này có thể giúp các bạn đang thất tình, cảm thấy nhẹ nhõm và lạc quan hơn :D

UPDATE:

Hai cậu vẫn chưa hiểu được ý mà tớ muốn nói khi viết bài này
Chắc do câu cú lủng củng, trình bày cẩu thả, ý tưởng lộn xộn

Đây là điều mà nội dung phim khai thác:

Tớ đồng ý với những suy nghĩ của bạn gái ở trên. Summer, hay phụ nữ nói chung rất khó hiểu. Chính họ cũng không hiểu mình đang nghĩ gì. Nhưng họ có một trực giác rất mạnh về người mà họ sẽ kết hôn. Summer bước vào mối quan hệ có thể xem là mối-tình-thử-nghiệm-không-được-thừa-nhận với Tom vì trước đó cô chưa yêu ai cả nên có phần mơ hồ về định nghĩa như thế nào là yêu . Cô chỉ thừa nhận là mình thích Tom thôi, ở bên cạnh Tom thấy vui, thấy thú vị.... Chính bản thân cô lúc quen Tom cũng không chắc là mình liệu có phải đang yêu. Cái điều mà cô không chắc chắn đó lại có ngay câu trả lời khi cô gặp chồng tương lai của mình. Summer đâu có lợi dụng Tom, cũng đâu có lừa tình hay phản bội Tom vì trước đó cô không hề nói yêu hay thừa nhận hai người là một cặp (điều gì chưa chắc thì không nói - đó là một con người có trách nhiêm).

Summer luôn luôn đúng và phụ nữ luôn luôn khó hiểu như thế. Đùng một cái, Summer lấy chồng chưa hẳn vì anh ta giàu có hay là chỗ dựa đáng tin cậy hơn Tom mà có thể đơn giản chỉ vì trái tim Summer khẳng định điều đó.

Bộ phim này là một góc nhìn hài hước về sự phức tạp trong nội tâm của người phụ nữ. Lúc thì mông lung, lúc thì có thể quyết đoán vô cùng. Và nó cũng khuyên những bạn đang chưa rõ mình có phải đang yêu, hãy cứ thong thả

Quay trở lại với điều mà tớ muốn nói (với những ai đang yêu):

Tớ không muốn phải suy nghĩ nhiều đến thế khi bắt đầu một mối quan hệ nào đó. Bạn cũng được, hàng xóm cũng được, đồng nghiệp cũng được, thậm chí không cần một cái tên nào cũng được. Miễn sao trong lòng tớ thấy quý mến, thấy thoải mái là được. Ràng buộc nhau, định nghĩa nhau làm gì? Lo lắng cho tương lai làm gì khi không có điều gì chắc chắn trên đời này cả. Thậm chí, đến cả hôn nhân cũng chưa phải là điều chắc chắn nhất cơ mà.

Thương thì cứ thương hết mình thôi, và đơn giản hóa mọi vấn đề đi. Các bạn lại cứ mổ xẻ vấn đề ra và làm cho nó nghiêm trọng hơn. Hai bạn (nếu định mệnh gắn kết hai người với nhau) chỉ cần ở bên nhau, rồi thời gian sẽ trả lời thôi.

Hôm nay các bạn yêu nhau, nói những lời bay bổng như: mãi mãi yêu nhau, chỉ yêu mình anh/em, chắc chắn chúng ta sẽ lấy nhau... những lời đó vô tình sẽ tạo ra áp lực lên mối quan hệ (hy vọng và niềm tin luôn đi kèm với áp lực). Hãy thư giãn và đem lại niềm vui cho nhau thôi. Còn chuyện tương lai, một trong hai người sẽ ra đi để đến với mối tình cuối, hoặc vì nguyên nhân khách quan nào đó mà chia tay... Đừng lo lắng làm gì vô ích!


Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Làm cho mối tình của mình lúc nào cũng trong tình trạng dang dở, mập mờ, không biết (và cũng chẳng cần biết) ngày mai thế nào - cũng là một cách để nó luôn tươi mới. Rồi một ngày đẹp trời nào đó lại có đám cưới, ai biết đâu được, nhưng đám cưới kiểu đó thường hạnh phúc và bất ngờ hơn một đám cưới được định sẵn từ khi mới quen nhau đúng không?
MỘT BÀI PHÂN TÍCH CŨNG RẤT HAY: :adore:

Tmorial said:
xem phim này hơn 1 năm rồi, hè năm trước.Cảm giác sau khi xem xong lần đầu thì rất ghét cô Summer kia (mặc dù rất thích chị Zooey Deschenal:D),có gì đó trong nhân vật này rất ích kỉ và lạnh lùng. Nhưng qua mấy lần xem lại thì mình thấy film có tiết tấu rất hợp lí.:) Con ngừoi sinh ra có quyền được thích, được yêu, được mưu cầu hạnh phúc và chẳng ai có thể tước đi quyền lựa chọn hạnh phúc của con người cả.

Mình rất thích cả 2nv chính trong phim. Chị Summer là người quyết đoán, luôn chủ động trong cuộc sống, biết mình cần gì và cái j mình ko cần. Anh Tom là chàng trai sống thụ động, ko xác định được ước mơ hoài bão của mình (vậy mới đi làm việc cho cty thiếp chúc mừng,sau đó mới cải đạo theo nghề yêu thích là kiến trúc sư). Qua nv Tom cũng có thể thấy được các cung bậc cảm xúc tâm trạng của 1 ng yêu lần đầu: khấp khởi,vụng về khi tiếp cận mục tiêu,mơ mộng và có phần ảo tưởng lúc đang yêu để rồi suy sụp,vật vã lúc thất tình.
Phim cũng rất khéo trong việc lèo lái tên nhân vật nữ, từ summer sang autumn. Có thể nói the best scene trong bộ phim là cảnh hoạt hình ngày thứ 1 cho mùa thu, cây trổ lá vàng,ánh mặt trời rực rỡ, chim ca líu lo. Thục sự thấy được cảnh đấy thì mình thấy có sự tin tưởng vào cuộc sống và cảm thấy cuộc sống có thanh có sắc hơn :)
CUỐI CÙNG LÀ QUAN ĐIỂM CỦA 1 VOZER NỮ: :byebye:


daquyden said:
Cái mở đầu của bạn rất mâu thuẫn với phía cuối của bạn lắm. Hôn nhân mới là sự ràng buộc chính thức của tình yêu. Tình yêu luôn có sự sở hữu, ích kỷ. Chẳng thể bạn bảo cứ vui thôi rồi tới đâu thì tới, cần gì phải ràng buộc này kia. Nhưng khi yêu ai thực sự thì bạn không thể dừng ở việc chỉ đi chơi, vui vẻ với nhau.

Có thể với Summer, Tom không phải là người cô ấy yêu. Chỉ là chơi, thân thiết với nhau thôi gọi là bạn tình mới đúng. Khi gặp 1 người mà cô ấy yêu thực sự thì người trước đó sẽ chẳng là gì với cô ấy cả. Cô ấy có thể bỏ mặc luôn người ta, khiến người ta đau khổ, không thể hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng cô ấy không yêu anh ta, cô ấy không thể hiểu được nỗi đau của Tom khi bị bỏ rơi nên cố ấy mới nhẫn tâm như vậy. Và khi gặp được 1 người mà cô ấy nghĩ mình yêu, có thể dựa vào thì lúc đó mới là tình yêu thực sự của cô ấy. Người đàn ông để cho phụ nữ yêu không những phải đáng yêu, dễ thương tạo ra giây phút vui vẻ mà cần có sự bản lĩnh để người con gái có thể dựa vào mọi lúc. Có thể tin tưởng, có thể trao cả cuộc sống mình cho 1 người hoàn toàn xa lạ nhưng trái tim thì cảm thấy thật gần gũi.

Thực ra thì mình cũng giống như cô gái kia. Trước đó chưa bao giờ yêu ai, chẳng có cảm giác gì với ai cả. Có những người tán mình hay bạn là con trai thì cũng chơi vui vậy thôi. Chơi chỉ là đi chơi thôi chứ k hoành tráng như tây được. Rồi nghĩ không hiểu yêu là gì, tại sao khó, hay có lẽ mình chẳng bao giờ biết yêu là gì, thế rồi cứ nhận bừa lời yêu của 1 người nhưng vẫn chỉ là bạn bè không hơn. Sau đó gặp 1 người là người yêu mình bây giờ, cảm thấy 1 tình cảm nào đó rất mãnh liệt, rất gần gũi và càng ngày càng không thể xa nhau, thiếu nhau được. Mình là người rất tự lập, k thx nhờ vả ai cả và chả ai bắt mình làm gì nhưng với người yêu mình, mình luôn dựa dẫm và hỏi ý kiến nên làm như thế nào. Còn với người trước đó mình cắt liên lạc 1 cách lạnh lùng, thản nhiên như k vì mình cũng chả có cảm tình, cảm giác gì. Kệ ngta.
^
Tiếc rằng người ta đã có gấu :sexy:
 

kendo

New Member
Joined
Sep 29, 2017
Messages
29
Reaction score
0
review hay quá
cám ơn bạn về bài viết, dài nhưng hay.
 

tomcanty

New Member
Joined
Sep 29, 2017
Messages
92
Reaction score
0
Tuyệt, mình rất tin vào duyên số
Cám ơn bạn, lâu rồi mới có review tốt như vậy.



"Yêu là khi mình biết hy sinh"
 

bet1487

New Member
Joined
Sep 29, 2017
Messages
51
Reaction score
0
Phim này xem rất hay,bài viết của bác cũng tuyệt,bác cho e mượn về fb e nhé.
 

Italiano Pervertito

New Member
Joined
May 12, 2018
Messages
11
Reaction score
0
Ôi ! Em yêu bác
!!!! sao mà hay quá, chưa yêu ai, nhưng mà mấy hôm nay tự hỏi mình, chẳng lẽ 1 tình yêu thật sự, như trong phim không bao h đến với em ư ????
Đọc bài bác xong thêm 1 chút niềm tin rồi
 

ryajautb

New Member
Joined
Nov 21, 2017
Messages
52,706
Reaction score
35
Coi phim này thich nhất khúc mới yêu của anh Tom, nhảy hát ca múa như mùa xuân đến rồi. Quả đúng thật lúc mới yêu đẹp làm sao.
 

Krid_Diamond

New Member
Joined
Oct 3, 2017
Messages
41
Reaction score
0
phim này là phim tình cảm hay nhất tớ từng xem

xem 17 lần không chán
 
Top